Chap 25- Em đang đùa đúng không.
Cậu thật sự không dám tin vào những lời mà cậu vừa nghe thấy, cậu mong chờ Hiểu Đồng sẽ quay lưng lại nhìn cậu rồi phá ra cười nói : » Đúng là em đang đùa, xem anh kìa, nhìn mặt buồncười chết đi được « Nhưng Hiểu Đồng không quay mặt lại, cũng không bật cười càng không nói nửa lời.
Hai bàn tay đang nắm chặt lại của Vĩnh Phong từ từ mở ra, run run hướng đến bờ vai của Hiểu Đồng nhẹ nhàng kéo cô xoay lại, ánh mắt không còn chút sinh khí nào, nụ cười ngượng cũng đã tắt từ lúc nào, Vĩnh Phong hỏiHiểu Đồng trong tâm trạng kích động :
- Trả lời anh đi, em đang nói đùa đúng không. Hay là do anh nghe lầm.
Lúc này Hiểu Đồng nhìn thẳng vào Vĩnh Phong trả lời một cách tuyệt tình :
- Anh không nghe nhầm. Em càng không nói đùa. Chúng ta chia tay đi. Từ nay anh đừng đến tìm em nữa.
« Ầm » , một tiếng sét rất lớn vang bên tai của vĩnh Phong khiến tai cậu ùđi, rồi đi thẳng vào trong trái tim của cậu khiến nó vỡ tung ra. Đau…rất đau…cảm giác đau đớn khó tả này là gì. Người ta thường nói » Nỗi buồn không có tên » chứ người đâu có nói » nỗi đau không có tên », vậy mà Vĩnh Phong ;lại không biết cái cảm giác đau nhói lòng này tên gì. Cậu gần như chết sững sau câu nói của Hiểu Đồng.
Đình Ân cũng bịt chặt miệng để không hét lên khi nghe Hiểu Đồng nói, lời nói lạnh lùng đến tàn nhẫn, dường như muốn dứt khoát, muốn cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với Vĩnh Phong. Vốn dĩ cô muốn đi ra ngoài để cho Hiểu Đồng và Vĩnh Phong có thể tâm sự với nhau, nhưng lúc này đây, không hiểu tại sao chân cô không tài nào cấtbước.
Lát sau, Vĩnh Phong đau khổ hỏi.
- Tại sao. Cho anh biết lí do đi, vì mẹ em ngăn cản à.
- Không phải – Giọng nói lạnh lùng của Hiểu Đồng lại vang lên lần nữa phủ định làm trái tim Vĩnh Phong như bị ai bóp nát.
- Vậy thì tại sao – Vĩnh Phong giận dữ hét lên, cậu đã không thể chịu đựng được nữa rồi, sự thống khổ này cứ như một con sâu cứ ngắm ngầm cắn xétrái tim cậu.
- Vì em đã quá mệt mỏi khi ở bên cạnh anh. Thân phận và địa vị của anh, mẹ anh, những cô gái bên cạnh anh, sự ganh ghét của họ làm em cảm thấy khó thở. Rồi mẹ em không thích em ở bên cạnh anh , những điều đó càng khiến em mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi. Em chịu đựng đủ rồi, thà em chấp nhận Hữu Thiên, anh ấy sẽ cho em một cuộc sống thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc. Nếu như được quay trở lạilần đầu em gặp anh, em sẽ không quay đầu lại tìm anh, không mua thuốc cho anh. Cứ thế anh sẽ ghét em, không bao giờ quan tâm đến em. Vậy thì em sẽ có cuộc sống bình lặng mà em luôn mong muốn như từ trước khi em gặp anh. Bây giờ em mới biết rằng gặp anh là điều bất hạnh nhất trong cuộc đời em. Anh đi đi, từ nay về sau em không muốn gặp anh nữa – Hiểu Đồng ngồi bật dậy hét lên.
Vĩnh Phong không thể tin vào tai của mình được nữa, sự tức giận của Hiểu Đồng, sự oán hận của cô đang bộc phát trước mặt cậu những lời nói tàn nhẫn. Cô ấy nói ra lời chia tay sao quá dễ dàng đến thế. Cậu không muốn nghe, Vĩnh Phong nắm lấy tay Hiểu Đồng cố gắng níu kéo một chút tình cảm còn sót lại :
- Không phải đâu Hiểu Đồng, chỉ cần em nắm chặt lấy tay anh, chỉ cần em không rời bỏ anh, anh sẽ vì em vứt bỏ hết mọi thứ. Mẹ anh sẽ không thể ngăn cản hai chúng ta, anh sẽ bảo vệ không để ai làm tổn thương em, anh sẽ cầu xin cho đến khi nào mẹ em chấp nhận hai chúng ta …
Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Vĩnh Phong khiến tim HiểuĐồng đau nhói, cô muốn ôm cậu vào lòng, muốn khóc thật lớn trong vòng tay cậu để trút hết những đau khổ trong lòng mình nhưng cô không được phép làm vậy. Cắn chặt môi quay mặt đi chỗ khác, Hiểu Đồng lạnh lùng nói :
- Anh về đi, dù anh có nói gì em cũng không thay đổi ý kiến đâu.
Bàn tay Hiểu Đồng nhanh chóng rút rakhỏi bàn tay Vĩnh Phong. Bàn tay khỏe mạnh đang nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn kia giờ chỉ còn nắm không khí trên không, khiến nó rơi tự do xuống bên dưới không một chút sức sống nào.
Hai mắt trắng giã, gương mặt tái xanh không còn chút máu, đôi môi nhợt nhạt, Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào gương mặt không chút cảm xúc của Hiểu Đồng không thể nói được điều gì nữa vì trái tim cậu đang từ từ mất đi sự sống.
- Đình Ân – Hiểu Đồng đột nhiên lên tiếng gọi – Kéo Vĩnh Phong ra khỏi đây dùm mình. Mình không muốn thấymặt anh ấy nữa.
Cô quay mặt nhìn Vĩnh Phong xua đuổi :
- Anh mau ra khỏi đây. Tôi mệt lắm , tôi cần nghỉ ngơi.
Nói rồi, cô nằm xuống kéo chăn đấp che luôn cả đầu.
Đình Ân nãy giờ vẫn đứng ngơ ngác, nghe vậy vội đến nắm áo Vĩnh Phong nói :
- Vĩnh Phong, hôm nay Hiểu Đồng bị mệt nên đầu óc không được tỉnh táo. Anh về đi, đợi khi nào cô ấy khỏe lại, thông suốt hơn hãy đến gặp nha.
Nhưng Vĩnh Phong như người có xác mà không hồn, không có chút biểu cảm nào ngoài cái chớp mắt để báo rằng cậu còn sống. Đình Ân thở dài, dùng hết sức đỡ Vĩnh Phong dậy, đưacậu ra khỏi phòng. Thân người cao lớncủa Vĩnh Phong được thân người nhỏ nhắn của Đình Ân dìu cứ bước xuyên bước xẹo, chỉ chờ dịp là ngã nhào xuống mặt đất.
Nghe tiếng đóng cửa cái cạch, Hiểu Đồng mới run run bật khóc. Cô để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt và những tiếng lòng gào thét mà không cách nào kìm lại được.
Đình Ân vất vả dìu Vĩnh Phong ra ngoài, may sao thấy được một chiếc xe lăn, cô bèn đặt Vĩnh Phong lên đó, thở phào mệt mỏi rồi lại tiếp tục đẩy cậu ra nhà xe. Trên đường ra bãi xe, cô gọi điện thoại cho Thế Nam, kể tóm tắt câu chuyện và bảo Thế Nam đến đón Vĩnh Phong về.
Mười lăm phút sau, Thế Nam cùng Quốc Bảo ngồi xe đến. Nhìn thấy gương mặt của Vĩnh Phong như người chết, Thế Nam thở dài, cú sốc này quá lớn, một người chưa từng chịu bất cứ trắc trở nào như Vĩnh Phong đúng là khó mà chấp nhận được. Huống hồ,cậu đã đặt hết tình cảm của mình vàoHiểu Đồng, yêu cô hơn cả chính bản thân mình.
Thế Nam nhìn Đình Ân mĩm cười biết ơn nói :
- Cám ơn em đã báo cho anh biết.
- Không có gì, Vĩnh Phong cũng là bạn của em mà – Đình Ân lắc đầu nói.
Ánh mắt âu yếm của Đình Ân nhìn Thế Nam làm cậu hơi run nhẹ cảm giác trong lòng có chút xao xuyến, Thế Nam vội hỏi :
- Hiểu Đồng sao rồi.
- Cô ấy đã bớt sốt rồi, nhưng tâm trạng bây giờ chắc là tệ lắm – Đình Ânthở dài buồn bã trả lời, có chút đau lòng trước sự quan tâm của thế Nam dành cho Hiểu Đồng.
- Vậy bọn anh về đây – Thế Nam nhẹ giọng chào tạm biệt.
Cậu và Quốc Bảo cùng dìu Vĩnh Phong vào xe mình. Quốc Bảo vừa đi vừa mắng :
- Thứ con gái xấu xa, anh Vĩnh Phong đúng là xui xẻo khi yêu cô ta.
- Được rồi – Thế Nam khẽ trách.
Quốc Bảo tuy có im lặng nhưng nét mặt vẫn nhăn nhó khó chịu.
Đình Ân nhìn Thế Nam lái xe đưa Vĩnh Phong ra về, theo sau là Quốc Bảo, cậu lái xe Vĩnh Phong về nhà dùm.
Cô thở dài, quay lưng vào trong xem Hiểu Đồng ra sao. Vào đến phòng, Hiểu Đồng vẫn chùm chăn kím mít, nhưng cái chăn run lên trong tiếng nứt nở của Hiểu Đồng, Đình Ân đi đến vỗ nhẹ vào chăn nói :
- Cứ khóc đi, cho đến khi nào cậu thấy bớt đau khổ thì thôi.
- Hiểu Đồng xuất viện rồi – Thế Nam gập điện thoại lại rồi nhìn Vĩnh Phong đang say rượu nằm bẹp trên ghế sofa. Tay cầm chai rượu đã cạn quá nữa. Trên mặt bàn cũng đã hết bốn chai, đang nằm lăn lốc.
Vĩnh Phong không nói gì, chỉ đưa chại rượu lên miệng chuẩn bị uống tiếp. Nhưng Thế Nam đã giật lấy. tức giận mắng :
- Đừng uống nữa, uống nữa cậu sẽ chết đó.
- Mặc kệ mình, có chết mình cũng muốn uống, trả lại cho mình – Vĩnh Phong ngồi dậy thét lên rồi lao đến chụp lậy chai rượu.
Nhưng cậu đã say đến choáng váng, thân thể mềm nhũn, vừa nhổm lên mộtchút lại lão đảo ngã xuống. Thế Nam thấy đứa bạn thân của mình như thế cũng không tránh khỏi đau lòng. Cậu tức giận nói :
- Cậu muốn uống chứ gì. Được vậy thì uống đi….
Vừa nói cậu vừa chút tất cả số rượu trong chai vào mặt Vĩnh Phong, sau đó đặt cái cạch xuống mặt bàn, thở hổn hển mắng :
- Cậu là một thằng ngốc, biết trước như vậy thì mình đã không giao Hiểu Đồng cho cậu. Nếu là mình, mình mặc kệ Hiểu Đồng có nói một trăm hay một nghìn từ chia tay đi chăng nữa thì mình cũng sẽ theo sát cô ấy, nắm chặt lấy tay của cô ấy, không để cô ấy xa mình dù một phút một giận nào.
Ngừng một lát, cậu nhìn vào biểu cảm của Vĩnh Phong rồi nói tiếp.
- Bây giờ thì sao, Hiểu Đồng nói chia tay với cậu nhưng cô ấy đâu có nói là không còn yêu cậu nữa đúng không. Thay vì nằm ở đây mà đau khổ uống rượu, cậu mau chạy đến bên cạnh cô ấy, mặc cho cô ấy **** mắng cũng tuyệt đối không từ bỏ .Dùng tình cảm chân thành của cậu để Hiểu Đồng lần nữa chấp nhận cậu. Còn hơn cứ ở đâyđể mặc cho cô ấy đến với người khác. Mình và Đình Ân sẽ ủng hộ cậu.
Những lời của Thế Nam làm cho Vĩnh Phong tỉnh ra. Cậu cố gắng ngồi dậy nói :
- Cậu nói đúng, Hiểu Đồng vẫn còn yêu mình, nghĩa là mình vẫn còn một tia hy vọng. Mình phải lấy lại sự tỉnh táo để Hiểu Đồng tiếp tục chấp nhận mình.
- Phải như vậy chứ – Thế Nam mỉm cười khích lệ.
Cả hai cùng vỗ tay nhau bắt đầu một chiến dịch mới.
Không để bỏ lỡ học nữa cho nên dù vẫn còn yếu nhưng Hiểu Đồng vẫn cố gắng đến trường. Cô tiến thẳng về phía dãy nhà C của mình thì từ xa đã nghe thấy những tiếng reo của các nữ sinh :
- Trời ơi, hôm nay anh Vĩnh Phong đẹp trai quá hà.
- Phải nói là cực kì đẹp trai…
……………..
Cả nhóm người đi ngang trước mặt Hiểu Đồng, cười nói ầm ỉ. Tất cả đều là những cô gái xinh đẹp an bận cầu lì, sang trọng đang bu quanh chàng trai. Lấy chàng trai làm trung tâm bởi vì cảngười cậu dường như tỏa sáng.
Quả thật hôm nay Vĩnh Phong rất đẹp trai, đẹp trai gấp bội phần so với mọi ngày. Ăm bận chải truốt cầu kì, mái tóc rẻ ngôi bồng bềnh, nụ cười dịu ngọt tỏa sáng. Cậu đứng giữa bầy con gái kiêu sa càng tô điểm cho sự khôi ngô của cậu bội phần.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau vài giây, không khí xung quanh im lặng,ngay cả tim cũng không đập. Hiểu Đồng định quay mặt đi nhưng không ngờ người quay mặt đi trước lại là Vĩnh Phong, thậm chí cậu còn mĩm cười rất vui vẻ với những cô gái quanh mình, trao cho họ ánh mắt trầm ấm. Đám con gái sau khi ném cho Hiểu Đồng mấy cái bỉu môi, mấy cái nhìn khinh khi, vội vàng theo sau bước chân của Vĩnh Phong.
Từ trước đến nay, người vô tình tàn nhẫn luôn là Hiểu Đồng, người quay lưng bỏ đi chính là Hiểu Đồng. Vĩnh Phong luôn luôn là người đứng nhìn theo bóng dáng cô trong đau khổ nhưng lần này thì khác, người đứng nhìn theo bóng dáng Vĩnh Phong lại là Hiểu Đồng.
Cô đứng sững người trong một khoảngthời gian khá dài, mím chặt môi cả người run nhẹ. Cảm giác buồn dâng vào tận con tim.
- Không sao chứ – Đình Ân từ sau đi tới vỗ nhẹ vai cô an ủi.
Hiểu Đồng lắc đầu mĩm cười rồi tiếp tục tiến vào dãy lớp mình theo học.
Cả buổi học dài đang đẳng mà tâm trícủa Hiểu Đồng đặt vào một nơi nào đó mà chính bản thân cô cũng không biết. Đến độ cô giáo đã đi ra từ lúc nào mà cô vẫn ngồi thừ ra đó.
Đến bây giờ Hiểu Đồng mới biết mình là người tham lam. Là chính cô nói lời chia tay, là chính cô làm tổn thương Vĩnh Phong. Vậy mà cô vẫn tham lam muốn níu kéo lấy cậu, muốn ánh mắt Vĩnh Phong luôn hướng về mình, chỉ một mình cô mà thôi.
- Cậu buồn vì chuyện ban sáng à – Đình Ân chợt hỏi, đưa Hiểu Đồng trở về thực tại.
- Đâu có – Hiểu Đồng bối rối nói, cô vội vàng thu xếp sách vở rồi đứng lên – Chúng ta về thôi.
Quán cà phê Granttylove, vào buổi chiều tà rất vắng vẻ, chỉ vài người khách ngồi say sưa bên những giai điệu nhẹ nhàng cùng tách cà phên bốc khói.
Một ông lão ăn bận giản dị bước vào, ông ngồi vào chiếc bàn quen thuộc. Rồi gọi một ly trà hoa hồng.
Thuý Nga, một cô gái cùng làm thêm chung Hiểu Đồng ra tiếp rồi nhăn nhó quay vào.
- Có chuyện gì vậy – Hiểu Đồng quan tâm hỏi.
- Chắc là vì cái ông lão kia – Chị Phương ở quầy thu ngân hất đầu về phía ông lão cười nói.
- Thì ông ta chứ còn ai nữa – Thúy Ngalên tiếng càu nhàu – Mấy hôm cậu nghỉ, lại là mấy hôm ông ta tới. Ông ta đòi uống trà hoa hồng, nhưng khi đemra, ông ta chưa uống đã vội chê, chừng uống rồi càng chê dữ hơn. Nào là, tại sao không ai biết cách pha trà hoa hồng, nào là pha trà mà làm mất mùi trà… Nói tóm lại là mình chỉ muốn khóc thôi hà, có phải là lỗi của mình đâu cơ chứ, là do nhân viên pha chế làm ra mà. Lần đầu gặp ông khách khó tính như ông ta, vậy mà ông ta cứ tới hoài.
Hiểu Đồng và chị Phương bật cười trước vẻ mặt của Thúy Nga, cô nàng này tính tình hơi trẻ con một chút ( giống ta đó v-v) . Nhìn cô ta quăng mẫu giấy lên bàn pha chế đầy vẻ bực bội, rồi cô ta quay qua Hiểu Đồng hỏi :
- Mà này, lần trước ông ta có hỏi thămcậu. Cậu quen với ông lãi khó tính ấy à.
Hiểu Đồng gật đầu và nói thêm :
- Lần trước là do mình pha trà giúp ông ấy.
- Vậy cậu mau vào pha cho ông ấy đi. Đem ra giùm mình luôn, cám ơn cậu trước – Thúy Nga mừng rỡ reo lên rồi vội đẩy Hiểu Đồng đi đến quầy pha chế.
- Được rồi, được rồi, đừng đẩy nữa – Hiểu Đồng thở dài nói.
Cô pha một tách trà hoa hồng thơm lừngbưng ra đặt nhẹ nhàng trên bàn.
- Con mời ông dùng trà.
Tách trà vừa được đem ra thì ông lãođã ngửi thấy mùi hương đặc biệt của nó, ông nhắm mắt hít thật sâu cảm nhận sự sảng khoái mà hương vị trà đem lại. Sau khi mở mắt ra, ông mới nhìn Hiểu Đồng nở nụ cười thật đôn hậu nói :
- Quả thật chỉ có cháu mới có thể phađược vị trà mà ông muốn.
- Chỉ là cách thưởng thức trà của ông cháu ta khác với mọi người mà thôi – Hiểu Đồng cũng bật cười đáp lời ông lão.
Chỉ mới gặp ông lão mới có hai lần mà Hiểu Đồng cảm thấy mến ông vô cùng.Một con người luôn nhìn thấu đời, có ánh mắt tinh tường, và có triết lí cuộc sống cao đẹp.
Ông lão nghe Hiểu Đồng trả lời cũng bật cười lớn, ánh mắt nhân hậu nhìn Hiểu Đồng nói :
- Vậy hóa ra hai ông cháu ta là những kẻ lập dị trên thế giới này rồi.
Hai người có một cuộc trò chuyện vui vẻ. lát sau Hiểu Đồng mới lấy từ túi ra một cái bóp da màu nâu đẩy đến trước mặt ông nói :
- Lần trước cháu nhặt được dưới chân ghế, đem cất, mãi tới bây giờ mới có dịp gửi lại cho ông – Hiểu Đồng cười áy náy – Tại vì trong bóp của ông không có địa chỉ nào hết cho nên cháu không biết ông ở đâu để trả. Cháu cũng có đến nghĩa trang đợi ông nhưng chẳng thấy ông đến.
Ông lão vừa nhìn thấy chiếc bóp thì khuông mặt bỗng nhiên đầy xúc động trên gương mặt già nua nhăn nheo. Bàn tay cũng nhăn nheo run run cầm lấy chiếc bóp, mở chiếc bóp ra ông nhìn chằm chằm vào tấm hình trắng đen của người phụ nữ trẻ rất xinh đẹp. Đôi mắt rưng rưng, khé môi giật giật, ông lấy tấm hình trong bóp ra, xúc động nói :
- Đây là tấm hình duy nhất của vợ ôngmà ông có thể giữ. Nó còn quý hơn sinh mạng của ông. Ông bỏ đi, vợ ông tần tảo nuôi con, tới khi con trai ông thất lạc, cô ấy suy sụp nên đổ bệnh rồi mất. Chỉ để lại cho ông tấm hình còn nhỏ của con trai ông.
Nói đến đây, ông lão chợt nghẹn lời, những giọt nước mắt trực trào ta. HiểuĐồng vẫn chăm chú nghe ông kể, cô với tay lấy khăn giấy cho ông lau nướcmắt, nhẹ nhàng hỏi :
- Vậy ông có đi tìm bác ấy không ?
- Có, ông có đi tìm. Ông đã đi tìm nó suốt mấy chục năm nay, nhưng ông không thể nào tìm thấy nó. Có thể là nó đã chết, cũng có thể nó bị bắt đembán hoặc bị bắt đi ăn xin sống cuộc đời khổ sở.
- Không đâu, chắc chắn bác ấy sẽ sống hạnh phúc. Chắc chắn có một gia đình nhân hậu nào đó nhận nuôi bác ấy – Hiểu Đồng vỗ vỗ lên bàn tay cầm tấm hình đặt trên bàn an ủi , động viên ông.
- Cảm ơn cháu. Hy vọng là vậy.
Lau hết nước mắt, ông lão cười xề xòa nói :
- Ây da ! Ông lão này làm xấu trước mặt cháu rồi.
- Cháu lại thấy đó là phút chân thật đẹp nhất của đời người …
Đột nhiên có hai bóng người đi đến trước bàn của họ. Một người dáng caoráo thanh lịch, gương mặt cực kì quyến rũ, hai tay đút vào hai túi quần, dáng đứng ung dung tự tại. Một người thấp lùn, bận bộ vest đen sang trọng nhưng hai tay nắm chặt, vầng trán đổ mồ hôi, cả người khúm núm lo sợ.
Hiểu Đồng và ông lão không hẹn cùng ngó lên nhìn hai người mới đến đó.
- Ở đây cho phép ngồi nói chuyện trong giờ làm việc à – Vĩnh Phong nhếch mép, ánh mắt khinh bạc nói.
- Dạ không ạ ! – Quản lí Dương lắp bắp nói.
- Vậy thì phải trừ lương, để xem … trừ nửa tháng lương của cô ấy có được không ?
- Dạ được ạ, phải cảnh cáo để làm gương cho các nhân viên khác – Quản lí Dương vội gật đầu đồng ý.
Hiểu Đồng tức giận đứng dậy nói :
- Anh lấy quyền gì mà trừ lương của người khác chứ.
- Hiểu Đồng, cô không được vô lễ với ông chủ như vậy – Quản lí Dương vội nhắc nhở.
- Ông chủ …- Hiểu Đồng kinh ngạc lặplại.
- Đúng vậy, cậu ấy chính là ông chủ mới của chúng ta – Quản lí Đương xác nhận.
- Anh đã mua lại tiệm rồi sao – Vẫn chưa tin, Hiểu Đồng hỏi lại.
- Đúng vậy – Vĩnh Phong nhếch mép trả lời.
Sau đó cậu quay người sang quản lí Dương thông báo :
- Bây giờ tôi muốn kiểm tra thái độ phục vụ của các nhân viên trong quán .
- Dạ vâng, tôi lập tức kêu mọi người đến để cậu kiểm tra liền.
Vĩnh Phong không nhìn Hiểu Đồng một lần nào nữa, cậu lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Ngồi vào một cái bàn cách chổ đó không xa. Quản lí Dương vội chạy đi thông báo cho mọi người đến. Hiểu Đồng quay sang ông lão nói :
- Cháu phải đi đây.
Rồi cô nhanh chóng hòa cùng các nhân viên trong quán đừng thành vòngtròn bao quanh lấy cái bàn mà Vĩnh Phong ngồi. Quản lí Dương đứng đằng sau ghế của vĩnh Phong sẵn sàng nhận lệnh của cậu.
Hiểu Đồng nghe Thúy Nga thỏ thẻ bêntai mình :
- Anh chàng đó chẳng phải là người vẫn thường đến tìm cậu hay sao. Bộ hai người giận nhau à.
- Im lặng đi, kẻo bị mắng bây giờ – Hiểu Đồng nhắc nhở. Cô không hiểu Vĩnh Phong định làm gì. Cứ tưởng chỉ có phụ nữ là khó hiểu, không ngờ VĩnhPhong càng khó hiểu hơn.
Tất cả các nhân viên điều hồi hộp lo lắng nhìn dáo dát dò hỏi.
Vĩnh Phong quát mắt nhìn khắp tất cảrồi chỉ tay vào Hiểu Đồng, ra lệnh :
- Cô, bắt đầu từ cô. Dọn bàn này cho tôi.
Hiểu Đồng thở dài, biết ngay là cô sẽ bị chọn mà. Cô nhìn cái bàn trống hơ trống lốc nghĩ, chẳng biết là phải dọn cái gì. Cô tiến lên trên mấy bước hỏi :
- Anh muốn tôi dọn gì ?
- Cô là nhân viên mà lại hỏi ông chủ như vậy ư. Bình thường cô không làm gì à. Chỉ lo tán dóc với khách – Vĩnh Phong nghiêm mặt hỏi.
Giận chết đi được, nhưng Hiểu Đồng đành nén giận vào lòng, môi mím chặt ném cho Vĩnh Phong cái nhìn căm tức rồi quay lưng đi đến cái rỗ đựng những cái khăn trắng, lấy một cái rồi quay trở lại. Cô dùng khăn lau mạnh cái mặt bàn, vừa lau vừa liếc nhìn Vĩnh Phong giận dỗi. Cứ nghĩ mặt bànlà gương mặt đáng ghét của Vĩnh Phong mà chà xát đến độ tay cô cũngthấy đau.
- Thái độ phục vụ của cô là như vậy sao. Chẳng phải lúc nào cũng phải tươi cười vói khách à – Vĩnh Phong hỏi.
Hiểu Đồng bất đắc dĩ miễn cưỡng nở một nụ cười nhăn nhó khó coi rồi định quay lưng thì…
- Cà phê.
- Tôi muốn uống cà phê – Vĩnh Phong lặp lại câu nói của mình khi Hiểu Đồng quay lưng lại.
Cậu nhân viên lập tức pha chế, rồi đưa Hiểu Đồng đem ra nhưng …
- Lâu quá tôi không muốn uống cà phênữa. Đổi thứ khác đi …
Cứ như thế, Hiểu Đồng phải lần lượt bê hết cái này tới cái kia. Gương mặt đỏ ửng vì giận đáng yêu vô cùng, biết rõ Vĩnh Phong cố tình hành hạ cô, hiếp đáp cô nhưng không thể phản kháng lại. Đến khi mồi hôi bắt đầu nhỏgiọt trên mặt cô thì Vĩnh Phong mới thôi và đi về.
Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhỏm liếc nhìn Hiểu Đồng thương cảm.
Trong khi Hiểu Đồng lau những giọt mồ hôi bên trong tiệm thì có kẻ bên ngoài nhớ lại gương mặt phụng phịu giận dỗi của cô mà mĩm cười thích chí.
Ông lão gọi Hiểu Đồng đến tính tiền rồi hỏi trêu :
- Sao cháu lại đắt tội với anh chàng đẹp trai như thế. Hai cháu đúng là đẹp đôi.
- Sao ạ – Hiểu Đồng mở to mắt hỏi.
- Cháu và anh chàng lúc nãy yêu nhau có phải không. Đang chiến tranh lạnh à. Hà hà … Rồi nay mai sẽ huề thôi. Lại không thể thiếu nhau ấy chứ. Cậu ấy cố tình hành hạ để cháu chú ý đếncậu ấy hơn đó thôi.
- Dạ đâu có. Cháu và anh ấy không thể nào – Hiểu Đồng vừa bối rối, vừa xấu hổ nói.
- Đừng để tình yêu vụt mất vì bất cứ lído gì, nếu không cháu sẽ hối hận cả đời đấy. Ông là một ví dụ… Thôi ông về đây.
Nói rồi ông lão ra về. bên ngoài một chiếc xe hơi sang trọng chạy đến. Một người bận bộ vest đen đứng mở cửa sẵn cho ông lão đi vào.
Nhìn thấy tâm trạng ông lão vui vẻ, người đó bàn hỏi :
- Chủ tịch có chuyện gì vui à.
- Tôi tìm lại được vật báu mà mình đánh rơi, còn chứng kiến một tình yêu hết sức dễ thương. Ôi tình yêu thời trẻ …
Rồi ông lão cười sảng khoái
Chap 26
Mấy ngày sau đó, Hiểu Đồng rất thường gặp Vĩnh Phong đi ngang trước mặt mình, nhưng cậu luôn phớt qua cô. Nếu có vô tình chạm mặt nhauthì Vĩnh Phong cũng chỉ cười khẽ một cái rồi bỏ đi mà không hề quay đầu lại. Cứ hể đứng trong sân trường, ánh mắt cứ mãi tìm kiếm bóng hình của ai đó lúc nào không biết. Hiểu Đồng có cảm giác hụt hẩng và trống trải, nhiều lúc thật muốn khóc để rồi nhận ra mình giống như một con ngốc.
Trên xe buýt, một tay vịnh thanh cầm, một tay cầm sách, Hiểu Đồng chăm chú đọc. Chợt chiếc xe buýt thắng đột ngột, Hiểu Đồng bị bất ngờ không kịp giữ thăng bằng và ngã người ra phía sau. Một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy cô khỏi ngã, kéo cô đứng thẳng lại. Sau khi lấy lại thăng bằng, Hiểu Đồng quay mặt mĩm cười định cám ơn ngườiđã giúp đỡ mình thì mới biết đó là một kẻ đáng ghét đang hoành hành tâm trí cô. Chẳng rõ Vĩnh Phong đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào.
Tự nhiên nụ cười trên môi Hiểu Đồng biến mất trở thành một sự ngượng ngạo, môi cô mấp mấy nửa muốn cám ơn nửa hờn. Thành ra vẻ mặt phụng phịu đáng yêu khiến Vĩnh Phong muốn cười nhưng không dám.
Hiểu Đồng còn đang lưỡng lự thì tay Vĩnh Phong đã buông ra khỏi eo cô, cậu quay mặt không nhìn cô, xích ra chỗ khác, cứ như thể cậu chỉ là tiện tay giúp người mà không cần cám ơn. Tự nhiên Hiểu Đồng cảm thấy khó chịu trong lòng, có cái gì bứt rứt …, trong lòng cũng có một sự thắc mắc :»Tại sao Vĩnh Phong lại đi cùng chuyến xe với cô. Là cố tình hay chỉ là sự trùng hợp … »
Đến trạm cô, Hiểu Đồng đi xuống thì Vĩnh Phong cũng xuống theo, cậu đi cách cô năm mét. Hai tay đút túi quần,bước chân thong thả, trông cậu như một lãng tử phong trần dạo bộ thưởngthức khí hậu buổi chiều mát mẻ. Thỉnhthoảng hít sáo những giai điệu quen thuộc. Dù Hiểu Đồng có đi nhanh hay đi chậm, Vĩnh Phong cũng giữ một khoảng cách nhất định, không tiến tớigần.
Hiểu Đồng cúi cùng cũng bực dọc quaylại mắng :
- Đừng đi theo em nữa.
- Sao em lại nghỉ là anh đi theo em, em để ý anh à – Vĩnh Phong mĩm cườitrêu chọc.
- Chẳng phải anh đi theo em từ trạm xe buýt đến tận đây hay sao – Hiểu Đồng vặn vẹo hỏi.
- Đường này đâu phải của em, ai cũng có thể đi, sao anh lại không thể – Vĩnh Phong cười chế giễu.
- Anh muốn đi đâu thì mặc kệ anh,em cảnh cáo anh đừng có dính dáng gì đến chuyện của em. Chuyện của em không liên qua gì đến anh – Hiểu Đồngchỉ tay vào Vĩnh Phong cảnh cáo.
Vĩnh Phong gật đầu mĩm cười nhẹ nhàng xác định.
- Em nói đúng, chúng ta chia tay rồi. Từ nay sẻ trở thành hai người xa lạ, chuyện của anh không liên quan em, chuyện của em không liên quan anh. Trừ khi em có ý gì với anh nên mới choviệc anh đi cùng đường là theo đuôi em.
Hiểu Đồng đuối lí, chẳng biết nói gì, gương mặt xu xuống, môi mím chặt xấu hổ quay lưng đi. Hai từ « xa lạ » làm Hiểu Đồng thấy khó thở. Cậu không thèm nhìn cô bởi vì đối với cậu, cô trở thành người xa lạ. Bất giác HiểuĐồng cảm tấhy đau ở trái tim khờ dại của mình. Vĩnh Phong cứ thế ung dungbước theo sau.
Hiểu Đồng bực tứ dậm chân đi thiệt nhanh, vừa quẹo qua một hàng rào thìva phải một người đàn ông khá cao to té ịch xuống đất. Ông ta lên tiếng ****:
- Bộ đui hả, đi sao không nhìn đường.
Rồi ông ta nhìn kỹ Hiểu Đồng đang nhăn nhó dưới đất d0ang lủi hủi đứng lên.
- Thì ra là cô cháu gái xinh đẹp.
Hiểu Đồng vừa đứng lên nghe ông ta nói thì giật mình quay lại nhìn chằm chằm vào ông ta hoảng sợ : » Là ông ta ». Cô vội nhặt quyển sách lên rồi bỏ sở hãi định bỏ chạy nhưng lại bị ông ta nhanh tay giữ lại.
Lời nói chứa sự giận dữ lẫn sợ hãi, Hiểu Đồng nói :
- Ông muốn gì mau buông tôi ra.
- Lâu rồi không gặp, chúng ta đi uống nước một chút đi – Gã nham nhở mời.
- Tôi không có hứng thú đi uống nước với ông – Hiểu Đồng cau có nói, cố gắng rụt tay về, nhưng bị gã nắm chặt.
- Ây da ! Cháu hại chú bị ngồi tù 5 nămtrời oan uổng. Phải bù đắp lại chút gì cho chú chứ – Gã vừa nói, ánh mắt vừachiếu lên người Hiểu Đồng – Công nhận cháu càng ngày càng xinh đẹp đó Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng sợ hãi nói lí nhí :
- Ông bỏ tay tôi ra, nếu không tôi la lên đó.
Hiểu Đồng không phải là một cô gái yếu đuối, nếu gặp trường hợp này màở người khác cô dễ dàng thoát được nhưng bởi vì hắn ta là nỗi kinh hoàng đầu đời của cô, cho nên sự ám ảnh đóđã rút hút sự bình tĩnh của cô.
Cô nghĩ đến Vĩnh Phong, bất giác đưa mắt ra phía sau lưng gã chủ tiệm phở. Vĩnh Phong đang đứng dựa tường, hai tay khoanh trước ngực vừa nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Hiểu Đồng thì quay đi, giả vờ như không thấy.
Hiểu Đồng thất vọng tràn trề. Chẳng lẻ cậu chờ cô lên tiếng nhờ vả mới đến giúp sau. Đúng là hạng người ích kỷ, xấu xa mà. Cô tuyệt đối không lên tiếng nhờ vả. Lấy hết can đảm, cô hỏilần nữa.
- Ông có chịu buông tay ra hay không hả. Nếu không tôi sẽ tống ông ngồi thêm 5 năm tù nữa về tội quấy rối đó.
- Không hề gì. Chỉ cần được tận hưởng bên người đẹp như cháu thì có đi tù thêm lần nữa cũng không sao – Gã nham nhở nói, bán tay nhám nhúa vuốt ve gương mặt trắng mịn của Hiểu Đồng.
- Bố người ta, có người xàm sở…
Con đường vắng vẻ không có ai nghe cô kêu cứu. Hiểu Đồng thấy Vĩnh Phong vẫn đứng yên ở đó, không thèm tới giúp. Tự nhiên cô không thấy ghét tên chủ tiệm phở mà lại cảm thấy ghét Vĩnh Phong vô cùng. Anh tađúng là đồ xấu xa mà. Dù cô có nói chuyện của cô cũng không liên quan đến anh ta nhưng anh ta lại thấy chếtmà không cứu.
- Bố người ta cứu tôi với …- Hiểu Đồng cô hết sức la thật lớn – Cứ tôi với….
Nhưng xung quanh không có ai, có nhà hưng không có người. Tất cả mọi người đều đi làm chưa về. Hiểu Đồng cảm thấy hoảng thật sự khi mà gã nàycười phá lên một cách nham nhở tiến lại sát người cô hơn.
Lúc này thì Hiểu Đồng đành chịu thua,cô buộc phải lên tiếng nhò Vĩnh Phong giúp đỡ thôi. Cô hướng ánh mắt về phía Vĩnh Phong định lên tiếng cầu xin thì từ sau lưng Hiểu Đồngcó một chiếc xe hơi chờ tới.
- Có chuyện gì vậy, tôi vừa nghe tiếng kêu cứu – Một người đàn ông hạ kính xe xuống nhìn Hiểu Đồng và gã chủ tiệm phở hỏi.
Hiểu Đồng mừng rỡ kêu lên, tay chỉ vào tên dê xồm nói :
- Ông ta định giở trò sàm sở tôi. Làm ơn giúp tôi với.
Người đàn ông lập tức xuống xe, thân hình ông ta to lớn hơn gã chủ tiệm, nétmặt ngầu hơn. Gã chủ tiệm nhát gan sợ hãi vội buông tay Hiểu Đồng ra.
- Tôi chỉ đùa với cô ấy chút thôi hà – Gã nham nhở cười nói. Rồi sau đó nhanh chóng biến đi.
Hiểu Đồng quay sang người đàn ông cúi đầu cảm ơn.
- Không có chi, lần sau thấy gã cháu nên tránh xa. Lần này chú đi qua nhưng lần sau cháu không may mắn như vậy đâu.
- Dạ lần sau cháu sẽ chú ý hơn. Cám ơn chú.
Sau khi người đàn ông lái xe đi, Hiểu Đồng liền ném cho Vĩnh Phong cái nhìn uất hận rồi nhặt quyển sách trong tay khi nãy cô đánh rơi khi giằngco với lão dê xồm, rồi bỏ đi một mạch.
Đang ngồi uống bia cùng các bạn, VĩnhPhong nhận được tin nhắn của Đình Ân.
« Em thật là đáng thương khi bị đem ra làm bao cát cho Hiểu Đồng trút giận. Cô ấy đang giận anh vô cùng, nhưng bù lại, một tiếng cũng Vĩnh Phong, hai tiếng cũng anh ta. Hahaha… anh phải đền bù cho em đó nha»
Vĩnh Phong bật cười, rồi nhắn lại :»Không tàhnh vấn đề »
- Ai vậy – Thế Nam hỏi.
- Là Đình Ân – Vĩnh Phong trả lời rồi nhét điệnt hoại vào túi – Cạn chai nào.
Mọi người cùng đưa chai bia lên cụng côm cốp.
Đêm tối, trong con hẻm váng người, tiếng đấm tiếng đá vang lên thình thịch. Một gã đàn ông to lớn bị ba tên đàn em đánh dở sống dở chết, máu miệng, máu mũi chảy dài, trên người đầy vết thâm tím. Gã la hét cầu xin.
- Nếu ông còn dám giở trò với cô ấy lần nữa thì sẽ chết biết không. Bàn tay này coi như là cảnh cáo – Chàng thanh niên khôi ngô giọng trầm ấm đầy phẫn nộ, ánh mắt nhìn gã đàn ônggiận dữ, chân cậu đang giẫm nát bàn tay sàm sở của ông ta.
- Tôi không dám nữa, không dám nữa….- Gã dê sợ hãi run rẩy nói.
Bây giờ gã mới biết rằng ngục tù mà lão chịu còn dễ sống hơn lúc này. Gã tự xỉ vào mặt mình ngu ngốc để bây giờ chuốc lấy hậu quả.
- Tôi tạm tin lời ông nói, nhưng nếu tôi thấy ông ve vãn bất cứ cô gái nào chứkhông phải là riêng cô ấy thì tôi khôngchỉ hành hạ ông như bây giờ đâu. Mà là lóc từng thớ thịt trên người ông xuống, nghe rõ chưa – Vĩnh Phong gằn giọng nói.
- Dạ rõ ….
- Anh Phong, chẳng lẽ bỏ qua cho hắn ta như vậy sao – Quốc Bảo hậm hực nói.
- Bỏ đi. Coi như là cho hắn ta một bài học để lần sau không dám giở trò nữa – Thế Nam vỗ nhẹ vai Quốc Bảo khuyên.
- Hừ … – Quốc Bảo hừ mũi rồi ném cho gã dê một cái nhìn cảnh cáo.
- Đi thôi ! – Vĩnh Phong ra lệnh.
Cả băng kéo lên xe máy phóng đi thiệtnhanh ra đến đường đua với tốc độ chóng mặt.
- Nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy – Đình Ân nói, cô đang nằm dài trên giường của Hiểu Đồng. Vì chỗ làm thêm của Đình Ân gần đây nên Hiểu Đồng kéo cô đến ở cùng với mình, saukhi hỏi ý kiến của Hữu Thiên.
- Này, cậu là bạn mình hay là bạn anh ấy vậy. Tại sao từ nãy đến giờ cậu toàn bênh vực anh ấy không cơ chứ – Hiểu Đồng nổi cáu khi Đình Ân bênh vực Vĩnh Phong cho việc xảy ra hồi chiều này.
- Chứ cậu nghĩ xem, cậu bị người ta đối xử tệ bạc, xua đuổi như đuổi tà, không muốn dính líu gì đến nữa thì cậu có chạy đến giúp không. Anh ấy cũng có tự ái của mình mà. Lúc đó cậu lên tiếng nhờ vả mà anh ấy không giúpthì mới là bạc tình bạc nghĩa. Anh ấy đến giúp rồi thế nào cậu cũng sẽ nói, chuyện của tôi không liên quan gì đến anh. Lúc đó anh ấy có còn lòng tự trọng nữa không, có bị tổn thương không cơ chứ – Đình Ân lí giải.
Hiểu Đồng không còn lời nào phản báclại, cô bực bội chui vào chăn ngủ. Đình Ân nhìn dáng vẻ của Hiểu Đồng thì cười thầm.
Hiểu Đồng và Đình Ân đang ngồi làm bài ở băng ghế đá của trường thì Vĩnh Phong đi cùng một cô gái ăn bận rất model, cô ta cứ bàm chặt lấy VĩnhPhong.
- Wa …cô gái đó rất ấn tượng – Đình Ân trầm trồ reo lên khi nhìn cô gái đi cặp kè với Vĩnh Phong – Ngoài Vũ Quỳnh ra thì cô ta là người ăn bận sành điệu nhất trường của mình. Đồ cô ta toàn hàng hiệu cao cấp, có cả thiết kế riêng nữa – Rồi Đình Ân quay sang hỏi Hiểu Đồng – Cậu thấy cô ta hợp với Vĩnh Phong không.
Nãy giờ Hiểu Đồng vẫn nhìn theo bóng Vĩnh Phong và cô gái ấy với vẻ khó chịu và một chút buồn bã. Nghe Đình Ân hỏi, bần thần một lát mới trả lời :
- Không ! Vĩnh Phong sẽ không thích cô ta đâu, người như cô ta không thể nào hơp với Vĩnh Phong. Con gái gì mà ăn bận hở hang và bạo dạng quá.
- Tại sao cậu biết là không hợp. Biết đâu Vĩnh Phong thật sự thích cô ấy thì sao, cậu xem họ khoát tay nhau đi rất tình tứ mà.
- Bởi vì, bởi vì ….- Hiểu Đồng bối rối nói, cô không biết phải nói thế nào, côvội lãng sang chuyện khác – Lúc nãy, cậu nhắc đến Vũ Quỳnh, sao mình không thấy cô ta nữa vậy.
- Trời cậu không biết gì sao. Sau bài báo nêu xấu đó thì cô ta đi ra nước ngoài mất tiêu rồi, nói là tiếp tục du học đang dở dang nhưng thật ra là đang chạy trốn. Mình còn nghe nói, cổphiếu của công ty nhà cô ta rớt thảm thương luôn.
- Vậy sao …thôi tụi mình làm bài tiếp đi.
Hôm sau, Vĩnh Phong đi cùng một cô gái xinh đẹp đi vào cổng trường. Nghenói cô ấy là hoa khôi của khoa âm nhạc, con nhà gia giáo, ăn bận rất kín đáo, nói năng nhỏ nhẹ. Là cô gái lí tưởng để kết hôn của biết bao chàng trai. Hai người còn tình tứ khoát tay nhau đi qua trước mặt hai người.
Cô nắm bàn tay của Vĩnh Phong nhìn những đầu ngón tay đầy vết thương nhỏ như bị đứt tay hỏi.
- Anh có đau không.
- Không – Vĩnh Phong nhẹ nhàng nói.
- Sao anh lại bị đứt tay nhiều như vậy – Cô gái lo lắng hỏi.
- Anh tập nấu cơm thôi mà – Vĩnh Phong bật cười nói – Anh bị mất ngườigiúp việc rồi, toàn ăn cơm bên ngoài đến phát ngán nên phải tập tành nấu cơm thôi.
- Để lát nữa em băng bó cho anh nha.
- Cám ơn em.
Hai người đó đi xa, Đình Ân mới rón rén đến bên Hiểu Đồng.
- Cậu biết cô ấy phải không ? – Đình Ân huýt tay Hiểu Đồng dò hỏi.
- Ừ ! Mình có biết cô ta – Hiểu Đồng gật đầu xác định …
- Mình thấy cô ấy rất hợp với Vĩnh Phong .
- Mình thấy chẳng hợp chút nào cả.
- Tại sao ?- Đình Ân giả vờ hỏi.
- Cô ấy là người rất hiền lành, Vĩnh Phong lại thích đua xe, uống rượu … chắc chắn là không hợp với người như cô ấy , nếu quen với Vĩnh Phong chắc cô ấy sẽ đau khổ nhiều lắm – Hiểu Đồng giải thích với tâm trạng cuống quýt.
- Người này cậu bảo Vĩnh Phong không thích, người kia cậu cũng cũng bảo không hợp. Vậy cậu nói xem VĩnhPhong thích loại con gái nào.
- Thì là … Nói chung những cô gái đó hoàn toàn không hợp với Vĩnh Phong. Anh ta là kẻ đào hoa, nay cô này, mai cô kia, thật đáng ghét – Hiểu Đồng bức bối nói.
- Hiểu Đồng, cậu biết không ? Cậu đang ghen đó. Cậu ít khi nào nói xấu người khác, nhưng bây giờ cậu còn chử mắng nữa chứ – Đình Ân cười bí hiểm nhìn Hiểu Đồng phán.
- Không có, tại sao mình lại ghen cơ chứ – Hiểu Đồng lập tức chối bỏ, nhưng cô biết rõ trong lòng mình như có lửa khi thấy Vĩnh Phong đi cùng các cô gái.
- Hiểu Đồng ! Thật thà thẳng thắng làm người tốt mới sống thanh thản. Cậu có biết cậu nói dối tệ lắm không –Đình Ân tiếp tục cười trêu.
- A …….mình không biết đâu, mình đi đây.
Hiểu Đồng vội bỏ đi một nước.
Lát sau Vĩnh Phong nhận được tin nhắn :
- Có người đang nổi cơn ghen.
Cậu khẽ mĩm cười.
Cậu ngã người vào chiếc ghế dựa thật thoải mái, hai tay để đằng sau đầu, mắt nhắm nghiền, miệng nở nụ cười mãng nguyện. Cậu nhớ lại những lời mà Đình Ân nói trong cuộc bày mưulàm Hiểu Đồng hồi tâm chuyển ý.
- Vậy anh phải làm sao ?- Vĩnh Phongkhông thể chờ đợi sự hướng dẫn của Đình Ân thêm được nữa cậu gấp gáp hỏi. Lòng cậu rối như tơ vò.
- Từ từ nghe em nói đi – Đình Ân từ tốn nói, mặc kệ sự sốt ruột của Vĩnh Phong .
Đến khi Vĩnh Phong ngồi yên lại cô mới nói tiếp tục :
- Phụ nữ là động vật máu lạnh nhất, lạivừa tham lam vừa ích kỷ. Nhưng lại được ông trời ban cho bản năng mẫu tử. Cho nên cô ấy dù có đối xử tàn nhẫn với anh bao nhiêu, thì cũng kèm theo sự mềm yếu. Càng đối xử lạnh lùng với anh, càng tỏ rõ sự mềm yếu của cô ấy.
- Em giải thích rõ hơn đi – Thế Nam nhíu mày, lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
- Là như vầy – Đình Ân nhẹ nhàng giải thích – Con gái dù đã chia tay bạn traimình nhưng nếu thấy bạn trai sau khi chia tay mình liền quen với cô gái khácthì thường sinh lòng đố kị.
- Ý em là phải làm cho Hiểu Đồng nổi cơn ghen – Vĩnh Phong căng thẳng hỏi.
Đình Ân gật đầu.
- Nhưng liệu một người như Hiểu Đồng có thể dễ dàng ghen hay không – Thế Nam lo lắng hỏi. Quen biết Hiểu Đồng đã lâu, cảm thấy Hiểu Đồng là một cô gái điềm đạm. Dường như ghen tuông không hợp với cô ấy.
- Đúng là có một số cô gái không nổi ghen là bởi vì họ đã hết yêu bạn trai rồi, cho nên việc bạn trai quen ai thì cũng bình thường như không hề có gì xảy ra. Nhưng vấn đề là Hiểu Đồng vẫn còn yêu Vĩnh Phong. Cho nên dù cô ấy cố tỏ ra bình tĩnh, không liên quan gì đến mình thế nào đi chăng nữa cũng là để che dấu sự ghen tuông của mình thôi.
- Vậy bây giờ anh phải giả vờ có bạn gái mới à – Vĩnh Phong thở dài hỏi.
- Không ! Đầu tiên anh phải làm cho Hiểu Đồng chú ý đến anh.
Vĩnh Phong và Thế Nam cùng đưa mắt nhìn nhau, cả hai như những tên ngố đời, khiến Đình Ân phì cười.
- Ngoạn ngữ Pháp có câu « Theo tình,tình trốn. Trốn tình ,tình theo « . Đặc biệt là những cô gái như Hiểu Đồng, anh càng theo đuổi chỉ càng khiến cô ấy dứt khoát chia tay mà thôi.
- Nghĩa là sao – Vĩnh Phong nhăn mặt, cậu bó tay trong việc thấu hiểu tâm can của phụ nữ.
- Nghĩa là anh phải làm Hiểu Đồng chúý đến anh thường xuyên hơn.
- Xin em đó Đình Ân, đừng úp úp mở mở nữa được không – Vĩnh Phong nóng ruột muốn chết được.
- Anh hãy phớt lờ cô ấy …. – Đình Ân thấy tội nghiệp Vĩnh Phong quá nên đành nói.
Cả Thế Nam và Vĩnh Phong đều tròn mắt nhìn Đình Ân .
Đình Ân và Hiểu Đồng cùng xuống trạm xe buýt, Hiểu Đồng cứ đưa mắt tìm kiếm hình bóng ai đó, nhưng rồi thở dài thất vọng. Vĩnh Phong thật biết trêu người, lúc cô không biết đếnsự tồn tại của cậu thì cậu lại xuất hiện quay quanh bên cạnh cô. Lúc cô mong chờ thì cậu lại biến mất.
- Cậu tìm ai vậy – Đình Ân giả vờ hỏi, nụ cười thầm làm khóe môi cô cong lên.
- Mình đâu có tìm ai đâu – Hiểu Đồng hơi đỏ mặt, cảm thấy tim đập mạnh như thể một kẻ ăn vụng bị bắt quả tang, cô vội chối bay chối biến.
- Hiểu Đồng, cậu đã nói « Thật thà thẳng thắn làm người tốt thì lương tâm sẽ thanh thản hơn « . Rõ ràng cậuđang tìm Vĩnh Phong, sao lại không chịu thừa nhận.
- Mình và anh ta chia tay rồi. Là do mình chủ động thì làm sao mình phải tìm anh ta chứ. Nếu phải tìm anh ấy thì mình cần gì chia tay – Cô cuống quýt giải thích như sợ Đình Ân hiểu lầm.
- Vậy câu mau cho mình biết lí do cậu chia tay anh ấy đi – Đình Ân thức cơ hội lập tức tìm hiểu lí do.
- Không có gì – Hiểu Đồng vội quay mặt và bỏ đi.
- Nếu coi mình là bạn thì cậu mau nói cho mình biết nguyên nhân – Đình Ân nhất quyết không buông tha, cô vặn vẹo hỏi.
- Không thích thì chia tay, chỉ vậy thôi…
- Cậu coi mình là đồ ngốc à …- Đình Ân tức giận hỏi, cô định buộc Hiểu Đồng phải nói ra thì …
Hiểu Đồng đang đi, bỗng đứng khựng lại, mắt đăm đăm nhìn về phía trước có vẻ lo sợ. Đình Ân thấy vậy vội nhìn theo tầm nhìn của Hiểu Đồng.
Một người đàn ông cao ráo, gương mặt rất đáng ghét do chồm râu của ông ta tạo nên. Trông ông ta thật giống một tên dê xồm có hạng, vì ông ta đã lớn tuổi rồi mà còn ve vãn một cô gái trẻ măng. Có điều bộ dạng gã trông thật thảm hại, gương mặt bầm tím, cả tay chân cũng đầy vết thâm. Một bàn tay bị băng bột cố định trông rất đáng thương. Nhưng tất cả lại không che giấu được cái bản mặt dâmđãng phóng túng.
Gã đàn ông đi hớn hở, miệng cười không ngớt nắm tay cô gái trẻ đó tiến về phía hai người. Nhưng khi gã quay lại nhìn thật kỹ hai cô gái trước mặt thì bắt đầu hoảng hốt rồi quay đầu bỏ chạy một mạch, không đối hoài gi đến cô gái đi cùng gã, mặc cho cô ta réo gọi đuổi theo.
- Cậu quen ông ta à – Đình Ân thấy lạ tò mò hỏi :
- Ông ta chính là gã chủ tiệm phở mà lần trước mình kể. Thì ra bồ nhí của ông ta ở khu vựa này, cho nên mình mới gặp ông ta. Thiệt là xui xẻo mà – Hiểu Đồng bực bội nói.
Nhưng Đình Ân mĩm cười nói :
- Mình thì cho rằng kẻ xuôi xẻo chính là ông ta. Cậu không thấy người ông tatoàn là vết thương vì đã gặp cậu hay sao.
- Ý cậu là sao – Hiểu Đồng nhăn nhó hỏi.
- Chẳng phải Vĩnh Phong đã thay cậu báo đáp ông ta hay sao – Đình Ân giảithích.
- Không thể nào – Hiểu Đồng lắc đầu nói .
- Sao lại không thể, chuyện ông ta gặpcậu chỉ có cậu, mình và Vĩnh Phong biết. Mình thì không thể đánh ông ta được rồi, vậy thì chỉ có Vĩnh Phong mà thôi.
- Có thể là ông ta đắc tội với ai đó nên mới bị đánh – Hiểu Đồng biện giải.
- Vậy thì cũng thật trùng hợp, ông ta bị đánh ngay sau khi trêu ghẹo cậu, sợ hãi đến nỗi vừa thấy cậu là bỏ chạy như bị ma đuổi. Cậu không phải là kẻ ngốc, động não suy nghĩ xem.
Đình Ân nói xong thì đi tiếp để mặt Hiểu Đồng với những suy nghĩ rối bời. Vĩnh Phong trước đó rõ ràng là thờ ơ không chịu giúp cô vậy thì tại sao lại điđánh gã đó. Cô không học môn phân tích tâm lí nên không thể nào lí giải nổi, đàng thở dài bước tiếp .
Buổi tối, ánh trăng lên cao, nơi những khu đất bỏ hoang, một căn nhà trống nằm lạnh lẽo một mình.
- Chuẩn bị kế hoạch tới đâu rồi – Mộtgã béo đang ngồi kênh kiệu hất mặt hỏi một tên đô con nhưng có chiều cao khiêm tốn.
- Yên tâm, kế hoạch đã được chuẩn bị chu đáo rồi. Lần này chúng ta sẽ vơmột số tiền lớn, rồi mần thịt chúng nó luôn một thể – Gã đô con vừa trả lời vừa nhìn về phía một thân thể ngơ ngáo đang ngồi trên chiếc xe lăn, tay cầm một con dao sắc béng đến độ lóe lên trong đêm đen, căm hận đâm mạnh xuống mặt bàn gỗ dày cui kia – Tôi nhất định phải khiến thằng Vĩnh Phong không toàn mạng trở về. Liều chết với nó tới cùng.
- Tốt lắm. Tôi đã nhận tiền của người ta rồi, chúng ta phải làm cho tốt kẻo bị mang tiếng. Với lại mối thù của tôi và anh với thằng nhóc đó không thể không trả – Lão béo cười gằn nói, ánh mắt lão đầy hiểm ác, khiến cho người ta phát lạnh nhất là đứng giữa nơi vắng vẻ trong bóng đêm thế này – Nó phải chết…
- Đúng vậy.
Nói rồi hai gã cùng nhìn nhau cười lớn đến độ bầy chim trên cây và con trùng xung quanh hoảng sợ kêu lên.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 5của bé Đường, Hữu Thiên đã hẹn cùng Hiểu Đồng đưa bé Đường đi chơi. Chẳng kịp chờ Hiểu Đồng trở về, bé Đường đã giục Hữu Thiên đến trường đón Hiểu Đồng. Hữu Thiên chiều lòng bé Đường, cả hai đứng đợi Hiểu Đồng trước lối ra vào của dãy C.
Thấy Hiểu Đồng đi ra bé Đường vui vẻreo lên.
- A ! Chị Đồng ra rồi …
- Hai anh em sao lại tới đây – Hiểu Đồng nghe tiếng bé Đường reo lên thì cùng Đình Ân vội chạy đến cười hỏi.
- Bé Đường sốt ruột không chịu chờ em về, anh đành phải đưa bé Đường đến đây chờ em …- Hữu Thiên giải thích.
Hiểu Đồng nhìn bé Đường mắng yêu :
- Bé Đường hư quá đi hà.
Nhưng bé Đường không chú ý đến lời cô mà chú ý một hướng khác, nơi có mấy anh chàng đạp trai đi đến. Cô béreo lên mừng rỡ như người ta bắt được vàng :
- A ! Anh Vĩnh Phong.
Bé Đường vội chạy đến ôm chân VĩnhPhong giận dỗi nói :
- Bé Đường nhớ anh Phong quá chừng mà anh Phong không chịu đến thăm bé Đường gì hết.
Vĩnh Phong ngồi xuống ôm lấy bé Đường vuốt ve mái tóc của cô bé, cườinói :
- Anh Phong cũng rất nhớ bé Đường, nhưng mà anh sợ chị Đồng không cho nên đâu dám đến thăm bé Đường.
- Tại sao vậy – Bé Đường tròn xoe mắt hỏi, gương mặt thật đáng yêu khiến người vừa nhìn thấy đã thích.
- Anh không biết, em hỏi chị Đồng xem .
Bé Đường liền chạy đến dậm chân hỏi:
- Tại sao chị Đồng không cho anh Vĩnh Phong đến thăm bé Đường làm bé Đường nhớ anh Vĩnh Phong quá trời.
- Chị … – Hiểu Đồng thật không biết nói sao, cô càng lúng túng hơn khi Vĩnh Phong và mọi người cùng tiến đến chỗ họ.
- Chào – Hửu Thiên lịch sự chào hỏi.
- Chào – Vĩnh Phong cùng Thế Nam cùng lên tiếng đáp lại.
Ba người đàn ông đứng nhìn nhau kình địch làm không khí vô cùng căn thẳng, Đình Ân vội lên tiếng xua đuổi sự căngthẳng đó.
- Bé Đường hôm nay sinh nhật em định đi đâu.
- Chị Đồng hứa cho em đi chơi ở công viên – Bé Đường trả lời rồi quay sang Vĩnh Phong nói – Anh Vĩnh Phong cũng đi chung với em nha.
Vĩnh Phong quay lại đằng sau cầm lấycon thỏ nhồi bông màu trắng muốt rấtđẹp từ tay một đàn em đưa cho bé Đường nói :
- Chúc mừng sinh nhật bé Đường, đây là quà anh tặng em. Em có thích không ?
Bé Đường mững rỡ gật đầu, ôm chầm lấy con thỏ, dụi dụi mặt vào bộ lông mịn màng một cách thích thú.
- Nhưng mà anh Phong không thể đi cùng bé Đường được vì chị Đồng không cho – Vĩnh Phong vừa nói vừa tinh quái nhìn Hiểu Đồng khiến cô đó bừng cả mặt.
Bé Đường liền nắm tay Hiểu Đồng lắc lắc, giọng nũng nịu năn nỉ.
- Chị ơi ! Cho anh Phong đi chơi chungnha. Hôm nay là sinh nhật bé Đường mà, chị chìu bé Đường một lần nha, nha chị.
Hiểu Đồng hết nhìn gương mặt chờ đợi hết sức đáng yêu của bé Đường rồi nhìn Vĩnh Phong không biết phải làm sao đành phải gật đầu.
- Hay quá ! – Bé Đường mừng rỡ reo lên.
Nhìn bé Đường vui mừng, Hiểu Đồng cũng thấy vui. Cô xoa đầu bé Đường rồi nói.
- Chúng ta đi thôi.
Hữu Thiên quay người định mở cửa xe cho bé Đường và Hiểu Đồng đi vào thìbỗng nhiên Quốc bảo ôm lấy ngực ngãxuống. Mọi người hốt hoảng vội dở cậu dậy.
- Em sao vậy – Thế Nam lo lắng hỏi.
- Em thấy khó thở quá – Quốc Bảo yếu ớt trả lời, hơi thở cậu có lúc dồn dập lúc lại im lặng.
Hữu Thiên vội đến xem xét tình trạng bệnh cho cậu. Nhưng thấy sắc mặt và hơi thở cậu không tốt liền nói :
- Phải đưa cậu ấy đến bệnh viện.
- Không được mọi người còn phải đi chơi mà, cứ mặc kệ em, em không sao đâu – Quốc Bảo xua tay nói.
Hữu Thiên liếc nhìn Hiểu Đồng một cái, khó khăn lắm mới có cơ hội đi chơi chung với cô, cậu muốn nắm giữ cơ hội này. Nhưng lương tâm của một thầy thuốc không cho phép cậu bỏ mặc bênh nhân như thế. Cậu tiếc rẻ nói :
- Cứ để Vĩnh Phong đưa chị em họ vàĐình Ân đi là được rồi, còn tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện.
- Vậy tôi cùng anh đưa cậu ấy đến bệnh viện.
Nói rồi thế Nam cùng Hữu Thiên lập tức đưa Quốc Bảo đến bệnh viện. Chò chiếc xe đi khỏi, Vĩnh Phong cũng đi lái xe đến. Đính Ân đẩy Hiểu Đồng ngồi ghế trước, còn cô với bé Đường ngồi ở phía sau.
Trên đường đi, Hiểu Đồng bối rối không biết nói gi, thỉnh thoảng liếc trông Vĩnh Phong, cô bắt gặp Vĩnh Phong cứ tủm tĩm cười thầm mãi. Đầu óc Hiểu Đồng lập tức thông suốt ngay.Cô liền chết vấn Vĩnh Phong:
- Có phải Quốc Bảo giả vờ bệnh không !
Vĩnh Phong không trả lời cậu chỉ khẽ cười.
- Các người thật là – Hiểu Đồng liền trách, nhưng nghĩ đến bộ dạng giả vờ khó thở của Quốc Bảo lúc nãy thì bật cười. Cậu ta đóng đạt đến nỗi một bác sĩ giỏi như Hữu Thiên cũng bị xí gạt.
Vào đến công viên trò chơi, cả bốn người chơi rất vui vẻ từ xe điện đụng, đến băng đăng ….
Cuối cùng bé Đường đòi chơi vòng tròn trên cao. Thế là Đình Ân kéo bé Đường và mình cùng ngồi một cái ***g,Vĩnh Phong cùng Hiểu Đồng ngồi một cái. Vòng tròn bắt đầu quay thì gương mặt Vĩnh Phong bắt đầu tái, cậu thấy hơi khó thở, không dám nhìn thẳng bên ngoài. Lát sau cậu nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng run run.
Hiểu Đồng nhìn sang thấy Vĩnh Phongđã nhắm chặt mắt, mồ hôi vã ra trên trán. Cô phì cười, thì ra anh chàng không sợ trời, không sợ trời, không sợdất này lại sợ độ cao, vậy mà còn theo cô lên đây. Mới vừa lên đến đĩnhthôi mà lòng ngực Vĩnh Phong thấy khó chịu vô cùng, cảm giác buồn nôn cứ chực trào. Cậu phải khổ sở kìm nén cơn buồn nôn lại.
Khi mà Vĩnh Phong không chịu nổi nữa thì đột nhiên một bờ nơi mềm mạiấm áp tiến sát vào môi cậu. Cơn buồnnôn lập tức biến mất thay vào đó là một cảm giác rạo rực. Bàn tay vòng lấy eo của Hiểu Đồng kéo sát vào người mình. Cái lưỡi bắt đầu hoạt động, đi vào khoang miệng ấm áp kia cuốn lấy một cách cuồng nhiệt.
Hiểu Đồng bị nụ hôn của Vĩnh Phong cuống lấy thì vô thức đáp trả. Sự nhớ nhung tuôn trào trong từng nụ hôn. Chẳng còn đế ý gì đến quan cảnh xung quanh, chẳng biết họ đã đi bao nhiêu vòng. Chỉ đến khi chiếc ***g bỗng nãy một cái rồi dừng lại, hai người mới hoảng hốt buông nhau ra. Cả hai đều đỏ mặt chờ đợi người mở cửa ***g.
Xuống đến nơi, Đình Ân dẫn bé Đường đi tolet để dành không gian riêng tư cho hai người.
Vào tới tolet , sau khi đi xong thì Đình Ân giúp bé Đường rửa tay rồi cô cũng rửa tay. Trong lúc ôc cúi xuống vục nước rửa mặt. Một cái gì đó nhọn nhọn có hai đầu chỉa vào lưng cô.
Xoẹt ….
Một luồng điện chạy khắp người Đình Ân khiến cô ngất xỉu ….
Người đó liền chụp thuốc mê bé Đường bắt đi
Chap 27 : Quá khứ và tội ác
Đình Ân dẫn bé Đường đi còn lại Vĩnh Phong và Hiểu Đồng ở lại. Cả hai còn đang đỏ mặt và e dè với nhau, chưa aidám đến gần ai. Cơn buồn nôn lúc nãybị lắng xuống giờ đây lại bùng lên, Vĩnh Phong bắt đầu nôn thóc nôn tháo xuống mắt đất. Hiểu Đồng thấy gương mặt tái xanh không ngừng ói của Vĩnh Phong thì lo lắng đến gần.
Vĩnh Phong đang trong cơn ói, cảm thấy đầu óc quay cuồng, ***g ngực khó chịu. Một bàn tay nhẹ nhàng đến vỗ nhẹ vào lưng cậu khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Lát sau cậu không còn cảm thấy muốn ói nữa.
Chiếc khăn màu vàng thơm lừng đượcxếp ngay ngắn chìa trước mặt cậu. Vĩnh Phong đưa tay ra cầm lấy nhưngkhông chỉ chiếc khăn mà còn cả bàn tay nhỏ nhắn của người trước mặt. Nhưng Hiểu Đồng lập tức thu tay lại, cô quay người đi chỗ khác không muốn nhìn vào ánh mắt của Vĩnh Phong. Bởi vì mỗi khi nhìn vào ánh mắt ấy thì cô luôn thấy bản thân trờ nên mềm yếu, không thể tự chủ được trước ánh mắt quyến rũ chết người đó.
Nhíu mày một cái, Vĩnh Phong lặp tức giả vờ ho sặc sụa, Hiểu Đồng mắc bẫyngay lặp tức. Cô cứ tưởng Vĩnh Phong sau cơn ói làm khô cổ họng dẫn đến ho nhiều như thế, liền quay lại giúp Vĩnh Phong vuốt ngực ngăn chặn cơn ho. Vĩnh Phong gian xảo đâu ngu dại gì mà bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Lập tức nắm chặt tay Hiểu Đồng không buông. Hai người ở vào thế giằng co nhau, kẻo kéo người giữ. VĩnhPhong nhìn gương mặt bực tức, đôi môi cong lên của Hiểu Đồng dễ thương đến nỗi cậu chỉ muốn hôn lên đó ngay lặp tức.
Cười khẽ một cái, chẳng cần tốn quá nhiều sức lực, Vĩnh Phong kéo nhẹ một cái, Hiểu Đồng đã nằm gọn trong vòng tay của cậu. Xiết thật chặt thân hình nhỏ nhắn trong vòng tay mình, gửi vào đó sự nhớ nhung vô hạn.
- Buông em ra – Hiểu Đồng giận dữ nói.
- Không buông – Vĩnh Phong ngang tàn nói.
- Anh đúng là đồ vô loại, xấu xa mà – Hiểu Đồng mắng.
- Em đang nói là em yêu anh à – Vĩnh Phong cười khúc khích hỏi.
- Ai nói là yêu anh hồi nào chứ – Hiểu Đồng trợn mắt bó tay trước kẻ ngang ngược này.
Vĩnh Phong gian manh giải thích, nụ cười đắc chí nở trên khóe môi quyến rũ.
- Em không nghe người ta nói sao : » Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu mà » . Em mắng anh là đồ xấu xa tức là em nói em yêu anh còn gì. Trừ khi em không phải là con gái.
- Anh … – Hiểu Đồng cứng họng trướcthái độ ngang ngược của Vĩnh Phong.
Một em bé đi qua nhìn thấy hai người ôm nhau thì khúc khích cười khuyến Hiểu Đồng xấu hổ muốn chết đi được. Nhưng Vĩnh Phong thì lại tỉnh bơ như không có gì, đúng là mặt dày vô liêm sỉ mà. Càng muốn thoát ra lại càng bị ôm chặt hơn, Hiểu Đồng gần như không thở được mà nụ cười đắc ý trên mặt ai kia nở mãi. Lát sau cô thở dài nói :
- Người ta nhìn kìa, anh mau buông emra đi …
- Kệ họ – Vĩnh Phong bĩu môi nói.
- Anh ôm chặt quá, em thở không nổi – Cô đành phải dụ dỗ.
Đúng là có hiểu quả ngay lặp tức, vòngtay được nối ra, Hiểu Đồng định nhân cơ hội này thoát ra nào ngờ không dễdàng như cô tưởng. Vòng tay vừa hé mở liền kẹp chặt, lần nữa Hiểu Đồng ngã nhào vào lòng Vĩnh Phong, môi côvô tình chạm vào môi Vĩnh Phong lặp tức bị cậu quấn lấy bám miết không tha.
Hiểu Đồng xấu hổ muốn chết được, hôn nhau ở chốn đông người thế này thì …Hé răng cắn mạnh vào bờ môi đáng ghét của Vĩnh Phong, khiến Vĩnh Phong : »Ui da » một tiếng rồi bỏcô ra, đưa tay che miệng.
Bờ môi tuôn ra một vệt đỏ nhừa nhựa, cảm thấy một vị mằn mặn trên đầu lưỡi,Vĩnh Phong vẹt lấy rồi đưa mắt nhìn đau khổ nói :
- Hèn chi lại đau đến vậy.
Hiểu Đồng cảm thấy áy náy, vội đến gần xem xét.
- Không sao chứ. Em không nghĩ là sẽ chảy máu, xin lỗi anh.
Rút vội chiếc khăn giấy trong túi ra, cô đưa lên môi Vĩnh Phong chấm chấm vào vết máu nhưng :
- Á …
- Rát lắm sao – Hiểu Đồng hoảng loạn nói – Để em thổi cho anh bớt rát nha.
Vĩnh Phong gật gật đầu đồng ý. Hiểu Đồng liền đưa mặt sát lại gần, hơi nhón gót lên dùng miệng thổi nhè nhẹ lên vết thương của Vĩnh Phong. Đột nhiên ngẩng đầu nhiên lên thấy ánh mắt ấm áp của Vĩnh Phong nhìn mình,bất giác Hiểu Đồng cảm thấy gượng, cô hạ người xuống quay mặt đi chỗ khác. Không khí trở nên vô cùng ngượng ngạo.
- Anh có cái này muốn đưa cho em – Vĩnh Phong đột ngột lên tiếng phá tankhông khí gượng ngạo đó.
Hiểu Đồng ngơ ngác quay đầu lại nhìn Vĩnh Phong dò hỏi. Vĩnh Phong khẽ cười đưa tay vào túi quần lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ màu xanh rất đẹp đưa cho Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng mở to hai mắt nhìn chằm chằm chiếc hộp một lát, sau đó khẽ đưa tay cầm.
- Mở ra xem đi – Vĩnh Phong giục.
Hiểu Đồng bậm môi từ từ kéo sợi dây nơ ra, rồi mở nắp. Một ánh sáng lóe lên từ trong hộp, một sợi dây truyền màu trắng sáng lấp lánh. Sợi dây rất quen thuộc, bất giác tim Hiểu Đồng đập mạnh. Cô nín thở đưa tay cầm lấy sợi dây từ từ kéo ra khỏi chiếc hộp. Khi sợi dây truyền đi ra khỏi chiếc hộp vuông nhỏ thì một con cá heo nhỏ hiện ra. Đó chính là sợi dây truyền hình cá heo mà ba đã tặng cô. Sợi dây truyền mà cô đã đưa cho bác tài xế taxi, rồi cô làm thất lạc số điện thoại của bác tài xế trong vụ bắt cóc. Cô đã đi tìm nhưng nghe nói bác tài xế đó đã về quê rồi, chờ mãi vẫn không thể gặp được. Cô cứ nghĩ là vĩnh viễn mất nó, vĩnh viễn mất đi sợidây truey62n duy nhất mà ba cô để lại cho cô.
Tự nhiên những giọt nước mắt mừng rỡ rơi trên mặt cô, Vĩnh Phong nhẹ nhàng dùng tay lau nước mắt cho cô. Cậu ôm chầm lấy cô an ủi. Hiểu Đồng nói trong nghẹn ngào :
- Cám ơn anh. Em cứ tưởng là đã mất nó mãi mãi rồi. Làm sao anh biết mà…
Sự xúc động khiến Hiểu Đồng không thể nói tiếp. Vĩnh Phong vuốt ve mái tóc dài của Hiểu Đồng nói :
- Lần trước anh thấy em cứ đến công ty taxi mãi, dò hỏi mới biết chuyện người tài xế đó. Anh cho người xuống dưới quê tìm bác ấy, cũng may ông ấy vẫn còn giữ. Nghe nói là do mẹ bác ấy bị bệnh nên bác ấy phải về chăm sóc. Bác ấy cũng là ngườit ốt, dù thiếu tiền mua thuốc cho mẹ nhưng bác ấy quyết không bán sợi dây truyền của em.
- Vậy …- Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Vĩnh Phong buâng khuâng.
Vĩnh Phong đặt lên trán Hiểu Đồng một nụ hôn nhẹ nhàng rồi nói :
- Đừng lo, anh đã thay em gửi cho bác ấy một số tiền để cám ơn. Số tiền đó đủ để bác ấy lo viện phí cho mẹ bác ấy.
- Cám ơn anh – Hiểu Đồng xúc động nói, cô vùi đầu vào lòng ngực Vĩnh Phong quên mất mình đang đứng nơi đông người.
Vĩnh Phong đẩy nhẹ Hiểu Đồng ra, cười nói :
- Còn một vật nữa…
Hiểu Đồng không hiểu, cô tròn mắt nhìn Vĩnh Phong, cậu bật cười, chỉ chỉ tay vào chiếc hộp. Hiểu Đồng nhìn vào, chỉ còn một miếng xốp nhỏ. Cô nhìn miếng xốp trong đó rồi lại nhìn Vĩnh Phong, cậu chỉ cười nhưng khôngnói gì.
Hiểu Đồng nhắc miếng xốp ra khỏi hộp…
- Cộp ….
Một vật gì đó tròn tròn rơi ra khỏi miếng xốp lăn tròn trong cái hộp, xoay tròn. Sau vài cái tưng tưng tại chỗ, cuối cùng nó cũng yên vị trong hộp. Hiểu Đồng nhìn kỹ cái vật nhỏ trong hộp.
Một chiếc nhẫn bằng gỗ, một chiếc nhẫn có mặt là hình một chú cá heo, được điêu khắc bằng tay cực kỳ tỉ mỉ. Đột nhiên trong ký ức của Hiểu Đồng xuất hiện những vết thương nhỏ ở mấy đầu ngón tay của Vĩnh Phong. Cônắm lấy tay Vĩnh Phong đưa lên quan sát để chứng thực. Cô thấy những vếtthương tuy nhỏ nhưng lại rất nhiều, cô cảm thấy đau lòng.
- Là anh làm sao – Cô xúc động ngẩngđầu hỏi, ánh mắt chứa chan bao điều muốn nói.
Vĩnh Phong khẽ cười rồi gật đầu, cậu thu bàn tay về, không muốn cô nhìn thấy những vết thương đó mà áy náy .
- Lúc đầu anh định đặt làm, nhưng rồi anh nghĩ, nếu tự tay mình làm sẽ ý nghĩ hơn. Trước đây, anh trai anh có dạy anh làm. Lâu rồi không làm cho nên mới …
- Anh đúng là ngốc – Hiểu Đồng lườm cậu một cái rồi mắng.
- Có thích không ? – Vĩnh Phong nâng cằm Hiểu Đồng nhìn vào đôi mắt u buồn của cô say đắm hỏi.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
- Để anh đeo cho em.
Vĩnh Phong nhỏ nhẹ nói, rồi cậu một tay cầm lấy chiếc nhẫn, một tay nâng bàn tay Hiểu Đồng lên nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay giữa của cô. Cậu cảm nhận bàn tay Hiểu Đồng khẽ run lên vì xúc động.
- Hiểu Đồng đừng xa anh, có được không.
Hiểu Đồng bối rối trước lời đền nghị bất ngờ của Vĩnh Phong, cô đau khổ rút tay lại, quay mặt đi nói :
- Em … em đi xem Đình Ân và bé Đường .
Sự thất vọng thấy rõ trên gương mặt của Vĩnh Phong, cậu thở dài rồi cố gắng lê bước theo chân Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bước vào trong tolet tìm kiếm Đình Ân và bé Đường, tolet vắngtanh không có một bóng người. Cô đi từng phòng gõ cửa, gọi khẽ tên Đình Ân và bé Đường, thử mở từng cánh cửa tolet ra tìm nhưng không thấy bấtkỳ ai trong đó cả. Còn môt cái cửa cuối cùng, dù có hơi chút thất vọng nhưng Hiểu Đồng nghĩ Đình Ân đưa béĐường đi mua cái gì đó nên cô định quay ra. Nhưng dường như linh tính mách bảo cô quyết định mở nốt cánh cửa cuối cùng.
Cánh cửa hé mở một khoảng không imlặng, Hểu Đồng phì cười bản thân ngốc ghếch, cô buông tay khỏi tay vặn cửa, Vừa định xoay người bước rathì một bàn chân xuất hiện khiến HiểuĐồng giật cả mình. Nhìn kỹ bàn chân đó, cô nhận ra đó là chân của Đình Ân, đôi giày màu đỏ không lẫn đi đâu được.
Kinh hãi vô cùng, trái tim nhỏ bé của cô co bóp liên hồi, Hiểu Đồng vội đưa tay đẩy cánh cửa ra. Nhưng cánh cửa chỉ hé thêm được một chút rồi kẹt cứng. Biết là Đình Ân ngồi ngay chỗ đó, Hiểu Đồng không dám đẩy mạnh nữa, sợ làm đau Đình Ân. Cô rên khẽ gọi Đình Ân, tâm trạng hoang mang tột độ. Nhanh chóng len người vào khe hở nhỏ nhoi đó, gương mặt của Đình Ân từ từ hiện ra trước mặt Hiểu Đồng.
Nhìn thấy gương mặt hơi tái và ngất lịm đi của Đình Ân, Hiểu Đồng kinh sợ đến hét gọi tên Đình Ân. Cô ngồi xuống lay gọi Đình Ân, gương mặt HiểuĐồng tái mét, hơi thở đứt quảng. Run rẩy nghĩ Đình Ân xó chuyện, Hiểu Đồng vội đưa tay lên cánh mũi Đình Ân, một hơi thở nhẹ phả ra trên tay Hiểu Đồng làm cô mừng rỡ. Đình Ân không sao cả, trái tim đang thắt lại bỗng dãn ra một cách nhẹ nhõ rồi độtnhiên thắt mạnh trở lại. Đình Ân ở đâycòn bé Đường đâu, gương mặt Hiểu Đồng giờ đây không còn tái nữa mà đã trở nên tím mét. Dầu óc Hiểu Đồngtrở nên quay cuồng dữ dội, cứ như tráiđất lộn vòng vòng.
- Cốc cốc …, Hiểu Đồng có chuyện gì vậy – Tiếng Vĩnh Phong lo lắng vang lên. Cậu hộc tốc chạy vào khi nghe tiếng hét của Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng vội dùng hết sức kéo Đình Ân đứng lên rồi kéo cửa ra.
Vĩnh Phong vừa thấy Hiểu Đồng dìu Đình Ân đang ngất xỉu mở của thì hoảng hốt hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy.?
- Em không biết, em vào đây thì đã thấy Đình Ân bị như vậy – Hiểu Đồng yếu ớt trả lời.
- Còn bé Đường đâu – Vĩnh Phong lo lắng hỏi khi nhìn vào trong mà không tìm thấy bóng dáng bé Đường ở đâu hết.
- Em không biết – Hiểu Đồng mếu máo nói, cô đang hoảng sợ tột độ khi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Vĩnh Phong vội đỡ Đình Ân cho Hiểu Đồng, cậu trấn an:
- Chúng ta ra bên ngoài đi rồi nói chuyện tiếp
Hiểu Đồng vội gật đầu theo sau Vĩnh Phong đang bồng Đình Ân.
Đặt Đình Ân nhẹ nhàng xuống băng ghế đá Vĩnh Phong để đầu cô tựa vào vai Hiểu Đồng rồi khẽ lay Đình Ân, vỗ nhẹ vào má cô gọi tên.
Khi cả hai định đưa Đình Ân đi cấp cứu vì lay mãi mà chưa thấy Đình Ân tỉnh lại thì mi mắt của Đình Ân khẽ chớp.
- Đình Ân! Cậu tỉnh rồi – Hiểu Đồng mừng rỡ reo lên.
Đầu óc còn mơ hồ sau cơn chấn động,nhìn g\ơng mặt lo lắng của Hiểu Đồng, Đình Ân ngơ ngác hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì!
- Mình hỏi cậu mới đúng – Hiểu Đồng mở to mắt nhìn Đình Ân ngạc nhiên nói– Cậu bị sao mà ngất xỉu trong tolet, bé Đường đâu?
Thần trí của Đình Ân vội trở về khi nghe Hiểu Đồng hỏi, cô giật mình nảy người lên nói:
- Thôi đúng rồi! Mình bị ai đó chích diện từ sau lưng – Vừa nói Đình Ân không ngại vén vạt áo lên cho Hiểu Đồng xem hai vết đỏ vẫn còn đau rát nơi lưng mình như một bàng chứng – Trong lúc mơ hồ mình thấy người đó chụp một chiếc khăn lên mặt bé Đường rồi mới lịm đi. Vậy là bé Đườngbị người ta bắt cóc rồi.
Một tảng đá nặng ngàn ký dường như vừa rơi xuống người Hiểu Đồng, cô đưa tay lên miệng ng8 chặn tiếng nấc. Bé Đường còn quan trọng hơn mạng sống của cô, là sinh mạng của mẹ cô giờ đây không biết đang ở phương trời nào. Cô biết ăn nói thế nào với mẹ cô đây.
- Mình xin lỗi, nếu như mình chăm sóc cho bé Đường kỹ hơn thì đâu có xảy ra chuyện gì – Đình Ân hối hận nói.
- Đồ ngốc, cậu làm gì mà phải xin lỗi. Mình mừng là cậu không sao, lúc nãy khi thấy cậu ngất mình lo lắng vô cùng – Hiểu Đồng vội vỗ về Đình Ân, cô biết Đình Ân đang tự trách mình vì đãkhông bảo vệ được bé Đường.
- Hiểu Đồng nói đúng đó. Em đừng tự trách mình nữa, điều cần thiết bây giờlà phải đi tìm bé Đường. Bây giờ em cùng Hiểu Đồng đi đến đài phát thanhnói rõ sự việc cho họ nhờ họ thông báo xem có ai đang giữ một bé gái an bận giống bé Đường thì bắt giữ lại. Anh sẽ đánh xe đi tìm kiếm xung quanh coi tế nào đề phòng việc hắn đã đưa bé Đường ra khỏ công viên này.
Hiểu Đồng và Đình Ân vội gật đầu. Cả ba liền chạy đi theo hai hướng.
Chap 27 : Tiếp
Vĩnh Phong ra ngoài hỏi thăm được bảo vệ xác nhận có thấy một gã đàn ông ẵm một bé gái trên tay đang say ngủ nhưng cứ nghĩ là con ông ta nên không có hỏi thăm gì thêm cả, hắn đi môt chiếc Ferrari 4 chỗ màu xám biển số ….234, người bảo vệ không nhớ rõ lắm, vừa đi không được bao lâu. Vĩnh Phong lặp tức lên xe đuổi theo. Nhưng không thấy bóng dáng của chiếc Ferrari nào cả.
Thất vọng cậu lấy điện thoai gọi ngay cho Quốc Bảo nhờ cậu điều tra biển số xe gấp dùm mình. Quố Bảo đang nằm buồn chán trong bệnh vện, cậu đã giả bệnh thì giả bệnh cho chót, mục đích là ngăn cản Hữu Thiên đi đến gặp Hiểu Đồng. Nếu không vì Vĩnh Phong thì không đời nào cậu lại chịu nằm trong cái bệnh viện chẳng khác gì nhà tù này. Dù kiểm tra thấy cậu chẳng bị gì cả nhưng Quốc Bảo cứ than khó thở nhưng nhất quyết khôngchịu để chích thuốc cho nên làm các bác sĩ rất đau đầu đành để cậu nằm viện kiểm tra.
Hữu Thiên rất tội nghiệp cứ bị Quốc Bảo chỉ định đến khám mãi mà mục đích chẳng qua là muốn kiểm tra xem Hữu Thiên có đi tìm Hiểu Đồng hay không. Là một người thông minh đâu phải Hữu Thiên không nhận ra Quốc Bảo giả bệnh, nhưng thấy cậu nhóc này đóng kịch rên la đau đớn trông thảm thiết quá thì không nỡ vạch mặtđành thuận theo thời thế cũng đóng kịch luôn. Nhưng cứ bị réo tên hoài đến phát bực Hữu Thiên quyết định nói:
- Tôi sẽ không đi tìm Hiểu Đồng nữa đâu cậu yên tâm đi. Đừng có giả vờ nữa, mau về nhà đi, và nhất là đừng cókêu tôi hoài như vậy, tôi còn phải đi khám bệnh cho các bệnh nhân khác, không rảnh để chơi trò chơi với cậu nữa.
Nói rồi Hữu Thiên bỏ đi, để mặt cho Quốc Bảo sự ngơ ngác và thất bại. Đang định ra về thì cậu nhận được điện thoại của Vĩnh Phong.
- Cái gì bé Đường bị bắt cóc ư – Quốc Bảo kinh ngạc hét lên trong điện thoại – Được rồi, em sẽ điều tra số xe đó ngay, anh đến chỗ Thên Minh đi.
Tắt máy xong, Quốc Bảo vò đầu bứt tóc. Lần trước giúp Vĩnh Phong dò biển số xe rồi đánh nhau bị ba cậu biết được đã thuyết pháp một phen thế là thành cãi nhau. Lần này cậu khó nhờ vả, dù có nói rằng là Vĩnh Phong nhờ vã thì cũng e là hơi khó.
Nhưng nhớ đến gương mặt đáng yêu của bé Đường mỗi khi cậu đến chơi nhà Vĩnh Phong thì lại thấy thương. Quốc Bảo cũng xem bé Đường như emgái của mình. Cậu thở dài nói:” Đàng hy sinh bản thân vậy”.
Cậu bấm số gọi điện cho ba:
- Ba à! Con có chuyện cần nhờ ba giúp, niếu ba chịu giúp con thì sau này con sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba. Con hứa đó.
Sau khi nhận được lời hứa giúp đỡ củaba thì Quốc Bảo điện ngay cho Thế Nam.
- Cái gì, bé Đường bị bắt cóc ư – Thế Nam hét lên kinh ngạc.
Quốc Bảo lặp tức đưa điện thoại ra xa lỗ tai, cậu biết ngay là Thế Nam cũng sẽ hét lên giống như cậu khi hay cái tin bất ngờ này.
- Làm tủ tục ra viện đi – Thế Nam ra lệnh – Anh đến đón cậu.
Chỉ 10 phút sau, Thế Nam đến, Quốc Bảo đón cậu ở công bệnh viện. Cả hai lặp tức đi đến chỗ Thiên Minh.
Thiên Minh đang cùng Đình Khiêm uống bia tại cứ điểm của mình thì hay tin. Cậu thông báo ngay tin đó cho Đình Khiêm, chai bia trên tay Đình Khiêm xém chút rơi xuống. Cả hai đềubồn chồn lo lắng, Đình Khiêm cuảng rất thương bè Đường, còn Thiên Minh luôn mang nặng tội lỗi trong lòng, cậu mắc nợ gia đình Hiểu Đồng. Nhưng cả hai không biết nói gì ngoài sự chờ đợi mà thôi. Cũng không có tâm trạng uống bia nữa, Thiên Minh liền kêu bọn đàn em dọn dẹp sạch sẽ trước khi mọi người tới.
Quốc Bảo và Thế Nam đến trước nhưng họ cũng mù mờ chưa rõ đầu đuôi ngọn ngành làm cho Đình Khiêm và Thiên Minh thất vọng. Cả bốn người lại tiếp tục chờ đợi, mà gọi điện thì Vĩnh Phong không bốc máy.
Cuối cùng cả ba người cũng đến, ngoàigương mặt điềm tĩnh của Vĩnh Phong thì gương mặt của Đình Ân và Hiểu Đồng đều nhợt nhạt cả. Đình Ân còn bật khóc mãi vì tự trách bản thân.
Hiểu Đồng vừa bước vào đã thấy Thiên Minh, từ lần đó, cô không gặp anh ta. Cứ ngỡ trong lòng đã tha thứ, nay gặp lại thì mới biết là không phải. Cô vẫn rất ghét anh ta, cho nên cô quay đầu định bỏ đi.
Vĩnh Phong đã nắm tay Hiểu Đồng lại nói:
- Hiểu Đồng! Muốn tìm bé Đường thì phải tiếp nhận Thiên Minh vì anh ấy có thê giúp chúng ta tì lại bé Đường nhanh hơn. Lần trước cũng là nhờ anh ấy mới tìm được em.
Hểu Đồng quay đầu lại gật đầu, rồi cùng Vĩnh Phong và Đình Ân bước đến bàn.
- Sao các cậu đến chậm vậy –Thế Nam lo lắng hỏi.
- Tụi mình phải đi khai báo với cảnh sát – Vĩnh Phong trả lời.
Thiên Minh nhìn Đình Ân, gương mặt vằn vặt đau khổ của cô làm cậu nhăn mày, quan tâm hỏi:
- Cô ấy sao vậy .
- Cô ấy bị người ta dùng kiềm chích điện vào người nên ngất đi, cô ấy tự trách mình vì để bé Đường bị bắt đi – Vĩnh Phong thay Hiểu Đồng giải thích.
- Đồ ngốc, đó đâu phải là lỗi của em –Đình Khiêm mắng.
- Đình Ân, đừng lo chúng ta nhất định sẽ tìm được bé Đường bình an trở về – Thiên Minh an ủi, ánh mắt cậu nhìn Đình Ân lóe lên một cảm xác khó hiểu.Không hiểu tại sao trái tim cậu đau nhói khi nghe tin Đình Ân bị tấn công, cậu tức giận nói – Anh nhất định bắt bọn kia phải trả giá. Rất may là em không sao.
- Phải đó, anh mừng là em không sao – Thế Nam cũng lên tiếng an ủi.
Đột nhiên trái tim nhỏ bé đang thổn thức của Đình Ân cảm thấy nhẹ nhỏm hơn. Lời an ủi của Thế Nam quả nhiên rất hữu dụng, Đình Ân đã thôi khóc.
Vĩnh Phong thấy Đình Ân đã bắt đầu bình tĩnh nên mới hỏi:
- Em còn chút ấn tượng nào về bọn bắt cóc không?
Đình Ân nhăn mặt khổ sở cố nhớ lại hoàn cảnh lúc đó. Những hình ảnh mơ hồ từ từ hiện ra, rồi cảm giác nhức nhối ở đầu xuất hiện, Đình Ân vội lấy hai tay lên đỡ đầu.
Thiên Minh cảm thấy đau lòng nói:
- Đừng nghĩ nữa …anh sẽ cố gắng truy ra.
Đình Ân khoát tay nói:
- Em không sao ….Em không nhớ rõ gương mặt của kẻ đã chích điện em, nhưng em nhớ kẻ đã chụp thuốc mê bé Đường, khi hắn đưa tay lên trên tay hắn có một hình xâm màu đỏ là…là lá bài rô …
- Chính là thằng khốn đó – Quốc Bảo tức giận đứng lên hét.
- Lần trước chúng ta đã để hắn trốn thoát, cứ tưởng hắn ta sẽ biết sợ mà bỏ qua, không ngờ tên khốn đó lại giở trò tiếp… – Thế Nam cũng tức giận nói.
- Tên năm rô đó, lần trước bắt cóc Hiểu Đồng hắn cũng tham gia, tên đại ca cũng nhờ hắn mà chạy thoát. Lần này cũng là do hắn đi bắt cóc bé Đường. Tên này không diệt thì chắc chắn sẽ để lại hậu quả khôn cùng – Thiên Minh căm giận nói.
Mọi người đều gật đầu đồng ý. Tên này nhất định phải bị loại bỏ trước nếu muốn đối phó với mấy kẻ kia.
Thiên Minh bấm điện thoại gọi cho một tên đàn em :
- Tụi bây đến gặp con bồ thằng năm rô, bất luận dùng bao nhiêu tiền hay bằng thủ đoạn nào cũng bảo nó phải tra cho được thằng năm rô ở đâu. Đi ngay lặp tức cho anh, báo cáo tình hình càng sớm càng tốt, nhưng phải nhớ tai vách mạch rừng nghe chưa. Tụi nó mà bị đánh động là chúng ta sẽ bị mất tất cả tin tức…
Ánh trăng mờ ảo, đọng bên ngoài cửa sổ, không gian le lói xung quanh khiến cho căn nhà bỏ hoang càng nổi bật khicó một ánh sáng tỏa ra từ đó.
- Con bé sao rồi ?- Tên đại ca nở mộtnụ cười lạnh tóc gáy hỏi bọn đàn em.
- Dạ, đại ca, nó ngủ rồi – Một tên đàn em khúm núm nói.
- Tụi bây dỗ nó ngủ à !- Tên đại ca lại hỏi.
- Dạ không ! Tụi em chụp thuốc mê nó,chứ nó cứ khóc hoài hà phiền phức lắm – Tên đàn em phân trần.
Gã béo nãy giờ im lặng, bây giờ mới bắt đầu lên tiếng :
- Tụi bây chụp thuốc ít thôi, chụp nhiều quá nó trở thành ngớ ngẩn thì làm sao bán được. Người ta chỉ thích nuôi những đứa bé lanh lợi mà thôi.
- Phải! Phải! Anh Giang nói đúng lắm – Tên đại ca cười khà khà nói, rồi quay qua bọn đàn em nghiêm sắc mặt nói – Tụi bây nghe chưa, cố mà dỗ nó.
- Dạ , đại ca – Bọn đàn em vội vàng gật đầu.
- Lần này, cậu không mềm lòng chứ – Tên đại ca quay mặt lại nhìn một người thanh niên đang đứng trong góc phòng im hơi lặng tiếng nãy giờ hỏi.
- Cậu yên tâm. Thằng cháu của tôi đã hạ quyết tâm rồi, nó sẽ không vì một con đàn bà mà làm chúng ta cụt hứng đâu – Lão Béo cười hà hà nói thay.
Người thanh niên dáng gầy gầy, gương mặt đăm chiêu ẩn sau cặp kính là ánh mắt căm thù, nắm tay cậu ta bóp chặt lại, nở nụ cười gian hiểm.
- Các người sẽ phải trả giá.
Tất cả mọi người đều lo lắng ngồi chờ đợi tin tức từ bọn đàn em. Hiểu Đồng mệt mỏi vì quá lo lắng cho bé Đường, cô dựa người vào vai Vĩnh Phong, cậu choàng tay qua vai cô vỗ về. Đình Ân cũng ngã người lên vai Đình Khiêm một cách mệt mỏi.
Thế Nam và Thiên Minh ngồi chầm ngâm suy nghĩ, còn Quốc Bảo thì bấm điện thoại muốn gọi cho ai đó nhưng rồi lại thôi.
Đột nhiên điện thoại của Hiểu Đồng vang lên, cô nhìn vào điện thoại rồi thở dài, cắn môi suy nghĩ. Mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô chăm chú. Chần chừ rồi rốt cuộc Hiểu Đồng cũng mở máy :
- Alô ! Mẹ à, con đây.
…………..
- Dạ phải ! Bé Đường đã bị người ta bắt cóc – Hiểu Đồng thở dài xác định với mẹ.
……………
- Con không biết, chắc là bọn họ muốn tống tiền hay là muốn bắtc cóc để đem đi bán – Hiểu Đồng ngước đầu nhìn Vĩnh Phong rồi cụp mắt xuống, cô không dám nói với mẹ là bọnchúng bắt cóc bé Đường nhằm mục đích báo thù.
…………
- Con đã báo công an rồi. Họ đang bắttay điều tra.
………………..
- Mẹ đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng sức khỏe, cho con gặp Hữu Thiên đi.
……………
- Hữu Thiên, nhờ anh chăm sóc cho mẹ em giùm, đừng để cho mẹ em xúc động quá. Anh cũng biết bệnh tim của mẹ em mà. Có gì anh gọi cho em liền nha.
……………..
- Cám ơn anh, nếu có tin gì em lặp tức báo cho anh và mẹ ngay.
Nói rồi Hiểu Đồng thở dài gấp máy lại.Cô lại ngã đầu vào vai Vĩnh Phong. Thế Nam đưa mắt nhìn Hiểu Đồng lo lắng hỏi :
- Mẹ em không sao chứ. Em báo cho mẹ chuyện bé Đường bị bắt cóc à.
Hiểu Đồng lắc đầu.
- Vậy thì ai – Thiên Minh tỏ vẻ thắc mắc.
- Là Hữu Thiên nói cho mẹ em hay – Hiểu Đồng chán nản nói.
- Sao anh ta lại biết được chứ – QuốcBảo chau chân mày của gương mặt trẻ con của cậu nhưng chẳng làm cậu già đi tí nào.
- Anh ấy nghe các cô y tá kể lại chuyện cậu hét lên nói bé Đường bị bắt cóc rồi đòi xuất viện. Cho nên mớibiết.
- Cái tên nhiều chuyện này, phải cho hắn ta một đấm mới được – Quốc Bảo nổi nóng nói.
- Không thể trách anh ta được. Chuyện này không thể nào giấu giếm được, bác gái biết sớm thì sẽ không trách Hiểu Đồng. Chứ nếu cứ giấu giếm đến chừng bác ấy biết được thì nguy lắm – Vĩnh Phong suy tư nói, tay siết chặt lấy bời vai của Hiểu Đồng , truyền hơi ấm cho cô.
Gương mặt Hiểu Đồng càng lúc càng tái nhợt.
- Thôi, để anh kêu tụi nó đi mua cái gì đó ăn. Ăn no mới có sức đấu lại với bọn chúng. Anh kêu tụi nó đi dọn phòng cho các cô gái nghĩ đây – ThiênMinh đứng lên nói.
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Lát sau, Thiên Minh cùng mấy tên đàn em bưng rất nhiều đồ ăn đi vào. Sắp đầy cả bàn, những món ăn trông rất ngon, rất hấp dẫn, nhưng chẳng ai có tâm trạng ăn chút nào cả.
Thấy vậy, Thiên Minh liền giục :
- Mọi người mau ăn đi, bụng đói thì đầu óc sẽ rỗng, chẳng thể suy nghĩ gì được thì tới khi có tin tức thì làm sao đây. Ngã quỵ cả lũ à.
- Thiên Minh nói đúng, mọi người mau ăn đi – Đình Khiêm tán thành – Ăn để còn có sức mà chiến đấu.
Vĩnh Phong nhổm dậy gấp vài món dểnuốt bỏ vào chán cho Hiểu Đồng nhưng cô lắc đầu.
- Ngoan đi, ăn một chút đi. Em đã mệt cả ngày rồi – Vĩnh Phong dỗ dành.
Nhưng Hiểu Đồng một mựa lắc đầu :
- Em không ăn đâu, lúc này bao tử em không tốt, nếu ăn vào chỉ sợ lại ói ra.
Hiểu Đồng quay qua Đình Ân nói :
- Cậu ăn một chút gì đi.
Khóc nãy giờ rất lâu, Đình Ân cũng thấy đói bụng, cô khẽ gật đầu.
- Vậy anh dìu em đi nằm một chút nha– Vĩnh Phong lo lắng nói.
Hiểu Đồng gật đầu.
- Vậy mọi người cứ ăn đi – Vĩnh Phongquay qua nói với mọi người rồi đứng dậy dìu Hiểu Đồng đi. Hiểu Đồng trôngchẳng còn chút sức lực nào nữa, cả người cô hoàn toàn dựa vào Vĩnh Phong.
- Anh đã cho người dọn phòng rồi, em ra bảo tụi nó chỉ chỗ cho – Thiên minhnhắc nhở .
Vĩnh Phong quay đầu mĩm cười nói :
- Cám ơn anh.
- Cái thằng này, khách sáo với anh làm gì – Thiên Minh trách.
Dìu Hiểu Đồng nằm xuống giường, Vĩnh Phong nhẹ nhàng dùng chăn đắpcho cô. Hiểu Đồng xua tay nói :
- Mặc kệ em, anh mau đi ăn với mọi người đi.
- Anh không ăn đâu. Anh muốn ở bên cạnh em, nhất là lúc này – Vĩnh Phonggiọng trầm trầm nói.
Câu nói này làm Hiểu Đồng vô cùng xúc động, trái tim đang đau khổ bỗng tiếp thêm một luồng khí mới. Cái này người ta thường bảo là : « Hoạn nạn mới biết chân tình ». Tình cảm của Vĩnh Phong dành cho cô, càng lúc càng khiến cho Hiểu Đồng khắc cốt ghi tâm.
Cô cố gắng cười yếu ớt nói :
- Vậy anh đi lấy cái gì qua đây đi, em với anh cùng ăn.
- Ừm, anh đi liền – Vĩnh Phong mừng rỡ nói rồi đứng dậy nhanh chóng bướcra ngoài. Không phải là cậu muốn ăn mà chỉ là cậu sợ Hiểu Đồng bị đói, cô sẽ bị kiệt sức mà ngã quỵ mất. Như vậy Vĩnh Phong sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
Vĩnh Phong bê vào một khay nhỏ. Có một chén súp còn đang bốc khói, thêm vài món khác nữa. Cầm chén súp, thổi sơ qua, Vĩnh Phong đở Hiểu Đồng dậy nói :
- Mau ăn chén súp này đi, sẽ làm bao tử em dễ chịu hơn.
Nói rồi, Vĩnh Phong ân cần múc từng muỗng súp đưa lên miệng thổi rồi đút cho Hiểu Đồng. Cô chỉ ăn có mấy muỗng rồi thôi mặc cho Vĩnh Phong dỗ dành thế nào đi chăng nữa. Nhưng cô bắt Vĩnh Phong phải ăn hết chỗ thức ăn còn lại nếu không cô sẽ chẳngchịu nằm nghỉ. Vĩnh Phong đành miễncưỡng cố sức ăn hết, mặc dù chả thấy chút hương vị gì.
Đột nhiên điện thoại của hiểu Đồng vang lên, Hiểu Đồng vừa bốc máy thì có một nụ cười khả ố vang lên :
- Em gái cô đang trong tay tụi tôi. Nếu muốn chuộc lại thì hãy chuẩn bị 100 tỷcho bọn tôi
Chap 28
- Một 100 tỷ – Hiểu Đồng hét lên – Saoông không đi cướp nhà băng luôn đi. Ông đã điều tra rõ trước khi ra tay bắt cóc chưa. Nhà tôi dù có làm cả đờicũng chưa chắc đào ra nổi một tỷ để đưa ông, chứ đừng nói là 100 tỷ – Rồi giọng Hiểu Đồng chợt nhỏ lại, cô nghe mình run rẩy van nài – Xin ông hãy thảem gái tôi ra đi, nó chỉ là một đứa trẻ còn chưa biết gì cả. Xin ông hãy tha cho nó, đừng làm tổn thương nó. Xin hãy trả nó về với gia đình tôi.
Nhưng giọng nói bên kia chợt cười phálên:
- Tôi cũng biết mẹ con cô không có tiền. Nhưng có điều rằng, cha của đứa em cô lại là người lắm tiền nhiều của. Cứ đến gặp ông ấy mà đòi số tiền đó. Chắc chắn ông ấy sẽ vui lòng bỏ ra sốtiền đó để cứu mạng đứa con gái bé bỏng chưa biết mặt của mình.
Trái tim của Hiểu Đồng bỗng nhiên thót lại, cả người cô không ai xô đẩy mà chợt nghiêng ngả. Nếu không có bàn tay Vĩnh Phong đỡ chắc là cô đã ngã xuống mép giường mất rồi. Thân người bất giác run rẩy trong vòng tay của Vĩnh Phong khiến cậu càng thêm đau xót. Đầu dây bên kia chắc chắn không phải ai khác mà là tên bắc cóc. Có điều cậu không nghe được người bên kia nói gì. Vì vậy trong lòng cảm táh6y sốt ruột vô cùng.
- Tôi không hiểu ông nói gì cả. Ba của tôi đã mất từ lâu rồi – Hiểu Đồng thở không ra hơi cố gắng nói từng chữ.
- Ha..ha..ha. Phải ba cô mất từ lâu rồi, nhưng em gái của cô vừa mới tròn 5 tuổi – Đầu dây bên kia tiếp tục đọng lại tiếng cười man rợn.
- Tôi xin ông hãy tha cho chúng tôi, xinhãy tha cho em gái tôi. Quả thật số tiền đó quá lớn, tôi không thể nào đápứng được yêu cầu của ông – Nước mắtHiểu Đồng rơi xuống, giọng cô khàn đục đi.
- Thôi được – Bên kia bắt đầu mềm yếu – Tôi cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc. Dù gì mục đích của bọntôi không chỉ là tiền cho nên tôi sẽ giảm cho cô một ít. 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém. Nếu thiếu đồng nào tôi sẽ lấy một bộ phận trên cơ thể emcô để bù vào. Mau chuẩn bị tiền đi, có tiền thì bọn toi6 sẽ liên lạc tiếp.
Nói xong hắn ta liền cúp máy, chiếc điện thoại trên tay Hiểu Đồng rơi xuống dưới đệm lăn hai vòng rồi nằm im một chỗ. Cô lúc này chẳng khác nào một người chết, khắp người đều không có sức sống, thân người tái nhợt và lạnh toát, dựa hẳn vào lòng Vĩnh Phong.
Thấy Hiểu Đồng như vậy thì Vĩnh Phong cả kinh, cậu vội chộp lấy điện thoại của Hiểu Đồng đưa lên miệng nói:
- Alô!
Nhưng chỉ có những tiếng tút tút trả lời. Cậu bấm ngay nút gọi lại nhưng bên kia đã tắt máy. Ném điện thoại xuống nệm, cậu khẽ lay người Hiểu Đồng gọi tên cô nhưng cô không trả lời. Vĩnh Phong vội xoay người Hiểu Đồng lại tiếp tục lay người gọi tên cô nhưng đáp lời cậu chỉ có những giọt nước mắt trên gương mặt Hiểu Đồng. Vĩnh Phong vội ôm chặt Hiểu Đồng vỗvề, dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của cô, giọng cậu cũng lạc đi vì sợ hãi trước biểu hiện của cô,cậu biết bé Đường là tất cả đối với Hiểu Đồng.
- Hiểu Đồng em nghe anh nói đi. Bọn anh chắc chắn sẽ tìm ra bé Đường, vàgiải thoát cho bé Đường an toàn. Em mau nói cho anh biết bọn chúng đã nói gì? 100 tỷ? Có phải bọn chúng đòi 100 tỷ tiền chuộc không? Em đừng lo, anh nhất định sẽ gom đủ 100 tỷ để chuộc bé Đường trở về. Em đừng có như vậy, anh sẽ đau lòng lắm.
Cằm Vĩnh Phong tựa vào dầu Hiểu Đồng, cho nên những giọt nước mắt của cậu bắt đầu rơi xuống gương mặt nhòe nước mắt của Hiểu Đồng rồi hòalàm một.
Dù gương mặt đầy nước mắt của mình, dù cơ thể gần như mất cảm giácnhưng Hiểu Đồng vẫn cảm nhận được những giọt nước mắt của Vĩnh Phong đọng trên mặt mình. Chàng trai đang ôm chặt lấy cô, một chàng công tử lạnh lùng, luôn mang dáng vẻ bất cần đời, ngạo mạn. Dường như chưa từng nếm trải đau khổ, một người luôn mạnh mẽ, chưa từng rơi một giọt nướcmắt nào. Vậy mà bây giờ lại vì cô mà phải đau khổ, vì cô mà phải khóc. Bộ dạng anh trong đáng thương hơn cô gấp trăm lần.
Từ lúc hai người gặp nhau và yêu nhau, không biết đã trải qua bao nhiêu sóng gió khổ đau.
“ Vĩnh Phong ! Là em xui xẻo khi gặp anh hay là anh xui xẻo khi gặp em. Không! Là em quá may mắn, quá may mắn khi được gặp anh. Không có anh em liệu có thể vượt qua được sóng giócứ từ từ kéo đến ập lên người em hay không nữa. Tại sao những lúc em tưởng chừng như sắp ngục ngã, những lúc em cần đến một bờ vai thì anh luôn xuất hiện đúng lúc để em tựa vào. Em chẳng có gì để đền ơn anh hết ngoài tình yêu em dành cho anh. Vĩnh Phong, có thể mẹ và bé Đường là tất cả những gì em có được, và muốn bảo vệ. Nhưng anh lại chính là trái tim em, là hơi thở của em. Mất anh có lẻ em không thể sống nữa. Em chỉ có thể cho anh tình yêu và sự chân trọng mà thôi”
Hiểu Đồng bất giác lên tiếng gọi:
- Vĩnh Phong.
- Anh đây – Vĩnh Phong trả lời, tay siết chặt hơn nữa để cô cảm nhận được sự tồn tại của cậu.
- Cám ơn anh.
- Đồ ngốc – Vĩnh Phong mắng yêu rồi nói tiếp – Nếu muốn cám ơn anh thì hãy mạnh mẽ lên. Anh muốn thấy một Mễ Hiểu Đồng ương bướng, to gan và lạnh lùng như một con hổ chứ không muốn thấy một con mèo chết lúc này. Em đừng lo, mau bình tĩnh nói cho anhbiết, bọn chúng đã yêu cầu gì. Chỉ cầnthỏa mãn yêu cầu của bọn chúng thì chúng sẽ thả người thôi. Dù sao thì Việt Nam cũng không tàn bạo như nước ngoài đâu.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói, cô ngồi bật dậy khỏi lòng Vĩnh Phong và thôi không khóc nữa, bắt đầu lấy lại bình tĩnh. Vĩnh Phong chăm chú nhìn gương mặt đã có chút sắc hồng, rồi nhẹ nhàng dùng tay quệt đi những giọt nước mắt còn đọng trên bờ mi của cô. Rồi cậu nhẹ nhàng giục:
- Nói anh nghe xem ,bọn chúng muốn gì?
- 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém – Hiểu Đồng lặp lại lời tên đó nói, cô vừachấm dứt cơn run lại bắt đầu run lên từng cơn – Nếu không chúng sẽ lấy một bộ phận trên người bé Đường.
- Chỉ là tiền thôi à – Vĩnh Phong thở phào nhẹ nhỏm – Đừng lo, anh sẽ mau chóng gom đủ 90 tỷ để chuộc bé Đường ra. Có lẻ sẽ mất khá nhiều thờigian vì ngân hàng cần đếm kỹ từng tờ. Với lại 90 tỷ tiền mặt nhất thời cũng khó gom đủ trong một lúc.
- Những 90 tỷ – Hiểu Đồng nghi ngờ nhìn Vĩnh Phong làm Vĩnh Phong có chút ái ngại, quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn cô nói:
- Hiểu Đồng! Trước khi gặp em. Mỗi đêm bọn anh tiêu tốn mất 1 tỷ đồng.
Nói xong, Vĩnh Phong càng không dámđối mặt với Hiểu Đồng. Cô mỗi ngày phải tiết kiệm từng đồng từng cắc, cậucậu thì chỉ biết vung tiền không tiếc, chỉ sợ chê là không đủ. Rồi cậu vội nói:
- Bây giờ anh sẽ không như vậy nữa. Anh nói thật đó.
Nhìn bộ dạng ấp úng như trẻ con mắc lỗi của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn bật cười nhưng cô lại không cười nổi nên đành im lặng không nói gì. Vơ tay với lấy cái điện thoại, cô nhìn vào phần pin trên màng hình, chỉ còn lại một vạch, cô nhìn Vĩnh Phong nói:
- Em thấy người rích quá, cả ngày nay chưa tắm rửa, anh chở Đình Ân đi mua quần áo cho em và cô ấy thay được không. Nhân tiện mua dùm em cái đồ sạc pin. Em sợ bọn chúng gọi đến mà điện thoại hết pin thì nguy.
- Anh biết rồi. Anh sẽ đi liền, em nằm nghỉ một chút đi, anh mang quần áo vềrồi tắm một chút cho khỏe. Anh cũng sẽ cho người chuẩn bị tiền chuộc.
Hiểu Đồng gật đầu rồi ngoan ngoãn nằm xuống yên phận. Vĩnh Phong hôn lên trán cô một cái rồi đi ra ngoài nhưng Hiểu Đồng lại nói:
- Anh có thể kêu Thiên Minh vào đây giúp em không. Em có chuyện muốn nhờ anh ấy.
- Ừm …- Vĩnh Phong gật đầu rồi mở cửa đi ra.
Vĩnh Phong vừa bước ra thì Hiểu Đồng bật dậy. Cô gọi điện trấn an mẹ.
- Alô.
- Mẹ! Con đây. Bọn chúng đòi 90 tỷ tiền chuộc.
- 90 tỷ – Bà Cẩm Du thốt hoảng kêu lên.
- Mẹ đừng lo, Vĩnh Phong có số tiền đó. Anh ấy đang chuẩn bị tiền, chỉ cònchờ bọn chúng cho địa điểm để chuộc lại bé Đường. Bọn bắt cóc chỉ cần tiền thôi, chúng sẽ không làm hại bé Đường đâu. Mẹ đừng lo.
Hiểu Đồng nói xong, cô nghe tiếng thởdài nhẹ nhỏm của mẹ cô bên kia điện thoại.
- Mẹ mau nghỉ ngơi cho tốt nha, đừng lo lắng gì hết mà sẽ ảnh hưởng sức khỏe. Tim của mẹ không tốt đừng để xúc động mạnh, có gì phải gọi cho con và anh Hữu thiên liền nha mẹ. Con sẽ nhờ hai vợ chồng bác Đình trung đến chơi với mẹ. Mẹ mau đi nằm nghỉ đi. Có gì con sẽ gọi cho mẹ sau.
Nói rồi, Hiểu Đồng vội tắt máy. Cô không đợi mẹ mình trả lời, cô sợ sẽ nghe thấy tiếng khóc của bà. Cô biết hiện giờ bà đang khóc, đang lo lắng rất nhiều. Bởi vì tuy bà chẳng nói gì nhiều nhưng cô nghe giọng mà khàn đi.
Rồi cô gọi điện cho ba má Đình Ân nhờ vả họ đến chăm sóc cho mẹ mình. Sau khi nghe họ hứa sẽ đến đó liền, cô mới nhẹ lòng cúp máy.
Còn lại một mình, Hiểu Đồng mới thấy căn phòng này lạnh lẽo đáng sợ.
“ Dù gì mục đích của bọn tôi không chỉlà tiền…” Hiểu Đồng sợ hãi khi nghĩ đến lời nói đó. Cô biết người bắt cóc bé Đường chính là bọn người lần trướcbắt cóc cô. Cho nên ngoài mục đích là tiền ra, chắc chắn mục đích còn lại của bọn chúng là trả thù.
“Trả thù”, hai từ này thật đáng sợ. Chắc chắn lần này bọn chúng có chuẩn bị trước hết rồi, sẽ không tha cho Vĩnh Phong. Hiểu Đồng nghĩ tới đây thì co người lại vì sợ hãi, chỉ cần…, chỉ cần có được số tiền đó thì sẽ là cuộc chiến của riêng mình cô. Côsẽ không để Vĩnh Phong hay bất cứ người bạn nào của cô bị gặp nạn. Hiểu Đồng tự nhủ, đúng lúc, cánh cửa vang lên tiếng gõ.
- Cốc …cốc …cốc…
- Vào đi.
Cánh cửa vừa mở ra thì gương mặt Thiên minh xuất hiện. Hiểu Đồng không quá bất ngờ vì cô đang chờ cậu.
Từ cái lần cuối cùng hai người gặp nhau sau khi Thiên Minh biết mình là người gây ra cái chết cho ba Hiểu Đồng tới nay, hai người mới bắt đầu nói chuyện với nhau. Lúc nãy bên ngoài, dù giáp mặt nhưng cô không hề nhìn Thiên Minh, cho nên cậu khá e dèkhi hỏi:
- Em cần tìm anh à.
- Em có chuyện muốn nhờ anh – Hiểu Đồng trả lời dứt khoát.
Thiên Minh đi khỏi, Hiểu Đồng mệt mỏingả người nằm xuống giường, những giọt nước mắt không ngừng lăn xuống thấm ướt cả mặt gối cô nằm. Cô tự hỏi mình : » Liệu cô có thể làm được không. Vì Vĩnh Phong, vì bé Đường cô nhất định sẽ làm được. Phải nói là cô phải làm được »
Trăn trở mãi Hiểu Đồng vẫn không ngủ được, cô thật sự mệt mỏi và muốnngủ một giấc. Mong rằng khi cô tỉnh lại,tất cả chẳng qua là một cơn ác mộng khủng khiếp mà thôi. Bé Đường vẫn đang đùa giỡn trước mặt cô, réo gọi tên cô. Cô có thể vòng tay ôm cái hìnhhài bé nhỏ đó trong vòng tay mình, sờ vào làn da mịn màng trên gương mặt non nớt đó. Cảm nhận từng nhịp đập, từng giọt máu dính liền với cô.
Nằm mãi vẫn không tài nào ngủ được, Hiểu Đồng trở mình thức dậy ngồi thừ suy nghĩ, chờ đợi cuộc gọi lại của kẻ bắt cóc.
Nghe chừng như có tiếng xe chở về, Hiểu Đồng vội đứng dậy đi ra ngoài. Mọi người vẫn còn ngồi đó, dáng vẻ vôcùng mệt mỏi, tất cả đều mở mắt nhìn cô chăm chú khi cô bước vào.
- Sao em không nằm nghỉ chút đi – Thế Nam mắt còn mệt mỏi nhìn cô lo lắng.
- Em nghe có tiếng xe, tưởng Vĩnh Phong và Đình Ân trở về nên ra đây xem – Cô giải thích.
- Chắc là họ về rồi, mình nghe thấy tiếng xe anh ấy – Quốc Bảo xác định với Hiểu Đồng.
Quốc Bảo vừa nói xong thì Vĩnh Phong và Đình Ân đã xuất hiện sau lưng Hiểu Đồng. Nhìn thấy Hiểu Đồng đang đứng trước mặt mình, Vĩnh Phong nổi giận nói :
- Sao em không chịu nghỉ ngơi mà lại ra đây.
- Em nghe thấy tiếng xe của anh về nên ra đón – Hiểu Đồng lại giải thích lần nữa rồi hỏi.
Hiểu Đồng đứng nép qua một bên để Vĩnh Phong và Đình Ân đi vào, vì trên tay họ đang xách những túi xách đủ màu với các nhãn hiệu nổi tiếng.
Vĩnh Phong và Đình Ân thả người ngồiphịch xuống bộ ghế sofa dáng vẻ mệtmuốn đứt hơi.
- Haiz ! Cũng may là có người đem đồ đến trước mặt cho mình lựa chọn nếukhông chắc là đi không nổi nữa – Đình Ân than thở.
- Mệt lắm à – Thiên Minh cười mà như không cười khi thấy bộ dạng than thở của Đình Ân rất đáng yêu.
- Không mệt ! – Đình Ân trả lời dứt khoát – Có điều là phụ nữ bẩm sinh thích mua sắm, nhìn thấy toàn đồ đẹp trước mắt bỗng động lòng nhưng túi tiền không cho phép.
- Anh đã bảo em cứ việc mua đi, anh tặng em mà – Vĩnh Phong ngầm trách.
- Vô công bất thọ lộc, lí nào em lại dùng tiền của anh. Anh xem mua một bộ đồ thế này mà đã tốn hết cả năm làm công của em rồi – Đình Ân xì một tiếng nói rồi sắc mặt bỗng trở nên nghiêm chỉnh nhìn Hiểu Đồng hỏi – Không đùa nữa. Có tin tức gì chưa ?
Sắc mặt Hiểu Đồng bỗng trầm lại một cách đau khổ, cô lắc đầu.
- Biển số xe đó là giả. Lần này bọn chúng có sự tính toán và phòng bị cả rồi cho nên khó mà lần ra – Quốc Bảo thở dài báo cáo việc điều tra biển số xe. Một cán bộ thân cận của ba cậu lúc nãy gọi đến cho hay.
- Vậy có thể điều tra được số điện thoại mà bọn chúng gọi đến là của ai không ? – Hiểu Đồng vội hỏi, lóe lên một tia hy vọng mong manh.
- Rất tiếc, đó chỉ là sim khuyến mãi. Bọn chúng không ngu dại gì mà gọi bằng số điện thoại đăng ký đâu – ThếNam khẽ nói.
- Vậy số tiền chuộc đó …- Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong dò hỏi.
- Em yên tâm, đến hết ngày mai, nhấtđịnh sẽ có tiền – Vĩnh Phong trả lời, dùng ánh mắt trấn an cô.
Hiểu Đồng thở dài nhẹ nhỏm. Vĩnh Phong ngồi nhỏm dậy khi thấy Hiểu Đồng vẫn đứng tần ngần yếu ớt bên cửa ra vào. Cậu nhanh tay xách hai túi đồ được đặt trên bàn đi đến bên cạnh Hiểu Đồng thúc giục.
- Em mau đi tắm rửa lại cho tỉnh táo rồi nghỉ ngơi, trời cũng khuya rồi. Mọi người cũng mau đi nghỉ ngơi đi.
Vậy là tất cả đều giải tán, ai về phòng người đó. Tắm rửa nghỉ ngơi để chờ đợi cuộc gọi của bọn bắt cóc.
Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng trở lại cănphòng lúc nãy, đưa cô đến tận phòng tắm nhưng lại không cho Hiểu Đồng chốt cửa lại, cậu sợ Hiểu Đồng trong lúc tâm trí hoang man dễ bị vấp ngã để bị thương mà cửa lại đóng. Đứng ở cửa phòng tắm nhìn vẻ mặt buồn bã của Hiểu Đồng, cậu muốn cô vui lên nên trêu :
- Hay để anh tắm giùm em.
Vĩnh Phong vừa nói xong thì cánh cửa phòng tắm đóng sầm trước mặt cậu, nhưng cậu vẫn kịp nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Hiểu Đồng. Vĩnh Phong cười vang dựa người vào cửa bồn tắm.
Đóng cửa lại, Hiểu Đồng đưa tay bưng lấy gương mặt nóng bừng của mình, nghe tim đập mạnh, biết rằng Vĩnh Phong chỉ đùa nhưng trong lòng khôngthôi xấu hổ. Cô bước đến bên bồn tắm đã được Vĩnh Phong xã đầy nước, hơi nước ấm áp bốc lên, Hiểu Đồng mệt mỏi cứ thế bước vào bồn tắm ngâm người. Bô quần áo trên người cô nhanh chóng thấm đầy nước ấm.
15 phút trôi qua, Vĩnh Phong không hềnghe tiếng xã nước trong bồn tắm vang ra. Cậu lo lắng nước trong bồn đã nguội lạnh, mới hỏi vọng vào trong.
- Hiểu Đồng em tắm xong chưa.
Hiểu Đồng cứ ngồi cuộn mình trong bồn tắm mặc cho nước từ từ lạnh đi. Đến khi nghe Vĩnh Phong gọi, cô mới tỉnh lại trả lời :
- Chưa.
Rồi chợt nhớ, cô không đem đồ vào, liền nói :
- Lấy giùm em bộ đồ.
Vĩnh Phong quay người nhìn lại mấy cái túi lớn túi nhỏ đặt dưới chân giường, bén đến đấy xách hết đem đến bồn tắm, rụt rè nói :
- Anh để trước cửa, đợi anh quay lưngthì hãy ra lấy.
- Anh vào đi – Hiểu Đồng gọi.
Vĩnh Phong nghe Hiểu Đồng nói thế thì hơi e ngại rụt rè mở cửa bước vào. Chổ treo quần áo trống trơn, cậu bỏ số túi xách đó lên cái bồn rửa mặt, nhìn sang bồn tắm thấy Hiểu Đồng đang cuộn mình ngồi đó thì cười trêu :
- Em có thói quen mặc đồ khi đi tắm à.
- Nếu không em lại gọi anh vào à – Hiểu Đồng không vừa đáp lại vừa liếc nhìn Vĩnh Phong một cái – Anh đừng có mà tưởng bở.
- Anh đâu có tưởng tượng gì đâu. Có em thì có – Vĩnh Phong cười mà như không cười nói.
Bước đến gần bồn tắm cậu đưa tay nhúng thử vào làn nước, lạnh tanh. Gương mặt lập tức tối sầm lại, cậu nhìn Hiểu Đồng mắng :
- Nước lạnh như vậy mà em vẫn cứ thế ngồi vào à. Không được rồi, em ngay cả tắm cũng không biết tắm nữa, em sẽ tắm giúp em.
Vừa nói cậu vừa lôi Hiểu Đồng ra khỏi bồn nước. Nhìn vẻ mặt chẳng có chút gì của Vĩnh Phong, cô biết mình đã chọc giận cậu rồi liền hốt hoảng nói :
- Được rồi, em xin lỗi. Anh mau ra ngoài đi.
- Không – Vĩnh Phong ngang tàng đáp.
- Vậy thì em không tắm nữa, cứ thế này đi ngủ vậy – Hiểu Đồng giả vờ quay lưng đi ra phía cửa.
Vĩnh Phong thở dài, kéo cô lại, rầu rỉ nói :
- Được rồi, anh sẽ đi ra ngoài. Em mau trở lại tắm đi.
Hiểu Đồng khẽ cười rồi giả vờ nghiêm mặt quay người lại nói :
- Anh mau ra ngoài đi.
- Chờ anh một lát.
Vĩnh Phong nói rồi bước đến xã vang nước nóng trong bồn xuống. Cậu còn xã nước ở vòi sen đứng cho cô, thấy đủ ấm mới quay sang nhìn cô nghiêm nghị ra lệnh :
- Cứ để vậy mà tắm. Tắm xong rồi hãy tắt vòi.
Hiểu Đồng vội gật đầu, chỉ mong Vĩnh Phong mau đi ra ngoài, vì cô bắt đầu thấy lạnh, cả người khẽ run. Lỗ mũi cảm thấy nhột nhạt muốn hắt xì nhưng không dám, chỉ sợ Vĩnh Phong lại cằn nhằn.
Vĩnh Phong vừa ra ngoài thì Hiểu Đồng hắt xì liên tục, cậu khẽ chau màyra ngoài tìm thuốc cho cô.
Tắm xong, Hiểu Đồng cảm thấy vô cùng dễ chịu, tinh thần khoan khoái. Cô lôi một cái khăn to trong túi ra lau, rồi mới nhìn vào quần áo trong túi. Vừa nhìn số quần áo, cô đã hét to. Vĩnh Phong giật mình chạy đến hỏi :
- Có chuyện gì vậy.
- Vĩnh Phong ! Anh mua quần áo kiểu gì vậy – Hiểu Đồng hét lên.
Biết ngay mà, khi nhìn thấy số quần áo Đình Ân chọn, Vĩnh Phong biết thểnào Hiểu Đồng cũng phản ứng như thếnhưng cậu lại không muốn ngăn cản. Cậu muốn nhìn thử xem, dáng vẻ xinh đẹp của Hiểu Đồng lúc bận những bộ đồ đầy gợi cảm này. Cậu giả vờ vô tội nói :
- Sao em lại trách anh, là do cô bạn thân của em chọn đó chứ.
Hiểu Đồng thở dài mắng thầm : » ĐìnhÂn đáng ghét này ». Lựa tới lựa lui mãi,cuối cùng Hiểu Đồng đành chọn bộ váy màu xanh làm bằng lụa, nhìn rất đẹp nhưng hở cả khoảng lưng phía sau. Nhưng ít ra phần trước ngực cũngkhông bị hở như mấy bộ kia. Bộ váy khá ngắn, cả một đôi chân dài trắng nõn của cô hiện ra. Hiểu Đồng khoát bừa chiếc khăn tắm vào người rồi mở cửa đi ra.
Nhìn thấy ánh mắt chằm chằm của Vĩnh Phong lướt trên người mình, HiểuĐồng xấu hổ vô cùng, cô vội nắm hai mép khăn thật chặt che hết phần trên người cô lại. Nhưng phần bên dưới chẳng thể nào che được. Thấy Vĩnh Phong vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cô thấy cả người nóng đến mang tai, hất mặt nhìn Vĩnh Phong mắng :
- Nhìn cái gì mà nhìn.
Mái tóc dài vẫn còn ướt, chiếc váy máu xanh rất đẹp, càng tôn lên nước da trắng vả vẻ đẹp của Hiểu Đồng, đặt biệt đôi chân thon dài trắng không tùy vết của Hiểu Đồng khuyến cho Vĩnh Phong nhất thời kích động bị quyến rũ nhìn cô không chớp mắt. Chỉ đến khi nghe cô mắng thì Vĩnh Phong mới chớp mắt khẽ nuốt nước bọt cười.
- Khăn ướt như vậy mà em còn choàng, không sợ lạnh sao.
- Mặc kệ em – Hiểu Đồng phụng phịu nói, hai gò má đỏ hồng phồng lên trong càng xinh đẹp, kẻ nào nhìn thấy mà không động lòng thì chắc chắn kẻ đó không phải đàn ông.
Đúng là khăn tắm bị ướt nên khi choàng vào khá lạnh, Hiểu Đồng vội bước đến bên giường, chui ngay vào chăn cuộn tròn che giấu đôi chân và khoảng lưng trần của mình. Sau đó vứtkhăn tắm qua một bên, cảm thấy thật là ấm, cô quay người nhắm mắt lại nói:
- Em đi ngủ đây, anh mau ra ngoài đi, tiện thể gọi Đình Ân vào ngủ dùm em.
Vừa nói xong, cô cảm thấy tấm chăn bị lật lên, rồi một luồn hơi ấm xông đến ủ ấm khoảng lưng trần của cô, cả người bị vòng tay ai đó siết chặt.
Tim đập thật mạnh, dòng máu nóng trong người không ngừng chuyển động, Hiểu Đồng thở gấp nói :
- Anh làm gì vậy.
- Ngủ – Vĩnh Phong trả lời cộc lốc.
- Sao lại ngủ ở đây. Về phòng anh mà ngủ. Lát nữa Đình Ân còn vào.
- Đình Ân ngủ rồi, cô ấy ngủ ở phòng anh. Anh chẳng còn nơi nào để đi cả đành tá túc ở đây vậy – Vĩnh Phong thì thầm bên tai Hiểu Đồng, hơi ấm cậu phả ra bên tai của cô, làm nó đỏ ửng lên.
- Vậy anh đến ngủ cùng với Quốc Bảo hay Thế Nam đi – Hiểu Đồng khẽ bảo,trái tim cô đập rộn lên.
- Anh không quen ngủ hai người – VĩnhPhong lạnh lùng nói.
Haiz ! Đúng là xảo biện mà. Cô với anhkhông phải là hai người sao. Biết chẳng thể nào đuổi được Vĩnh Phong ra ngoài, Hiểu Đồng bèn nói :
- Anh xích ra một chút đi, em thấy nóng quá.
- Ờ ! Nóng thật – Vĩnh Phong đáp nhưng cậu không xích ra khỏi người cômà với tay lấy cái điều khiển máy lạnhtrên đầu chỉnh xuống mức thấp nhất rồi quăng lại nó trên đầu, ngang ngượcnói – Vậy là hết nóng rồi.
- Hả ! – Hiểu Đồng hét lên, miệng há rakhi thấy bàn tay cầm cái remote chỉa về hướng máy lạnh của Vĩnh Phong. Cô hoàn toàn không có ý này, tuy hai người từng có những cử chỉ thân mật nhưng không giống như bây giờ, ít ra cả người cô lúc đó hoàn toàn kín đáo.
Bên ngoài thì nhiệt độ máy lạnh khá lạnh nhưng bên trong lại nóng hoàn toàn. Hiểu Đồng như sa vào biển lửa núi băng, cô cố gắng nhích người ra khỏi người Vĩnh Phong nhưng càng muốn nhích thì lại càng bị siết chặt hơn. Chiếc váy của cô do nằm đã bị kéo cao lên một chút, lại làm lộ ra khoảng đùi non. Hiểu Đồng lúng túng đưa tay kéo xuống nhưng chẳng được bao nhiêu. Đôi tay cứ lúng túng trong chăn tìm cách kéo váy áo dài xuống một chút. Đột nhiên bàn tay cô bị tay Vĩnh Phong chụp lấy, những ngón tay ấm nóng chạm nhẹ vào đùi cô. Cả người Hiểu Đồng căn cứng lại, tim muốn nhảy ra ngoài.
- Em nằm yên đi. Có biết anh đang khổ sở vì phải kìm chế không – Vĩnh Phong bực mình nói, cả người cậu nóng lên khiến phần lưng trần của Hiểu Đồng càng bị nóng dữ dội.
Từ lúc bé Đường bị bắt cóc lòng dạ Hiểu Đồng rối bời, bây giờ lại nằm sát Vĩnh Phong như vậy khiến Hiểu Đồng căng thẳng, đầu óc trở nên ngu muội. Cô ngớ người không hiểu Vĩnh Phong đang phải kìm chế cái gì, nhưng cô cũng chẳng buồn thắc mắc, chỉ muốn rời khỏi tay của Vĩnh Phong. Nhưng côquên rằng tay của hai người đang ở trên đùi cô.
- Hiểu Đồng, em đang thử sức chịu đựng của anh à – Vĩnh Phong bỗng nổi cáu rên rỉ.
Vì quay lưng với Vĩnh Phong nên Hiểu Đồng chẳng rõ sắc mặt Vĩnh Phong ra sao, nhưng nghe giọng nói có vẻ khó chịu. Hiểu Đồng không hiểu liền xoay người lại hỏi :
- Em thử sức chịu đựng của anh lúc nào.
Nhưng cô chỉ thấy ánh mắt đầy rực lửa, hằn lên dục vọng của Vĩnh Phong. Hiểu Đồng bị ánh mắt đó làm cho bất động, hơi thở càng dồn dập khiến bờ ngực phập phồng. Gương mặt Vĩnh Phong từ từ rõ nét hơn khi tiến lại gần mặt cô. Nữa người của Vĩnh Phong đã đè lên người Hiểu Đồng lúc nào không biết, hơi thở ấm nóng phã trên gương mặt cô. Đôi môi mềm mại bắt đầu lướttrên bờ môi đang hé ra của cô một cách nhẹ nhàng rồi lại cuồng nhiệt tiến vào trong khoang miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô. Bàn tay bắt đầu di chuyển trên thân thể cô khiến cảm thấy nónglên ở nơi cậu chạm đến.
Giữa chừng điện thoại của Vĩnh Phongreo lên nhưng cậu chẳng buồn để ý, nhưng Hiểu Đồng đã dùng sức đẩy cậu ra nói :
- Anh mau nghe điện thoại đi.
Vĩnh Phong thở dài, tiếc rẻ, cầm điện thoại lên nghe, lòng thầm mắng kẻ pháđám.
- Alô ! – Cậu trả lời cộc lốc, chẳng biết đầu dây bên kia nói gì chỉ thấy Vĩnh Phong quát ầm lên – Anh không biết tự xử lý hay sao mà lại làm phiền tôi giờ này. Tôi không biết anh làm cách nào, ngày mai phải đem đến chotôi.
Ném điện thoại xuống bàn, cậu quay lưng lại nhìn Hiểu Đồng mặt giang xảo, khẽ cười nói :
- Chúng ta tiếp tục chuyện khi nãy.
Nhưng Hiểu Đồng chẳng một chút khách khí, co chân đạp thẳng cậu xuống giường, quấn chăn kín người lại nói :
- Anh đi mà tiếp tục một mình.
Buổi sáng khi bên ngoài bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên thì Hiểu Đồng mới tỉnh giấc. Sờ tay sang bên cạnh, chỉ thấy một khoảng không lạnh toát, Vĩnh Phong đã đi mất rồi. Nhìn lại đồng hồ mới thấy đã gần mười giờ, Hiểu Đồng chưa bao giờ ngủ muộn đến vậy, phải nói là trước giờ cô luôn phải dậy sớm. Cứ nghĩ đêm qua cô sẽ rất khó ngủ vì lo lắng cho bé Đường, vậy mà cô lại cóthể ngủ một giấc ngon lành đến thế, có lẽ là do có Vĩnh Phong ở bên cạnh, anh luôn cho cô cảm giác ấm áp và bình yên.
Cánh cửa bỗng mở ra, Vĩnh Phong bước vào nhìn cô khẽ cười :
- Em dậy rồi à.
Hiểu Đồng không nói gì, khẽ ngồi dậy, mắt khẽ nhìn Vĩnh Phong hỏi nhỏ :
- Đêm qua khi em ngủ say, anh không giở trò gì chứ.
- Anh là chính nhân quân tử, tuyệt đối không lợi dụng lúc người khác đang ngủ, có giở trò thì giờ trò ngay trước mặt – Vĩnh Phong cười cười bước lại gần Hiểu Đồng với gương mặt cực kì gian xảo.
Hiểu Đồng lập tức cảnh giác, kéo chănđắp lên người mình. Nghiêm mặt nói :
- Không được đến gần em.
Nhưng Vĩnh Phong vẫn cứ tiếp tục lếntới, Hiểu Đồng sợ quá kêu lên một tiếng rồi bỏ chạy khỏi giường. Vĩnh Phong phá lên cười nói :
- Anh chẳng hứng thú với bộ dạng bây giờ của em đâu.
Hiểu Đồng giật mình nhìn lại bộ dạng của cô, mắt đầy ghèn, tóc tai rối nùi. Cô bèn chạy biến vào trong tolet. Lát sau trở ra, tinh thần sảng khoái, ngườingợm đã tươm tất.
- Ăn sáng đi – Vĩnh Phong khẽ giục. cậu mua cho cô một tô cháo tổ yến thơm lừng ở nhà hàng có tên là Hảo Vị, món cháo tổ yến ở đó cực kỳ nổi tiếng.
Hiểu Đồng chỉ ăn một nửa rồi nhăn mặt nói :
- Em no rồi.
- Vậy thì ra ngoài đi, có tiền rồi.
Ra tới bên ngoài, Hiểu Đồng thấy mọi người đều có mặt đầy đủ, chỉ có QuốcBảo là mang vẻ mặt ngái ngủ. Tên nhóc này là loài thức ban đêm, ngủ ban ngày. Ngoại trừ lúc đi học ra thì ban ngày cậu ta rất ít ló mặt. Một va lytiền đầy ấp những tờ polyme 500ngàn.
- Đủ 90 tỷ, không thiếu một xu – Thế Nam nói. Vĩnh Phong khẽ gật đầu.
- Bây giờ chỉ còn chờ bọn chúng gọi điện đến.
Nhìn thấy vali tiền trước mặt, Hiểu Đồng thở dài nhẹ nhỏm. Thật không ngờ tập đoàn Nguyên Thành Phong lạighê gớm đến như vậy, có thể gom 100tỷ tiền mặt chỉ trong một đêm. Trong lòng Hiểu Đồng lại thấy hồi hộp, ngồi một lát, cô cáo từ cầm điện thoại ra ngoài.
Buổi tối, Hiểu Đồng không cho kêu thức ăn ở bên ngoài mà đích thân đi nấu. Mọi người ăn uống xong xuôi bỗng lăn ra ngủ hết, cỉ còn lại Hiểu Đồng và Thiên minh là còn thức. ThiênMinh nhìn Hiểu Đồng hỏi :
- Bắt đầu chưa ?
Hiểu Đồng khẽ gật đầu. Cả hai xách va li đi ra ngoài, một chiếc xe Volvo màu đen đã đậu sẵn. Vào trong xe rồi, Hiểu Đồng mới nói khẽ :
- Chúng ta chờ một lát, để bọn chúng gọi điện thoại.
Thiên Minh khẽ gật đầu. Hiểu Đồng lấy ra một cái bình ủ ấm đưa cho Thiên Minh nói :
- Em có pha một chút cà phê, anh uống một chút cho tỉnh táo.
Thiên Minh gật đầu đón lấy cái bình rồi đưa lên miếng uống một ngụm rồi trả lại cho Hiểu Đồng nói :
- Cám ơn.
Hiểu Đồng khẽ cười rồi đưa mắt nhìn vào điện thạoi chờ đợi, lát sau cô thấy Thiên Minh quẹo đầu qua một bên mới mở cửa cầm theo va li tiền đi ra ngoài, quay đầu nhìn Thiên Minh đang ngủ nói :
- Cám ơn và xin lỗi.
Cô kéo chiếc vali đi một đoạn ra tới bên ngoài một chiếc xe Mecedes màuxám 7 chỗ chờ sẵn. Một tên bước xuống nhìn Hiểu Đồng kéo chiếc vali cười đểu nói :
- Đúng giờ thật.
- Đừng nói nhiều đi thôi – Hiểu Đồng không trả lời mà lạnh lùng nói.
Một tên bước xuống mở cửa sau xe, một tên xách chiếc va li tiền để vào đó, rồi kéo Hiểu Đồng ngồi vào xe, nhanh chóng phóng đi, không để lại chút dấu vết nào.
Trong căn nhà hoang vắng vẻ, bọn đàn em thì ngồi ngáp ngắn ngáp dài canh gác bên ngoài. Bên trong một người đàn ông to béo và một tên đô con có vẻ mặt bặm trợn đang ngồi phìphò điếu thuốc bên cạnh chai rượu vang đắt tiền. Gã nào gã nấy, gương mặt đầy giang xảo, mỗi một tên đều mang trong người một ý nghĩ riêng, nhưng chẳng tên nào thể hiện ra trên nét mặt để cho tên kia biết được ý nghĩ của mình.
Không gian tràn đầy khói thuốc lá, nhưng chẳng thể xua được ánh mắt lạnh như dao găm ẩn đằng sau mắt kính của một chàng thanh niên.
Cuối cùng lão béo lên tiếng trước :
- Chuẩn bị thế nào rồi ?
- Yên tâm, mọi thứ đã đâu vào đấy, lần này nhất định không để cho thằng khốn đó chạy thoát đâu – Tên đại ca nhếch môi cười gằm, tay dụi dụi điếu thuốc vào trong cái gạt tàn, ánh mắt lóa lên cái nhìn cực kì nham hiểm.
Liếc mắt nhìn về phía một tên thanh niên khác đang ngồi lặc lòe trên chiếcxe lăn, đầu ngẹo qua một bên ghế, thỉnh thoảng cả người hắn ta giật giật lên như bị động kinh. Trông bộ dạng tên này chẳng khác nào một kẻ ngờ nghệch. Tên đại ca không nén khỏi thở dài, trước bộ dạng của đứa em trai duy nhất của gã. Gã thấy hối hận vì chỉ lo chạy thoát thân mà quên mấtđứa em trai còn lưu lại ở trong nhà. Gãhận Vĩnh Phong kẻ đã biến đứa em trai yêu thương nhất của gã thành một người như thế này.
« Tao sẽ cho mày nếm mùi ân hận nhưtao bây giờ, tao sẽ cho mày thấy cảnh người mày yêu thương nhất bị vày vò sống không bằng chết. Hãy chờ xem »
- Ông định xử sao với con bé đó – Lãobéo bỗng nhiên hỏi tên đại ca, ánh mắt hắn ta có chút nham hiểm.
- Coi như là con nhỏ đó xui xẻo, ai biểu nó làm bạn gái ai không làm, lại đilàm bạn gái của cái thằng khốn đó. Cũng vì nó mà thằng em trai tôi mới bị như thế này, mất hết tương lai, phải để nó phục dịch cho em trai tôi chứ. Nếu nó dám kháng cự thì cứ đem nó đi mua vui cho những kẻ lắm tiền khác rồi chụp hình lại để cho thằng bồ nó thưởng thức – Gã đại ca nhếch mép nói, giọng điệu khó ưa vô cùng.
Lão béo giương giương đôi mắt nhìn gã đại ca rít thêm điếu thuốc bằng đôi mắt cáo.
- Kể ra tôi và con bé cũng có chút nhân duyên, nó là con của bạn tôi. Là người mà tôi đã cùng hùn vốn làm ăn.
- Là hắn ta ư – Gã đại ca ngạc nhiên hỏi, rồi đột nhiên cười phá ra – Anh Giang, anh cũng thật là tàn nhẫn, hại hết cha xong rồi lại hại tới con gái.
- Ậy ! Chỉ là bất đắc dĩ thôi. Thói đời mà, người không vì mình thì trời tru đất diệt – Lão béo cười khà khà nheo nheo mắt nói.
Ngẫm một lát, lão béo dụi điếu thuốc nhìn gã đại ca khuyên :
- Tôi thấy tốt nhất là cậu nên bán quách con nhỏ đó qua đài loan đi, con bé đó rất cứng đầu. Cậu giữ nó lại coi chừng lại làm mầm họa cho cậu. Nó không dễ nghe lời đâu.
- Anh đừng lo, có bao nhiêu đứa con gái cứng đầu ương bướng mà tôi chưa từng gặp chứ. Nếu nó còn không ngoan ngoãn tiếp khách thì tôi đem nó làm quà tặng cho bọn đàn em, chỉ tiếc rằng bọn đàn em của tôi lâi khôngbiết thương hoa tiếc ngọc chút nào cả. Lúc đó, nó có muốn ngoan ngoãn nghe lời cũng muộn rồi .Ha…ha…ha…
Cả hai tên xấu xa cùng nhìn nhau cười lớn, chỉ có chàng thanh niên đeo kính nãy giờ vẫn ngồi im lặng, bỗng nắm chặt tay lại nghe máu sôi lên cuồn cuộn. Chỉ muốn đến đấm cho gã đại ca một trận cho hả giận, nhưng cậu vẫn nể mặt lão béo mà ngồi im. Lão béo vô tình liếc mắt nhìn sang, thấy gương mặt cậu đỏ bừng, ánh mắt tóe lửa thì đưa tay quẩy trước mặt tên đại ca nói :
- Thôi ! Đừng nói chuyện này nữa. Tụi nó đã đi chưa ?
- Đi rồi ! – Gã đại ca vội trả lời còn nói thêm – Con bé đó đúng là khờ dại mà, thiên đường có lối nó không đi, địa ngục không cửa nó lại vào. Thật khôngngờ nó lại chủ động gởi tin nhắn cho chúng ta.
- Tôi nói rồi . Cá tính của con bé này giống y hệt thằng cha nó, tôi chỉ cần nói « Dù gì mục đích của bọn ta cũng không chỉ là tiền « là nó sập bẫy ngay. Anh xem tôi nói có đúng không ? – Lãobéo cười hỏi.
Tên đại ca gật đầu cười, rồi nhìn lão béo hỏi :
- Mà anh làm sao lại quen biết với tay chủ tĩch Vũ Triết vậy .
- Hắn ta trước đây là đối thủ của côngty của ba Hiểu Đồng. Hắn đến tìm tôi muốn mua lại hết số cổ phần mà tôi có ở công ty đó rồi nhờ tôi tìm cách hủy hoại công ty luôn một thể. Được lợi, ngu gì tôi không làm chứ – Lão béo lại cười nói.
- Hahaha…Vậy là anh kêu đàn em này ra tay đốt công ty, hốt thêm được một số tiền nữa. Chúng ta đều hưởng lợi cả.
Bên ngoài trăng bắt đầu lên cao. Gió cũng bắt đầu lạnh, không khí u ám baoquanh nơi này như dự đoán sắp có trấn động xảy ra.
Tại vũ trường sôi động với những tiếngnhạc rền rĩ, những cô kiều nữ với thân hình bốc lửa và những bộ quần áo kín trên hở dưới đang lắc lư theo tiếng nhạc bên các anh chàng đại gia hay các công tử lắm tiền nhiều của thích đem tiền đi đốt.
Ba chàng trai nét mặt có vẻ hơi dữ dằn hầm hầm đi vào, đảo mắt tìm kiếm xung quanh, họ nhanh chóng tìm thấy một cô gái có gương mặt tuy không thật sự xinh đẹp nhưng đầy gợi cảm. Cô ta đang mồi chài một đại gia đã có tuổi nào đó. Thân hình cứ dựa vào gã đó thì thầm to nhỏ gì đó bên tai của gã trung niên kia, để mặc cho gã sò mó khắp người, thỉnh thoảng lại rên lên một tiếng đầy khoái cảm.
Anh chàng áo xanh và anh chàng áo xám đưa mắt nhìn anh chàng áo đen dò hỏi, nhưng đáp lại là cái hất mặt vềphía cô gái như ra lệnh « Cứ tiến hành». Hai anh chàng gật đầu tỏ vẻ hiểu ý liền đi thẳng đến bên cô gái không một chút báo trước hay khách khí, cứ thế lôi cô gái đứng dậy, cách xa người gã đàn ông kia.
Cô gái bị kéo bất người, thì hoảng hốt hét lên đầy tức giận :
- Làm cái gì vậy.
Mấy người xung quanh nghe tiếng hét của cô gái cũng tò mò quay đầu lại nhìn, nhưng hầu như tất cả đều bị tiếng nhạc cuốn lấy, không hề để ý đến tiếng hét của cô gái.
Anh chàng áo đen lại lần nữa hất đầu về phía cánh cửa ra lệnh. Vậy là hai anh chàng áo xanh và áo xám liền kéocô gái đi theo ra phía ngoài cửa. Để mặc kiều nữ này gào thét.
Gã đàn ông cũng bị bất ngờ không kịp phản ứng gì chỉ ngớ người ra nhìn cô gái bị kéo đi.
Cả ba người đưa cô ta đến một chiếc xe màu đen đang chờ sẵn, nhấn cô ta vào trong một cách mau lẹ rồi cho xe chạy đi. Chạy đến một căn nhà ở bên ngoại ô, đưa cô ta vào trong, lúc này gương mặt cô kiều nữ tái mét, toàn thân run rẩy, không còn dám gào thét như lúc đầu nữa.
Đẩy cô ngồi vào cái ghế so fa, cả ba mới bắt đầu ngồi vào những chỗ trống đối diện. Anh chàng áo đen nhìncô gái chằm chằm với ánh mắt đáng sợ, cô gái vội thu mình lại, giọng run run hỏi :
- Các người muốn gì, sao lại đưa tôi đến đây.
Anh chàng áo xanh ngồi bên phải cô gái rút ra một con dao gập, thảy lên thảy xuống trước mặt cô gái, ánh mắt đầy đe dọa. Tim cô kiều nữ đập thình thịch, gương mặt tái nhợt khi thấy condao sắc nhọn bị thảy lên thảy xuống. Cô càng thu người lại hơn nữa.
Anh chàng áo đen không nói gì chỉ hấtđầu với anh chàng áo xám một cái, áo xám gật đầu liền móc ra một cộc tiền rất lớn, toàn là tờ polyme 500ngàn, ước tính cũng phải cả trăm triệu.
Dù trong hoàn cảnh hiểm nghèo, nhưng thói quen thấy tiền là sáng mắt làm cho cô kiều nữ bớt sợ hãi, đôi mắtcứ chú mục vào cộc tiền trên bàn, nuốt nước miếng ừng ực thèm muốn.
Anh chàng áo đen thấy cô gái như vậythì nhoẻn miệng cười ra vẻ hài lòng :
- Nó sẽ là của cô, nếu cô muốn chúng tôi có thể đưa thêm cho cô một cộc như vậy, chỉ cần nói cho tôi biết bạn trai cô đang ở đâu.
Nghe đến hai từ « bạn trai » cô gái chột dạ liền, mắt lập tức rời khỏi cộc tiền, ấp úng nói :
- Bạn trai nào ? Tôi chưa có bạn trai. Các người nhầm lẫn rồi.
Anh chàng áo đen không nói gì hết chỉ cười khẩy, ngã người vào thân ghếmột cách thoải mái, nhưng mắt không rồi khỏi cô kiều nữ. Áo xám liền lôi ra một xấp hình quăng lên bàn, động tác này vô tình làm cho mấy tấm hình dànra trên mặt bàn. Thấy rõ hết hình ảnh cô kiều nữ với một tên cũng bặm trợn, điều đặc biệt chú ý là trên tay gãcó xâm hình con rô. Gã không phải ai khác mà chính là tên 5 rô từng đọ tay lái với Vĩnh Phong.
Thấy nét mặt cô gái tím lại khi thấy những tấm hình, coi bộ cô gái đã không còn đường lui nữa, áo xanh liền bồi thêm một phát nữa. Cậu ta cắm phập con dao xuống mặt bàn. Làm cô gái sợ hãi hét lên một tiếng muốn ngất xỉu.
- Đừng để tôi phải nói nhiều , cô là mộtngười thông minh. Cô phải biết một khi đã đắc tội với bọn tôi thì khó mà sống – Áo đen đe dọa – Nói đi, thằng năm Rô, bạn trai của cô đang ở đâu ?
- Tôi không biết – Cô kiều nữ sợ líu cả lưỡi cố gắng nói.
- Đừng để tôi hỏi lại lần nữa – Áo đen đập tay xuống bàn thật mạnh đến nỗinhững tấm hình rơi xuống dưới đất, còn con dao cũng nảy lên rồi lăn xuốngmặt bàn.
Tim cô gái gần như thót ra ngoài, cô không dám giấu diếm nữa bèn nói :
- Tôi nghe anh ấy nói …..
Áo đen liền bảo áo xanh :
- Lập tức gọi điện cho anh Thiên Minh liền.
« Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng đang đứng phía bên kia đường vẫy tay mĩmcười với mình. Cậu vội vàng chạy sang, nắm chặt lấy bàn tay đang vẩy mình, hôn lên nó thật âu yếm. Hiểu Đồng cũng ôm lấy cậu một cách dịu dàng. Rồi hai người bước đi trên con đường có hàng cây sao trước nhà cậuthật hạnh phúc. Tay cậu vẫn nắm chặt tay Hiểu Đồng, rồi đột nhiên bàn tay Hiểu Đồng biến mất, cậu hoảng hốt quay lại nhìn thì không còn hình dáng của Hiểu Đồng nữa. cậu đã để vụt mất Hiểu Đồng, gía như cậu nắm chặt tay cô hơn nữa thì liệu cô có biếnmất hay không ? «
Bàn tay Vĩnh Phong đưa lên cao chới với bắt lấy không khí, cậu bỗng giật mình tỉnh giấc. Đầu cảm thấy choáng váng vô cùng, đôi mắt lừ đừ từ từ hé ranhìn khắp mọi nơi, tất cả mọi người đều đang ngủ. Thật kì lạ.
Tiếng điện thoại reo lên thu hút sự chú ý của Vĩnh Phong. Thì ra cậu bị tiếng điện thoại làm tỉnh giấc.
- Alô !.
- Báo cho anh Thiên Minh rằng tên năm rô hiện đang ở ……
Vĩnh Phong lập tức thoát ra khỏi cơn choáng voáng, cậu xoay người tìm Hiểu Đồng nhưng không thấy. Đảo mắt nhìn kĩ lại, cả Đình Ân cũng nằm gục dưới bàn mà ngủ, cô ấy không về phòng. Thiên Minh cũng không thấy ở đây. Đột nhiên hình ảnh Hiểu Đồng vụt khỏi tay cậu trong giấc mơ hiện lên. Vĩnh Phong kinh hoàng đứng bật dậy, vội hò hét gọi mọi người thức dậy.
Tất cả đều hoang mang tỉnh giấc, đềucảm thấy khắp người uể oải choáng voáng.
- Hiểu Đồng đâu ? – Đình Ân nhìn dáo dát hỏi.
- Vali tiền ! – Quốc Bảo chợt nhớ ra.
Tất cả đều đảo mắt nhìn về nơi đặt chiếc vali. Nơi đó chỉ là một khoảng trống không.
__________________
Chap 29
Chiếc xe màu đen đưa Hiểu Đồng chạy đi trên một khoảng đường dài đầy im lặng đến đáng sợ. Cái tên đã giúp Hiểu Đồng xách vali khẽ liếc nhìn Hiểu Đồng. Bỗng hơi giật mình khi thấy gương mặt bình thản đến lạnh lùng của cô gái ngồi cạnh hắn, cô quay mặt lơ đãng nhìn bên ngoài, thông thường trong tình huống này các cô gái thường rất sợ hãi. Cô còn dám tự một mình dấn thân vào hang cọp. Xem ra cô gái này không biết sợ là gì, tự nhiên trong lòng hắn dấy lên một chút khăm phục.
Chiếc xe cuối cùng cũng chạy đến căn nhà bỏ hoang. Hiểu Đồng bước xuống xe, có một chút kinh ngạc, chân mày hơi vểnh lên nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng. Cô từ từ bướcxuống xe, tay nắm chặt tay xách của chiếc vali tiền. Mặt đối mặt với bọn bắc cóc đang xếp hàng đón chào cô.
- Em gái tôi đâu ? – Hiểu Đồng vừa bước xuống xe nhìn chằm chằm tên đại ca một lát rồi bình tỉnh hỏi.
- Trên lầu – Hắn ta đáp gọn rồi hất mặt hỏi – Tiền đâu ?
- Trong đây – Hiểu Đồng vừa đáp vừa kéo chiếc vali lại gần mình.
- Tốt lắm – Hắn ta gật đầu rồi lại hất mặt ra lệnh – Tụi bây đến kiểm tra đi.
- Khoan đã ! Em gái tôi đâu ? – Hiểu Đồng vội ngăn lại hỏi.
- Đưa tiền trước đi rồi mới nói – Hắn ta lương lẹo nói.
- Không được, chưa thấy em gái tôi, thì tôi sẽ không giao tiền đâu – Hiểu Đồng nhất quyết không chịu, cô kéo dây phecmơtua của cái vali lấy ra mộtcộc tiền thảy về phía bọn chúng.
Một tên đàn em nhanh tay chụp lấy đưa cho tên đại ca. Tên này cầm cộc tiền nặng trịch thảy lên thảy xuống đo cân nặng vài cái rồi hài lòng, hắn cười xếch lên nhìn Hiểu Đồng điểu cáng.
- Được rồi, đem em gái nó ra đây – Hắn ta ra lệnh cho một tên đàn em. Tên này vội quay vào trong, lát sau hắn đi ra, trên tay hắn bồng bé Đường. Con bé đang ngủ rất say.
Vừa nhìn thấy bé Đường, sắc mặt lạnh lùng của Hiểu Đồng lập tức thay đổi, gương mặt trở nên hoang mang cực độ khi nhìn thấy gương mặt hốc hác của bé Đường. Cô căm phẫn nhìn bọn chúng hỏi :
- Các người đã làm gì em tôi ?
- Con bé thật là phiền phức, nó chẳng chịu ăn gì hết lại cứ khóc suốt ngày, bọn ta đàng phải chụp thuốc mê cho nó ngủ yên. Yên tâm đi, con bé chẳng chết đâu mà lo – Tên đại ca vừa nói vừa vuốt đôi má bầu bĩnh của bé Đường. Trong lòng hắn ta cũng có chútmến đối với cô bé con dễ thương này.
- Các người là đồ khốn – Hiểu Đồng căm phẫn mắng – Con bé còn rất nhỏ,các người lại chụp thuốc mê với liều lượng cao sẽ ảnh hưởng đến trí não của con bé sau này. Các người có còn tính người hay không hả.
- Nói nhiều quá, mau đưa tiền đây – Tên đại ca bị mắng thì nổi giận quát.
- Thả em tôi ra trước đã – Hiểu Đồng lắc đầu nói.
- Cô nghĩ, cô có thể ra điều kiện với tôi à – Tên đại ca cười đểu, ánh mắt đắc thắng nhìn Hiểu Đồng.
- Vậy các người nghĩ tôi là đồ ngốc à. Xin lỗi nha ! Các người lầm to rồi đó, tôi không ngốc đến nỗi tự mình đến đây nộp mạng mà không chuẩn bị gì cả.
- Ý của cô là…- Hắn ta lo ngại hỏi.
- Thả em gái tôi ra ngay lặp tức – HiểuĐồng ra lệnh nhìn bọn chúng chăm chăm.
- Lay con bé dậy – Tên đại ca cười gằm ra lệnh cho tên đang bế bé Đường.
Tên này lặp tức lay bé Đường dậy, lay mãi cuối cùng bé Đường cũng tỉnh dậy.Nhưng vừa tỉnh lại, nhìn thấy bọn chúng, bé Đường lặp tức khóc thét lên.
- Bé Đường ! Đừng sợ, có chị Hiểu Đồng ở đây, không ai ăn hiếp em đâu – Hiểu Đồng nhỏ nhẹ an ủi bé Đường.
Bé Đường ngưng khóc quay mặt nhìn Hiểu Đồng rồi kêu lên mừng rỡ : » Chị». Sau đó con bé nảy người thót xuốngđất chạy lại bên cạnh Hiểu Đồng, mấytên kia cũng không có ý ngăn cản. Ôm bé Đường vào lòng Hiểu Đồng mới cảm thấy yên tâm nhẹ nhỏm, cô vuốt ve gương mặt của bé Đường hỏi :
- Bọn họ có bắt nạt em không ?
Bé Đường dụi nước mắt lắc đầu nhưng lại mếu máo nói :
- Nhưng mà … nhưng mà mấy người đó đáng sợ lắm, ai cũng đáng sợ hết. Em sợ lắm, chị mau dẫn em về với mẹ đi.
- Bé Đường ngoan, đừng sợ, bây giờ chị dẫn em về với mẹ nha – Hiểu Đồngcố gắng nở nụ cười để an ủi bé Đường.
Mấy tên này nãy giờ vẫn im lặng quan sát hai chị em, nghe vậy thì bật cười nói :
- Cô tưởng có thể đi khỏi đây một cách dễ dàng như vậy sao. Cô ngây thơ quá.
Hiểu Đồng nghe bọn chúng nói như vậy, thì đứng lên quay mặt nhìn chúng.Bé Đường ôm lấy chân cô núp ở đằng sau, tay run sợ, mắt he hé nhìn về bọnchúng.
- Tôi đã nói rồi, đừng đánh giá thấp quá người khác. Tôi biết đến đây là sẽ không còn đường thoát nhưng tôi vẫn đến vì em gái tôi. Nó còn quá nhỏ,vẫn chưa biết gì, xin các người hãy tha cho nó. Bắt một mình tôi là đủ rồi.
- Ây da, làm sao đây, cả người lẫn tiềnbọn ta đều muốn. Em gái cô xinh xắn đáng yêu, chắc chắn bán được bộn tiền, cô nghĩ xem bọn ta có chịu thả nóra hay không – Tên đại ca cười nói.
- Vậy sao. Thật tiếc quá – Hiểu Đồng cười mà như không cười khinh bỉ nhìn bọn chúng – Các người thật là ngu ngốc.
- Cô nói sao – Một tên đàn em tức giận quát, hắn ta bước lên định tiến tới bên Hiểu Đồng trừng trị nhưng tên đại ca đã khoát tay .
- Đã bảo chú mày rồi, đối với phụ nữ nên nhẹ nhàng thôi, đúng là thứ đồ không biết thương hoa tiếc ngọc.
Rồi hắn ta quay sang Hiểu Đồng giả vờ tốt bụng nhắc nhở :
- Em gái à, ăn nói nên lựa lời một chút. May mắn là có anh ở đây chứ nếu không gương mặt xinh đẹp của em sẽ bị bầm dập thảm thương lắm đó.
- Không cần ông phải lo cho tôi – Hiểu Đồng gạt phăng thái độ giả tạo của hắn ta – Tóm lại các người có chịu thả em gái tôi ra hay không !
- Em nghĩ sao ? – Hắn đểu giả cười ngạo.
- Được thôi là các người ép tôi – Hiểu Đồng làm như bất đắc dĩ – Xem ra các người không cần số tiền 90 tỷ này rồi.
- Nói vậy là sao ? – Hắn ta thay đổi sắc mặt, không còn đùa giỡn nữa, đanh mặt hỏi Hiểu Đồng.
- Coi lại cộc tiền trên tay ông đi – HiểuĐồng nhếch môi cười, ánh mắt đắc ý nhìn bọn họ.
Tên đại ca bực mình giật lấy cộc tiền từ tay tên đàn em, hắn ta nhận thấy cộc tiền có chút ẫm ướt với lại có một mùi hương gì đó rất khó diễn tả. Hắn lập tức đưa cộc tiền lên mũi ngửi, mùi hương xộc vào mũi gã khiến gã hắt xì liên tục. Hắn ta đâu ngờ rằng Hiểu Đồng và Thiên Minh đã tẩm xăng vào cái vali đầy tiền này và dùng nước hoaloại nồng nhất để át đi mùi xăng dầu này. Bọn này bị tiền làm cho lóa mắt nên nhất thời không chú ý đến mùi trên chiếc vali. Quăng cộc tiền xuống đất, hắn **** thề.
- Con khốn, mày dám….
Hắn nhìn về phía Hiểu Đồng tức giận , hai mắt long lên những tia giận dữ. Nhưng rồi chợt sựng lại khi thấy trên tay Hiểu Đồng là một cái bật lửa.
- Sao hả ? Nhận ra rồi à, hình như khátrễ đó. Bây giờ ông lựa chọn đi, tôi và số tiền này, còn em gái tôi thì thả đi. Còn không thì cả tôi và em gái tôi ở lạinhưng số tiền này sẽ biến thành tro bụi- Hiểu Đồng nhìn bọn họ chế giễu.
Tên đại ca lưỡng lự , hắn ta tức giận nhìn Hiểu Đồng chăm chằm, chĩ hận không thể lột da cô ngay lúc này. Tấhy hắn ta đang do dự, Hiểu Đồng biết chắc chắn hắn ta đã đồng ý, cô cố tình làm căng để hắn không kịp nghỉ ngợi. Cô bật lửa lên và bắt đầu đếm :
- Một …hai …
- Được tao thả – Gã đại ca vội nói, hắnta tức giận nhìn con mồi trước mắt, sắp nuốt vào lại phải nhã ra. Dù sao thì cái giá bán bé Đường không bằng một góc số tiền trong vali, thôi thì thả cho bé Đường đi – Đưa vali tiền cho tao.
- Đợi em tôi bình an rồi tôi sẽ đưa chocác người – Hiểu Đồng trả lời.
- Vậy tao sẽ cho người đưa em gái mày trở về – Gã nói nhưng thầm nghĩ rằng giữa đường sẽ đem bé Đường đến nơi khác.
- Không cần – Hiểu Đồng xua ta nói, cô cầm điện thoại gọi – Chú ơi, vào đây đi.
Nhân lúc Hiểu Đồng gọi điện, một tên đàn em định đi vòng ra sau lưng Hiểu Đồng nhưng bị cô phát hiện, cô hét lên.
- Đứng yên đó, không ai được di chuyển. nếu không tôi đốt vali này.
Nói rồi Hiểu Đồng kéo vali và bé Đường ra xa hơn một chút. Đúng lúc đó, một chiếc taxi chạy đến, một người tài xế tuổi trung niên hơi ngạc nhiên trước đám đông tụ tập bao quây một cô gái và một bé gái.
- Có chuyện gì vậy ? – Người tái xế hạkính xe xuống hỏi, ông hơi run nên không dám bước xuống xe.
Hiểu Đồng kéo bé Đường đi lại chiếc taxi, mở cửa xe đẩy bé Đường ngồi vào trong ghế sau, thắt dây an toàn cho bé Đường xong nói :
- Bé Đường ngoan nha, ngồi yên theo chú tài xế, chú ấy sẽ đưa bé Đường về với mẹ. Chị Đồng ở đây một chút sẽ về với em.
Bé Đường ngoan ngoãn gật đầu. Hiểu Đồng mĩm cười xoa đầu em, rồi quay lên người tài xế nói nhỏ.
- Chú mau chạy đi, chạy thẳng đến đồn cảnh sát báo án. Đừng dừng lại, đừng để bọn chúng bắt được. Cho cháu gửi em gái cháu. Xin chú đừng đểem gái cháu có chuyện gì.
Người tài xế thấy giọng Hiểu Đồng runrun, thì lo lắng nói :
- Còn cháu thì sao, chú thấy bọn chúng chẳng phải người tốt gì cả. Cháu mau lên xe đi, chú chở cháu đi luôn.
Hiểu Đồng mĩm cười lắc đầu nói :
- Cháu không đi đâu, cháu phải ở lại cầm chân bọn chúng cho chú và em cháu chạy thoát. Xin lỗi, cháu đã kéo chú vào vòng nguy hiểm.
Người tài xế im lặng không nói gì, Hiểu Đồng vừa nhìn mấy tên kia cảnh giác vừa móc một số tiền trong túi ra đưa cho chú tái xế :
- Chú nhận số tiền này rồi đi mau đi.
Người tái xế tốt bụng do dự, Hiểu Đồng vội thúc giục.
- Đi đi …
Người tài xế gật đầu vội vàng đánh xebỏ đi thật nhanh, Hiểu Đồng quay lại nhìn bọn họ cảnh giác.
- Không được đuổi theo, nếu đuổi theo tôi sẽ đốt nó.
Đứng được một lát đột nhiên một gió thổ đến làm tắt lửa, gương mặt Hiểu Đồng tái xanh, cô vội vàng mở lại nhưng một tên đàn em đã nhanh chân chạy đến nắm lấy tay Hiểu Đồng và giáng cho cô một cái tát, máu miệng cô chảy ra từ khóe môi đỏ thẫm.
- Lôi nó vào trong cho tao – Tên đại ca ra lệnh rồi quay người đi vào trong.
Cái tên đã tát Hiểu Đồng một cái liền nắm tóc cô lôi vào trong khiến Hiểu Đồng đau đớn la lên hai chân cuống quẫn bước theo hắn ta đi vào trong. Vừa vào bên trong hắn ta liền hất Hiểu Đồng vào lao về phía trước rồi té ạch xuống đất, cô phải dùng hai taychống xuống sàn, hậu quả là để lại những vết thâm đỏ.
- Ha ha ha…. Cháu gái, chúng ta lại gặp mặt nhau rồi.
Một giọng nói vang lên trước mặt Hiểu Đồng, giọng nói vô cùng quen thuộc. Cô giật bắn cả người khi nghe thấy giọng nói đó, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên kẻ có giọng nói quen thuộc đó.
- Là ông…- Gương mặt Hiểu Đồng sững sờ, ánh mắt kinh ngạc nhìn khôngchớp mắt về lão béo.
- Bất ngờ quá hả – Lão béo cười mà như không cười nói, ánh mắt hắn ta chiếu đầy tia nguy hiểm – Chẳng phải lúc đó ta đã nói là các người hãy chờ xem mà.
Hiểu Đồng chợt nhớ tới ánh mắt căm thù của giám đốc Giang khi ông ta bị Vĩnh Phong đuổi khỏi quán bar PhongTrần. Cô thật không ngờ người đứng đằng sau vụ bắt cóc này chính là hắn ta, càng không ngờ hắn ta lại quen biết với bọn người này.
Tên đại ca nhìn cái vali tiền, ánh mắt phát sáng, hắn ra lệnh :
- Mở vali ra đi.
Tên đàn em đang xách cái vali lập tức hạ vali xuống và kéo khóa. Chiếc vali mở ra tất cả ánh mắt đều tập trung nhìn vào chiếc vali, chỉ có Hiểu Đồng không nhìn mà mĩm cười thầm trong bụng. Chiếc vali được mở toan ra, tất cả các con mắt đều đổ vào đó nhưng tất cả đều đứng tròng khi nhìn thấy chiếc vali chỉ chứa đầy giấy, mà không hề có một đồng nào.
- Như vậy là sao ?- Lão béo tức giận gầm lên, hắn nhìn Hiểu Đồng rồi nhìn tên đại ca dò hỏi, ánh mắt phẫn nộ vô cùng.
Tên đại ca cũng xanh cả mặt khi nhìn vào chiếc vali, hắn ta tức giận chạy đến nắm tóc Hiểu Đồng hỏi :
- Tiền của bọn tao đâu ?
Bị hắn ta nắm tóc kéo ngược về sau, Hiểu Đồng đau đớn thét lên một tiếngrồi giả vờ nói :
- Tiền ở trong chiếc vali đó.
- Không có gì hết, tất cả chỉ toàn là giấy báo – Tên đại ca gầm lên chỉ tay về phía chiếc vali nói .
- Làm sao tôi biết được, tiền rõ ràng là ở trong đó mà. Chắc là bị người ta lấy ra hết rồi – Cô giả vờ nói.
Tên đại ca và lão béo lập tức xoay ánh mắt nhìn về hướng của mấy tên đến đón Hiểu Đồng, mấy tên này sợ hãi vô cùng vội vàng thanh minh :
- Oan cho tụi em quá đại ca. Tụi em theo anh bao nhiêu lâu nay, một đồng tụi em cũng không dám qua mặt đại cathì làm sao mà …
- Nhưng đây là 90 tỷ đồng, có số tiền này rồi, tụi bây có thể ăn cả đời …- Tên đại ca tỏ vẻ không tin, vẫn nhìn bọn chúng chằm chằm.
- Không có đại ca, con nhỏ đó nói láo đó …
- Rõ ràng là tôi giao cho các người cái vali đầy tiền mà – Hiểu Đồng vội nói, ngăn lời bọn chúng lại – Tôi chỉ giữ nó khi xuống xe thôi. Nếu không có 90 tỷ đồng làm sao tôi dám đến gặp các người chứ, chẳng lẽ tôi không lo sợ cho tính mạng của em gái mình hay sao.
Tên đại ca nghe Hiểu Đồng nói có lí bèn quay phắt nhìn mấy tên đàn em đang xanh như tàu lá chuối. Hắn móc từ chỗ thắt lưng ra một cậy súng lục, rồi từ từ tiến đến gần bọn đàn em.
- Nói mau, số tiền đó ở đâu ?
- Oan quá đại ca ơi, tụi em không hề chạm tới số tiền đó. Em có thể thề có trời đất chứng dám….
Nhưng tên đại ca không tin, hắn ta quyết định thử bọn đàn em xem chúng có nói thực không. Hắn chỉa súng vào bọn đàn em, làm cho mấy tên này hoảng sợ vô cùng hồn vía lên mây cả. Hiểu Đồng chứng kiến cảnh này cũng cảm thấy sợ hãi vô cùng, cô vội thu người lại, quay mặt đi không dám tưởng tượng sự việc tiếp theo. Nhưng rốt cuộc chẳng xảy ra chuyện gì cả, bởi vì có một bàn tay đã ngăn tên đại ca lại. Hiểu Đồng nhận ra hắn ta, hắn chính là tên áo xanh đã từng giao chiến với Vĩnh Phong mấy phen.
- Đại ca, đừng thử nữa, nhìn vào đã biết con nhỏ này nói dối rồi. Tụi nó làm sao dám qua mặt đại ca chứ.
Tên đại ca nghe vậy, cũng bỏ tay cầm súng xuống, rồi giắt súng vào thắt lưngnhư cũ. Mấy tên kia cũng bắt đầu thở phào nhẹ nhỏm. Tên áo xanh liền hỏi mấy tên kia :
- Lúc nãy, các ngươi có kiểm tra vali hay không ?
Mấy tên này ú ớ một lúc rồi mới trả lờilắc đầu, tên đại ca tức giận đá cho chúng một phát té nhào, miệng không ngừng mắng ****.
- Đồ ngu, mấy đứa bây mấy cái đầu mà bị con nhỏ lừa gạt, lại còn để cho thằng taxi theo dõi phía sau mà khôngbiết. Thiệt là một lũ ăn hại, uổng công tao nuôi tụi bây, biết vậy tao nuôi một con chó còn hơn.
Mấy tên này bị đánh, bị ****, căm phẫn lườm Hiểu Đồng, Hiểu Đồng chỉ khẽ cười trước mấy ánh mắt căm thù đó. Ngay từ đầu, kế hoạch của Hiểu Đồng là nấu một bữa cơm trong đó cótrộn thuốc mê do Thiên Minh chuẩn bịđể cho mọi người ăn, để họ tạm thời hôn mê. Cô và Thiên Minh sẽ viện cớ chưa muốn ăn để tránh bữa cơm đó. Sau đó, họ tẩm xăng dầu vào trong vali tiền, những tờ polyme không bị thấm nước nhưng lại giữ nước rất tốt, sau đó dùng nước hoa nặng mùi để át đi mùi xăng dầu, cô và Thiên Minh sẽ cùng nhau đi chuộc lại bé Đường .
Nhưng kế hoạch của Hiểu Đồng khôngchỉ như thế, cô vốn không muốn ThiênMinh bị lôi vào nên đã lừa cậu uống cà phê có sẵn thuốc mê, rồi lấy tất cả tiền ra khỏi vali, nhét báo vào, chỉ giữ lại một cộc tiền để làm mồi. Cô thuê một chiếc taxi chờ ở đó, nếu thấy cô đi xe nào thì đi theo xe đó nhưng phảigiữ một khoảng cách thật là xa. Đến khi nào cô gọi thì mới được chạy vào. Lúc đầu người tài xế cũng hơi nghi ngờnhưng thấy Hiểu Đồng trả một số tiền lớn bèn nhận lời. Chiếc vali tiền được cô khóa mã kỹ càng, bọn đàn em có muốn mở cũng không được. Cô chỉ cần cứu được bé Đường và không để Vĩnh Phong và mọi người bị liên lụy còn bản thân mình có ra sao thì ra.
- Con khốn dám nói láo – Tên áo xanh giang tay tát mạnh vào mặt Hiểu Đồng, gương mặt vốn bị đỏ vì cái tát lúc nãy giờ đây nhận thêm một cái tát nữa thì sưng phồng lên, một cảm giác đau đớn vô cùng, Hiểu Đồng vội đưa tay lên má, ngăn chặn bớt cơn đau này.
- Cậu nói đúng thật, quả là mấy tên này chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc gì cả – Lão béo nói với tên đại ca, cười cười nhìn Hiểu Đồng chặc lưỡivài cái tỏ vẻ thuơng xót. Hiểu Đồng coikhinh cái thái độ giả tạo của ông ta.
- Cháu gái à, ta thấy cháu nên ngoan ngoãn giao tiền ra đi, trò trẻ con gạt người này của cháu chỉ có thể gạt được kẻ ngốc mà thôi – Lão cười hề hề với Hiểu Đồng tiếp tục khuyên lơn.
- Không có tiền – Hiểu Đồng ương bướng đáp – Tiền ở trong vali đó, muốn có tiền thì ông đi mà hỏi họ.
- Xem ra cháu rượu mời không uống muốn uống rượu phạt phải không ? Cứ đợi một lát đi, để xem lúc đó cháu còn dám ngang bướng nữa hay không – Lão gườm gườm nhìn cô.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng của Hiểu Đồng, bất giác cô nổi cả gai óc, lòng tràn đầy lo sợ. Miệng lắp bắp, cô vội vàng hỏi :
- Ông đã làm gì.
- Đem em gái cháu trở về với cháu màthôi – Hắn cười mà như không cười trảlời.
Hiểu Đồng vừa nghe hắn nói xong thì khụy xuống , sức lực dường như bị rút hết, gương mặt tái xanh thở mạnh. Nhìn nét sợ hãi trên mặt Hiểu Đồng, lão béo cả cười nói :
- Ta nói cho cháu biết, ta ăn muối còn nhiều hơn cháu ăn cơm. Cháu tưởng làm như vậy thì có thể giải thoát cho em cháu à. Cháu lầm rồi, lầm to rồi. Ngay từ đầu ta đã cho người theo dõi các người, từ lúc gã trợ lí đi lấy tiền, giao tiền cho các người, cho đến việc chiếc taxi đi theo sau lưng, ta điều biết. Nhưng ta im lặng, ta muốn xem thử cháu muốn chơi trò gì, ta cũng muốn tham gia một chút trong trò chơi này. Cháu nghỉ hi sinh bản thân làcó tểh cứu được em cháu à. Người của ta bây giờ đang đuổi theo và chỉ chốc lát thôi là có thể đem em cháu về mà thôi.
Hiểu Đồng nghe hắn nói thì thất thần, cô không ngờ hắn ta có thể đoán được kế hoạch của cô một cách dễ dàng như vậy, hắn ta đúng là một con cáo già đầy gian xảo mà. Cô chỉ là một con cừu non nớt hoàn toàn nằm trong bàn tay của con cáo này.
- Ta đã nói tính tình cháu rất giống cha cháu, mà ta lại là người rất hiểu tính cha cháu. Hai cha con các người thà để bản thân bị đau còn hơn là làmhại người khác. Có biết ta ghét nhất cái tính này của cha cháu không ? Cha cháu là một thằng ngốc.
- Ông im đi, không được xúc phạm ba tôi – Hiểu Đồng tức giận mắng.
Hắn ta nghe Hiểu Đồng mắng chẳng những không giận mà còn cười to, hắn nheo nheo mắt nhìn Hiểu Đồng nói tiếp.
- Cháu đã rơi vào tay ta thì ta cũng không ngại kể cho cháu nghe toàn bộ sự thật.
Hắn nhìn Hiểu Đồng đang chăm chú nhìn hắn, lắng nghe hắn nói với vẻ mặt hài lòng , đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn to đùng ở ngón tay giữa của bàn tay phải hắn ta tiếp tục kể.
- Năm xưa, ta và cha cháu cùng hùn vốn làm ăn. Ba cháu phải nói là rất tài giỏi, chẳng mấy chốc mà phát triển công ty lớn mạnh. Số tiền lời đã làm cho ta đủ ăn sung mặc sướng. Nhưng ta là người tham lam, ta không chấp nhận số tiền lời hàng tháng như thế, ta muốn có nhiều hơn nữa. Ta đã móc nối với các băng đảng, và cố thuyết phục cha cháu buôn lậu nhưng cha cháu nhất quyết không nghe. Còn đòi ta phải rút vốn ra, ta vô cùng tức giận. Ngay lúc đó, thì ta gặp giám đốc Vũ Triết. Ông ta muốn ta giúp ông ấy đánh bại cha cháu, vì cha cháu đã giành mất mối làm ăn lớn của ông ta. Ta nghĩ ngay đến việc mua bảo hiểm cho công ty, rồi âm thầm cho người đến đốt công xưởng. Nhìn ngọn lửa cháy to, ta cảm thấy hả hê vô cùng. Rốt cuộc công ty phá sản nhưng ngườiđược lời nhất chính là ta. Ta vừa lãnh được tiền bảo hiểm, vừa lấy được tiềntừ giám đốc Vũ Triết. Rồi đến khi chacháu mất, ta dựa vào số nợ mà cha cháu vẫn chưa trả lấy hết nhà cửa đất đai của nhà cháu. Hahaha….
Hiểu Đồng nghe hắn ta kể, giận đến phát run. Thì ra là hắn ta, chính hắn làkẻ làm tan nát gia đình cô, chính là hắn người đã cướp mất hạnh phúc vốn có của cô. Hại mẹ con cô phải sống những ngày tháng khổ sở. Hại cha cô phải ôm hận mà chết. Đang ngồi bệt dưới đất, Hiểu Đồng dùng hết sức bình sinh đứng bật dậy lao đến lão béo muốn bóp cổ cho hắn ta chết để hả cơn giận. Nhưng cô chưa kịp đến gần lão thì cô đã bị tên áo xanh nấm đầu kéo giật lại. Hiểu Đồng đau rát hết cả da đầu nhưng cô vẫn một mực muốn lao đến, cô nhất định phải giết chết tên ******** đó.
- Buông tôi ra, tôi phải giết hắn – Hiểu Đồng la hét, rồi quay lại cắn vào tay tên áo xanh, rồi miệng mắng **** lão béo không ngừng – Ông là đồ khốn, đồ xấu xa ….
Nhưng tên áo xanh đã tóm lấy tay cô hất ngược cô ra đằng sau, té xuống đất một cách đau đớn. Hiểu Đồng cònchưa tháot ra khỏi cơn đau đớn tột cùng thì bị tên áo xanh lao đến tát cho mấy tát, máu miệng chảy ra nhễuđầy xuống mặt đất. Gò má vốn xưng lại càng sưng phồng lên, rát bỏng.
Khi tưởng sẽ còn bị tên này hành hạ muốn ngất xỉu thì từ trên lầu một chàng thanh niên đeo kính chạy xuống quát :
- Đủ rồi, dừng tay đi.
Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn chàng thanh niên.
Cậu ta đang từng bước từng bước đi xuống cầu thang trong dáng vẻ trầm lặng nhưng thực chất bước chân sải dài mau chóng. Ánh mắt tràn đầy sự giận dữ nhìn cái tên áo xanh, trong lòng dấy lên sự đau xót nhìn Hiểu Đồng đang nằm rạp dưới đất.
Cậu bước xuống khỏi cầu thang tiến lại gần chỗ Hiểu Đồng ánh mắt gườm gườm nhìn tên áo xanh như muốn giết người. Ánh mắt này làm tên áo xanh có phần e ngại nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh cũng giương mắt nhìn lại, hất mặt thách thức.
Chàng thanh niên không thèm để ý vẻmặt thách thức của tên áo xanh, cậu vượt qua hắn đến bên Hiểu Đồng. Nhưng lại bị tên áo xanh ngăn lại, cậu tức giận quay mặt nhìn hắn ta quát :
- Tránh ra !
- Không tránh ! – Tên áo xanh bĩu môi chế giễu nói, mắt xếch lên, khóe môi cong cớn, điệu bộ cực kì đáng ghét.
- Tôi bảo cậu tránh ra – Cậu thanh niên tức giận, sắc mặt thay đổi nhanh chóng nhìn tên áo xanh lặp lại lần nữa.
- Con nhỏ này dám cắn tao, cho nên tao phải trừng phạt nó mới hả dạ – Tên áo xanh trừng mắt nói.
Cậu Thanh niên lúc đầu còn hòa nhã nói năn lịch sự xưng tôi gọi cậu nhưng khi nghe tên áo xanh nói thì tức giận túm lấy áo của tên này lên giọng cảnh cáo :
- Tao nói cho mày biết, mày mà đụng vào cô ấy thêm một lần nữa thì tao sẽkhông khách sáo với mày đâu. Thằng khốn.
- Tao cứ đụng đó mày làm gì tao, mày biết tao là ai không, đụng đến tao mày chết chắc – Tên áo xanh cũng ngang bướng tiếp tục thách thức, bỏ qua lời cảnh cáo.
Hắn ta vừa nói xong thì ngay lặp tức, một cú đấm giáng mạnh vào mặt hắn, hắn bất ngờ lảo đảo ngã xuống. Tất cả mọi người xung quanh đều há hốc miệng kinh ngạc, nhưng chẳng ai dám bước vào can ngăn. Tên đại ca và lão béo đang ngồi ghế khẽ nhíu mày nhưng không có động tĩnh gì.
Bị đấm bất ngờ tên áo xanh điên tiết đứng lao đến bên cậu thanh niên tung ra một cú đấm nhưng cậu thanh niên đã né tránh một cách dễ dàng như đãcó phòng bị sẵn. Tên áo xanh đánh hụt nên mất đà lao về phía trước nhưng nhanh chóng khựng lại, quay trở lại tiếp tục tấn công. Lần này cậu thanh niên không tránh nữa mà bắt đầu phản công, cậu lấy mắt kính xuống quăng về một phía. Cái mắt kính màu nâu hình vuông rất đẹp bị văng mạnh, chạm xuống đất vỡ nát. Cả hai xông vào nhau đánh một trận thừa sống thiếu chết.
Tên đại ca đứng thấy tình hình căng thẳng thì vội đứng dậy định can ngăn nhưng lão béo đã khoát tay mĩm cười.Hắn chăm chú nhìn đứa cháu trai đang từ từ hạ ngục tên áo xanh bằng những cú đấm chính xác. Đã lâu rồi, lão không thấy thằng cháu mình đánh nhau, không ngờ nó chưa lục nghề, vẫn ra đòn chính xác và mạnh mẽ đến thế.
Cuối cùng khi tên áo xanh bị đo đất một cách ngục ngã thì lão béo mới lên tiếng :
- Đủ rồi.
Cậu thanh niên mới dừng tay, quẹt mũimột cái quay lưng bỏ đi, cậu đến trước mặt Hiểu Đồng. Cô vẫn còn nằm dưới đất, hai má sưng húp, tai bị ù đi, đau đến không thể ngồi dậy. Cô cảm nhận giọng nói vang lên đằng sau có phần quen thuộc nhưng tai bị ù đi sau những cú tát nên cô không thể nhận ra đó là giọng nói của ai. Đến khi người khom người trước mặt cô hỏi :
- Hiểu Đồng cậu sao rồi. Có đau không ?
Giọng nói có phần lo lắng đó rất quen thuộc, Hiểu Đồng cố gắng nhổm ngườidậy chú mục vào người trước mặt. Gương mặt mờ ảo từ từ hiện ra rõ nét khiến cô kinh hoàng.
Một chiếc BMW màu xám bạc phóng vù vù trên con đường quốc lộ vắng vẻ, gương mặt người thanh niên điều khiển chiếc xe cực kì đẹp, nó cứ lúc ẩn lúc hiện dưới những ngọn đèn đường. Nhưng gương mặt đó lại vô cùng lạnh lùng, đăm chiêu khiến cho người ngồi bên cạnh không khỏi e dè.
- Xin lỗi, Vĩnh Phong. Anh biết mình không nên giấu cậu, nhưng mà Hiểu Đồng đã yêu cầu anh như thế anh không biết làm cách nào hay hơn – Giọng Thiên Minh lạc đi vì lo lắng, cậu không dám cầu xin Vĩnh Phong tha thứ cho mình, nhưng cậu lại không muốn Vĩnh Phong giận mình. Cậu cảm thấy bản thân khá mâu thuẫn.
Vĩnh Phong vẫn không nói gì, im lặng tiếp tục phóng xe đi, lát sau cậu nghe tiếng Thiên Minh thở dài. Thiên Minh ngồi dựa vào trong thành ghế, mắt đăm đăm nhìn về phía trước, cảm nhận tốc độ lái xe càng lúc càng nhanh của Vĩnh Phong. Nếu Hiểu Đồng có bề gì thì liệu tình anh em giữacậu với Vĩnh Phong có chấm dứt hay không.
Càng nghĩ càng giận bản thân quá ngốc nghếch, lại để cho Hiểu Đồng lừa mình một cách đơn giản như thế. Nếu cậu chịu động não suy nghĩ thì phải biết Hiểu Đồng đã không muốn Vĩnh Phong và mọi người lao đầu vào chỗ nguy hiểm thì chẳng lẽ cô ấy lại bắt cậu lao đầu vào sao, dù là cậu đang nợ cô đi chăng nữa. Một cô gái tính tình tốt như thế, dù là ghét cậu đến thế nào cũng chẳng đẩy cậu vào lao tù để hả cơn giận thì làm sao đẩy cậu vào chỗ chết được. Giờ đây Thiên Minh chỉ cầu mong cho Hiểu Đồng được bình an vô sự, cậu chỉ có thể dốc hết sức mình để tìm kiếm và đưa cô trở về bình an.
Không khí trong xe chùn xuống một bầu thê lương, không ai nói gì cả. Đột nhiên từ hàng ghế sau có tiếng bật khóc.
- Liệu Hiểu Đồng có sao không ?- Đình Ân ôm lấy mặt khóc lóc lên tiếng hỏi, cô đang rất lo lắng cho hiểu Đồng- Bọn chúng sẽ làm gì cô ấy chứ.
Chẳng ai có thể trả lời câu hỏi của Đình Ân, chỉ càng làm cô khóc nhiều hơn nữa. thế Nam ngồi bên cạnh Đình Ân đưa tay qua vai cô, kéo cô ngã vàovai cậu an ủi, vồ về.
- Đừng khóc, Hiểu Đồng là một cô gái tốt, ông trời sẽ không để cô ấy gặp chuyện gì đâu.
Quốc Bảo ngồi bên cạnh thở dài, quaymặt nhìn xung quanh trong đêm tối. Không khí trong xe lại chùn xuống, chỉ còn tiếng thút thít của Đình Ân. Lúc mọi người chạy đi, cô cũng nhất quyếtđòi đi theo, cô đã hứa bất luận xảy ra chuyện gì cũng sẽ ngồi yên trong xe, không bước xuống. Mọi người miễn cưỡng đành để cô đi theo.
« Ông trời » – Vĩnh phong thầm nghĩ -« Nếu ông thật sự có ở trên đời thì xin ông hãy để cho Hiểu Đồng của conbình an, chỉ cần cô ấy được bình an thì con có thể đánh đổi tất cả, thậm chí là mạng sống của mình »
Tim bất chợt đau đến xé lòng khi Vĩnh Phong chợt nhớ đến cơn mơ lúc nãy. Bàn tay của Hiểu Đồng đã biến mất khỏi tay cậu, khiến cho cánh tay vốn dĩ ấm áp bỗng nhiên bị lạnh lẽo. Trái tim cậu gào thét gọi tên Hiểu Đồng.
- Hiểu Đồng ! Hiểu Đồng ! Em thật tàn nhẫn. Tại sao lúc nào em cũng rút tay ra khỏi tay anh trong khi anh đang hạnh phúc chứ. Tại sao ? Em có biết anh lo lắng thế nào không, đau lòng đến thế nào không. Nếu em có bề gì liệu anh có sống nổi không … làm sao anh có thể sống mà thiếu vắng em. Hiểu Đồng em thật là tàn nhẫn mà. Sao không cho anh cơ hội được ở bêncạnh em, chăm sóc em, yêu thương em. Tại sao không để anh cùng em đối mặt với sóng gió, không để anh cócơ hội bảo vệ em. Tại sao phải một mình chịu đựng cơ chứ. Hiểu Đồng ! Hiểu Đồng ….
Trái tim Vĩnh Phong thổn thức kêu gào trong căm lặng, sự đau khổ này ai biết chăng. Bất giác tay nắm chặt vô lăng, chân đạp thắng, Vĩnh Phong bắt đầu tăng tốc đến chóng mặt.
Đình Ân vốn dĩ không quen với tốc độ này, cô cảm tấhy chao đảo, cả người không có điểm tựa, cũng may tếh Nam vẫn đang ôm chặt cô khiến cô yên tâm hơn.
Đột nhiên Vĩnh Phong quay đầu xe một cách bất ngờ, khiến tất cả mọi người ở trong xe đều bị lao người về một phía thật mạnh. Thiên Minh thì đã thắt dây an toàn nên cậu hoàn toàn không sao, còn Thế Nam thì nhanh chóng đạp mạnh chân vào thành ghế phía sau của Vĩnh Phong. Đồng thời ôm chặt lấy Đình Ân, bảo vệ cô khỏi những va đập. Chỉ có QuốcBảo đang lơ mơ nhìn xung quanh nên không kịp phản ứng gì ngã chúi lúi về phía trước đập mạnh đầu vào thành ghế của Vĩnh Phong đau điếng. Cậu ôm lấy cái đầu bị đau xoa xoa nó, bắt đầu ngồi dậy, không hiểu tại sao anh Vĩnh Phong lại đột nhiên quay đầu xe như thế. Sau khi đã trở về chỗ ngồi thì cậu mới quan sát phía trước và phát hiện thì ra Vĩnh Phong đang đuổi theo chiếc xe màu trắng phía trước.
Vĩnh Phong đang chăm chú lái xe thì đột nhiên phía bên kia đường đập vàomắt cậu là một chiếc xe màu trắng rất quen thuộc. Không phải do chiếc xe có điểm gì đặc biệt khiến cậu phải ghi nhớ đến như vậy mà là do nó chính là chiếc xe mà lần trước cậu đuổi theo khi bọn chúng dùng nó để bắt cóc Hiểu Đồng. Dù có ra tro cậu cũng nhận ra nó.
Chiếc xe đang đuổi theo một chiếc taxi màu xanh rất dữ dội. Một linh cảmbỗng xuất hiện trong lònh Vĩnh Phong, cho nên cậu quyết định quay đầu xe đuổi theo. Cũng thật may mắn,đúng lúc đó đã xuất hiện một ngã tư, cho nên cậu không chậm trễ mà quay đầu xe lại và đuổi theo.
- Có chuyện gì vậy ? – Thế Nam ngạc nhiên không hiểu tại sao Vĩnh Phong lại không đi tiếp để giải cứu cho Hiểu Đồng mà lại đuổi theo chiếc xe trắng đó mà không một lời giải thích.
Vĩnh Phong không trả lời mà tập trungtốc độ đuổi theo chiếc xe trắng đó.
« Chắc chắn là tên đó, tên Năm Rô » . Cũng chính là tốc độ này mà lần trướccậu và hắn ta có dịp đọ tài sức. Nhưnglần trước là do an nguy của Hiểu Đồng nên cậu không dám ép xe hắn ta nhưng lần này thì khác, cậu sẽ cho bọn chúng biết, tốc độ của bọn chúng đối với cậu chỉ bằng con số không. Vĩnh Phong nhanh chóng bắt kịp chiếc xe trắng. Lúc này chiếc xe trắng đã đuổi kịp chiếc taxi. Nhanh chóng ép chiếc ta xi vào đường phân cách, không còn cách nào khác, bác tài xế đành thắng lại.
Bác tài xế xe taxi hoảng hốt nhìn lại phái sau lưng mình, ông lo lắng cho sự an toàn của bé Đường sau cú thắng xeđột ngột. Thật may mắn là Hiểu Đồng đã thắt dây an toàn cho cô bé, sau cú chấn động, bé Đường chỉ bị đập mạnhvào thành ghế nhưng không sao, chỉ có hơi chút sợ hãi. Đối với một cô bé xa lạ, hoàn toàn không biết này, ngườitài xế tự hỏi có nên vì cô bé này mà hứng chịu tai họa hay không. Chỉ cần ông mở cửa xe bỏ chạy ra ngoài để mặc chúng bắt bé Đường là xong chuyện nhưng mà …ông nhìn thấy đôi mắt to tròn đầy sợ hãi của bé Đường, cái miệng mím chặt lại không bật ra tiếng hét nào, nhớ lại gương mặt cầu xin của Hiểu Đồng khi nhờ cậy ông chở em gái đi, nhớ lại sự hy sinh ở lại của Hiểu Đồng, người tài xế không tài nào bỏ chạy được.
Nhìn thấy bọn chúng từ trong xe lao xuống, người tài xế vội tìm kiếm cái cây gỗ vẫn thủ theo bên người nhằm đối phó bọn cướp xe taxi. Ông biết bản thân không phải là đối thủ của ba tên côn đồ đang đứng trước mặt nhưng vì bé Đường, đứa bé bằng tuổi con gái mình, ông sẽ liều mình bảo vệ nó, cũng là vì số tiền mà ông đã nợ củahọ…
Ông mở khóa dây an toàn cho bé Đường, nói với con bé :” Hãy chạy di, bác không thể bảo vệ con nữa rồi. Chạy càng xa càng tốt, đừng quay đầu lại”
Bé Đường là một đứa bé thông minh, nghe chú tài xế bảo vậy, nó lập tức gật đầu rồi xuống xe chạy đi không quay đầu lại. Ba tên đó thấy bé Đường bỏ chạy liền hét lên:” Đuổi theo”
Chú tài xế xe taxi vung cây gậy chặn đường chúng lại liều chết bám trụ không cho bọn chúng đuổi theo bé Đường. Nhưng quả thực là một đối ba là điều không thể, lại là ba tên côn đồ dữ dằn như chúng. Người tài xế nhanh chóng bị chúng dần một trận nhừ tử thừa sống thiếu chết, ngã ngục xuống vệ đường, máu me đầy mình trên con đường quốc lộ vắng bóng người. Vẫn có xe đi lại nhưng chẳng ai dám chạy vào ngăn cản chỉ sợ bản thân bị liên lụy cho nên một là đứng từ xa quan sát, hai là cắm đầu bỏ chạy không dám quay đầu lại.
Ba tên này nhanh chóng đuổi theo bé Đường, một đứa bé vừa tròn năm tuổi,bị bắt cóc ngay ngày sinh nhật thứ 5 của mình với biết bao sợ hãi. Đôi chân run rẩy, vừa chạy vừa khóc, nhưng bé Đường không dám ngừng lại dù cho tim bắt đầu đập mạnh, hơi thở đứat quảng, cổ họng khô khốc, nhưng bé Đường vẫn tiếp tục chạy, chỉ có điều bước chân mỗi lúc một chậm lại. Bước chân nhỏ bé chạy chẳng được bao xa thì đã bị ba tên này nhanh chóng tóm lại. Chúng xốc ngang hông bé Đường vác đi chở lại chiếc xe, mặccho bé Đường gào thét.
- Thả cháu ra, thả cháu ra, các chú là người xấu, các chú là kẻ bắt cóc. Cứu em với chị Đồng ơi, anh Vĩnh Phong ơi….mẹ ơi cứu con với …
- Kétttttttt……………….
Chiếc xe của Vĩnh Phong thắng gấp ngay bên cạnh ba tên du côn kia khiếnchúng hơi giật mình. Trong lúc chúng còn đang bần thần nhìn chiếc xe thì Vĩnh Phong đã phóng ra nhanh như một con báo và hét lên :
- Thả con bé ra.
Nhận ra Vĩnh Pong ba tên này bắt đầu thụt lùi và chuẩn bị co giò chạy, nhưng rồi chúng biết đã quá muộn để bỏ chạy, hai tên quyết định ở lại chặn đường để tên đang ôm bé Đường tẩu thoát.
Quốc Bảo, Thiên Minh cũng nhảy xuống theo sau Vĩnh Phong. Thé Namsau khi buông Đình Ân ra và dặn dò một câu:” Em ở lại đây, đừng đi xuống” , rồi nhanh chóng xuống theo.
Ba tên này từ khi bắt gặp Vĩnh Phong và mọi người thì bắt đầu run sợ. Nếu như bình thường chúng chắc chắn chẳng mảy may lo lắng hay run sợ gì cả. Nhưng từ khi đọ sức với Vĩnh Phong ở lần trước, bọn này đã biết tàicán thực sự của cậu, huống hồ lần nàyVĩnh Phong còn có thêm Quốc Bảo, Thiên Minh và Thế Nam hỗ trợ. Nếu bị bắt được thì chết là cái chắc, bọn chúng ra sức vừa chạy vừa lùi, nhưng đôi chân của chúng đã phản chủ. Chúng càng ra sức chạy thì chân lại càng run . Chẳng mấy chốc đã bị mọi ngời bắt kịp và tạo thành một vòng tròn bao quanh.
Ba tên này bắt đầu chụm lưng vào nhau cố thủ.
Bé Đường vừa nhìn thấy Vĩnh Phong thì mừng rỡ kêu lên:
- Anh Vĩnh Phong cứu em với.
Nghe tiếng kêu cứu của bé Đường, Vĩnh Phong sôi cả ruột gan, cậu gằm giọng nói từng chữ một đầy tức giận nếu như ánh mắt có thể giết người thìba tên này chắc chắn bị chết từ giây phút đầu tiên thấy cậu:
- Thả …con …bé …ra…
Cái tên đang ẵm bé Đường trong tay lập tức chuyển vị trí của bé Đường về phía trước, rồi đưa tay lên cổ bé Đường uy hiếp.
- Không được đến gần, nếu tụi bây đến gần tao sẽ vặn gãy cổ con bé nàycho xem.
Bàn tay hắn ta đưa lên, qua ánh đèn đường, Vĩnh Phong và mọi người nhìn rõ cái ký hiệu bái rô trên cánh tay hắn. Vĩnh Phong chau mày nghĩ:” Thì ra hắn chính là tên Năm Rô, thảo nào mà tốc độ xe của hắn lại nhanh như vậy. Chính hắn đã cứu tên đại ca thoát khỏi tay cậu, mới đem mầm họađến như bây giờ, không diệt trừ tên này thì khó mong được yên ổn.”
Vĩnh Phong vừa nghĩ, ánh mắt gườm gườm nhìn tên này đến nỗi hắn ta bỗng thấy sợ hãi, biết mình đã trở thành mục tiêu đầu tiên của cậu. Hắn bắt đầu thấy run nói:
- Không được đến gần, tao nói được là làm được…
Vừa nói hắn ta vừa đưa tay xiết mạnhcái cổ nhỏ nhắn của bé Đường bóp mạnh, khiến bé Đường đau quá giẫy giụa liên hồi, nước mắt chảy thành dòng, miệng kêu:
- Anh Vĩnh phong cứu em….
Thấy bé Đường bị đau, Vĩnh Phong không dám tiến lại gần nữa, cậu tức giận nhìn tên Năm Rô.
- Để tao nói cho mày biết, ngay khi con bé vừa rôi một sợi tóc, tao lập tứclôi cả nhà mày ra chôn sống, cả con bồ mày với cái bào thai con của mày. Mày thử làm con bé đau một cái nữa xem, tao lập tức gọi một cú d9ie5n thoại, cả nhà mày và vợ con mày sẽ tạm biệt mày mãi mãi.
Thiên Minh bao quây đằng sau lưng tên Năm Rô lên tiếng, hắn giật mình quay lại nhìn Thiên Minh rồi hoảng hốt. Đã là người trong giới, không ai không biết Thiên Minh, tuổi còn trẻ nhưng đã là đại ca. Băng của cậu không như băng của chúng làm những chuyện phạm pháp nhưng sẵn sàng bỏ mạng vì anh em. Cũng từng nghe nói, Vĩnh Phong có qua lại với Thiên Minh nhưng không ngờ lại thân thiết đến độ đích thân Thiên Minh ra mặt.
Thấy sắc mặt hắn đã thay đổi, Thiên Minh liền bồi thêm một câu:
- Tao đã nói thì tao sẽ làm, chẳng những gia đình mày, gia đình hai thằngbây nữa – Thiên Minh vừa nói vừa chỉ tay vào mặt hai tên còn lại – Tụi bây nghĩ tao không biết gia đình tụi bây ở đâu sao, đã là người trong giới, tụi bâyphải biết rằng: không có cái gì tao muốn biết mà không thể biết cả. Hômnay tụi bây tụ tập ở đâu, tao điều nhanh chóng tìm ra, huống hồ chỉ là nhà tụi bây.
Nhìn ba tên này tái xanh cả mặt, ThiênMinh khẽ cười, bọn này coi như cũng còn chút tính người, biết lo lắng cho an nguy của gia đình mình. Cậu nhìn chúng cười tự tin nói:
- Tao cho tụi bây một cơ hội, thả con bé xuống. Chỉ cần ba thằng bây đánh thắng một người trong số tụi tao, thì tụi tao sẽ lập tức tha cho tụi bây về với gia đình. Tụi bây chọn đi.
Ba tên này lặp tức đưa mắt quan sát rồi suy nghĩ:” Vĩnh Phong thì chắc chắn là địch không nổi rồi, Thiên Minh lại càng không, chỉ còn hai tên, một nhìn dáng vẻ thư sinh ( Thế Nam đó bà con ạ ), một nhìn rất trẻ con ( Thưabà con, đó là Quốc Bảo). Hai tên này, chẳng biết thế nào, tên nào lợi hại hơn.”
Cuối cùng ba tên này chọn Quốc Bảo, vì gương mặt còn trẻ của cậu, vậy thì kinh nghiệm chiến đấu của cậu không nhiều.
Vừa thấy ba tên này chỉ mình thì Quốc Bả phá lên cười, cậu xoa xoa tay, bẻ khớp ngón tay tiến lại gần nói:
- Còn đang thất vọng là bọn mày không chọn tao. Giờ thấy bọn bây chọn tao, tao thiệt lấy là vinh hạnh quá. Lâu rồi không được vung tay múachân, lần này coi như được thỏa thích.Có gì tụi bây nhẹ tay cho tay nhờ nha.
Tên Năm Rô vội vàng buông bé Đườngra, chuẩn bị cùng hai tên kia đối phó với Quốc Bảo. Bé Đường vừa thoát được liền chạy đến ôm chầm lấy VĩnhPhong khóc nức nở. Vĩnh Phong vội vàng vỗ về lau nước mắt cho bé Đường rồi dẫn bé Đường lui ra xa khỏitrận chiến, không để những cảnh tượng khủng khiếp ám ảnh ký ức bé Đường về sau.
Nhưng bé Đường lại không chịu lùi lại, cô bé khẽ khàng nói:
- Anh Vĩnh Phong, mau đến cứu bác ấy, bác ấy bị bọn họ đánh rất nhiều.
Vĩnh Phong sực nhớ lại người tài xế taxi mà bọn chúng đuổi theo, chắc chắn là đã bị bọn chúng đánh trọng thương rồi. Cậu bế bé Đường quay trở lại chiếc xe taxi. Cuộc chiến đã bắt đầu, những cú đánh, đấm ,những cú đá, và những pha tránh đòn rất đẹp được Quốc Bảo tung ra, dù đối phương có đến ba tên nhưng Quốc Bảo chẳng hề nao núng mà cậu ra đòncứ như thể mèo vờn chuột, đơn giãn làđang vui vẻ chơi đùa.
Vĩnh Phong bế bé Đường đi đến cái thân thể bầm dập đang nằm dưới đất kia, cậu nhìn người này có vẻ quen quen. Đặt bé Đường xuống đất, cậu lạinhìn kĩ bác tài xế và nhanh chóng nhận ra ông ta chính là người tài xế giữ sợi dây truyền con cá heo của Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong không ngờ rằng lúc đó cậu bỏ tiền ra giúp mẹ người tài xế nằm chữa bệnh, hôm nay ông ấy đã vì món nợ đó mà xả thân giúp đỡ. Cậu vội vực người tài xế dậy, tuy khắp người bị thương tích nhưng ông ấy vẫncố gắng nói:
- Hãy cứu… cô gái…
Sau đó, ông ta ngất xỉu. Một đoàn xe từ đằng xa chạy ùa đến, tiếng rịn ga ầm ầm, những ánh đèn lóe lên nhằm vào hướng mọi người mà lao đến.
Chap 30
Một rừng xe lại lao đi giữa trời khuya, khiến cho người ta nghe thấy cũng sởn gai óc.
Đại Bình nắm lấy cánh tay của Hiểu Đồng dìu cô đứng dậy. Ánh mắt sững sờ của Hiểu Đồng không rời khỏi gương mặt của Đại Bình, cậu không nhìn Hiểu Đồng, cứ thế dìu cô đi.
Tên áo xanh lồm cồm ngồi dậy, tức giận lắm nhưng không dám lao đầu vào để bị đánh thêm, hắn quay đầu tức giận nhìn tên đại ca hỏi, nhằm mong tên đại ca lấy lại công bằng cho mình.
- Đại ca, thằng này là ai. Tại sao anh lại để yên cho nó làm loạn chỗ này.
Tên áo xanh này mấy bữa nay toàn là đi làm việc bên ngoài nên hoàn toàn không biết Đại Bình là ai. Tên đại ca thấy vẻ tức giận của đàn em đắc lực định lên tiếng giải thích thì lão béo đãlên tiếng trước.
- Hải à ! Nó là cháu của anh, coi như nểmặt anh bỏ qua cho nó. Chẳng là đây là cô bạn học cùng trường của nó, cũng có chút giao tình cho nên nó mới đứng ra giải vây.
Tên của tên áo xanh là Hải, hắn có biệt danh là Hải điên vì rất nóng tính, hễ hắn ta nổi nóng là bất kể là ai cũngđều không nể mặt. Tuy nhiên chỉ có tên đại ca và lão béo là hắn ta không dám phạm tới. Nghe lão béo nói vậy, Hải điên đành hậm hực cho qua, lõa mắt nhìn Đại Bình dìu Hiểu Đồng đi lênlầu.
« …cháu của anh … », ba chữ này như sấm đánh ngang tai của Hiểu Đồng, cảngười cô run lên. Đêm nay, có quá nhiều việc khiến Hiểu Đồng bị chấn động. Đầu tiên cô biết được kẻ chủ mưu chính là lão béo, rồi đến khi nghetin lão chính là nguyên nhân khiến gia đình vốn dĩ rất hạnh phúc của cô bị tan vỡ. Bây giờ lại biết được, Đại Bình,cậu bạn có gương mặt hiền làm ít nói của mình, người mà thường xuyên bị Quốc Bảo ức hiếp, người thường đeo bám mình lại là một tên giang hồ đáng sợ, và cũng là người tham gia vào vụ bắt cóc lần này.
Hiểu Đồng thật sự rất tức giận, cô giậnđến nỗi chỉ muốn tát cho cậu ta một cái bạt tai để vạch bộ mặt giả tạo củacậu ta. Cô muốn hất đôi tay đang nắmlấy cô dìu đi, đôi bàn tay chạm vào người cô khiến cô cảm thấy ghê tởm. Nhưng lí trí của cô mách bảo rằng cô nên cố gắng nhẫn nhịn, bây giờ cậu ta chính là lối thoát duy nhất của cô khỏitay của bọn người này. Cô cần phải bám lấy hắn, giả vờ dựa dẩm hắn chờ đợi cơ hội trốn thoát. Nhất là phải nhờ cậu ta để cứu lấy bé Đường. Nghĩtới bé Đường, Hiểu Đồng càng run rẩy hơn, con bé sẽ bị bọn chúng bắt lại, liệu chúng có hành hạ con bé như đã hành hạ cô không. Bé Đường còn quá nhỏ, làm sao nó có thể chịu đựng được dù chỉ là một cái tát cơ chứ.
Còn chú tài xế nữa, bọn chúng có làm khó dễ gì chú ấy không ? Nghĩ đến chú ấy, Hiểu Đồng bỗng cảm thấy áy náy vô cùng, chính cô đã lôi chú ấy vào vòng nguy hiểm như vầy. Lúc nhậnđược điện thoải của chú ấy, Hiểu Đồng vô cùng ngạc nhiên, chú ấy gọi để cảm ơn số tiền mà Vĩnh Phong đã giúp đỡ cho mẹ chú làm phẫu thuật và còn nhấn mạnh một câu : » Nếu có chuyện gì cần chú, chú nhất định sẽ giúp đỡ ». Hiểu Đồng lúc đầu vẫn không định nhờ vả nhưng ngay sau đó một ý định trong đầu cô lóe lên cô liền bấm vào số vừa gọi và nói :
- Xin chú giúp cháu một chuyện.
Khi Hiểu Đồng và Đại Bình chuẩn bị bước lên cầu thang thì đằng sau có tiếng nói vang lên.
- Đại Bình ! Môt khắc đêm xuân đáng ngàn vàng, muốn gì cũng phải nhanh lên, em gái Hiểu Đồng trở về là chúng ta bắt đầu kế hoạch ngay – Lão Béo lên tiếng nhắc nhở, môi gã cong lên cười một nụ cười đáng ghét.
Tên đại ca nghe lão béo nói như vậy thì hơi giận liếc nhìn về phía cái thân thể bất động đang ngồi vắt vẻo trên xe lăn . Rõ ràng hắn ta đã nói rõ sẽ bắt Hiểu Đồng phải phục vụ cho em trai hắn, bởi vì cô cho nên em trai hắn mới ra nông nỗi như thế , vậy mà giờ đây bác cháu của lão béo định hớt tay trên. Hắn cung nấm đấm lại, giằng cơn giận dữ xuống, thầm nghĩ đến kế hoạch sắp tới cho nên hắn không muốn chọc giận lão béo. Có những chuyện hắn phải dựa vào lão béo, do đó hắn buông lỏng bàn tay im lặng chờđợi.
Đưa cho Hiểu Đồng một cái khăn nóngsau khi dìu cô lên lầu vào phòng đóng cửa lại, cậu ta đau xót nhìn gương mặtsưng tấy của Hiểu Đồng nói :
- Mau chùm lên mặt cho bớt sưng.
Hiểu Đồng không nói gì chỉ đưa tay cầm lấy cái khăn ấp vào mặt, mắt cô không hề nhìn cậu ta. Cái khăn vừa đưa vào má thì cảm giác đau rát ập đến, Hiểu Đồng khẽ nhăn mặt nhưng cô không bật ra tiếng rên nào, cắn chặt môi ấp chiếc khăn vào má.
Thấy gương mặt khổ sở vì đau của Hiểu Đồng, Đại Bình thấy căm hận tênHải điên vô cùng, chỉ hận không thể đánh hắn ta thêm mấy đấm nữa. Cậu đưa tay lên định vuốt ve cái má sưng húp của Hiểu Đồng thì cô lại quay mặt đi, co người lại sợ cậu chạm vào sẽ đau thêm. Thấy vậy Đại Bình bèn bỏ tay xuống, thở dài rồi nói, trong giọng nói lộ rõ sự tức giận :
- Mình sẽ không tha cho hắn ta.
Hiểu Đồng không nói gì, chỉ im lặng cắnchặt môi, tay vẫn đưa chiếc khắn ấp vào má của mình. Đại Bình bèn quay lưng đi, lấy một cái khăn nóng khác đến, nhưng lần này cậu không đưa cho Hiểu Đồng mà nhẹ nhàng cầm nó áp vào má cô. Lúc đầu theo bản năng, Hiểu Đồng định né tránh nhưng rồi lí trí chạy đến mách bảo, cô lại ngồi yêncho cậu ta ấp mặt.
Thấy Hiểu Đồng chịu nhận sự quan tâm của mình, Đại Bình mừng rỡ, lát sau cậu mới lên tiếng :
- Mình biết cậu đang giận mình.
Hiểu Đồng tiếp tục im lặng, cô chẳng biết phải nói gì với cậu ta, ngoài nhữnglời mắng **** để thỏa căm giận nhưng cô không thể trở mặt với cậu ta lúc này.
Thấy Hiểu Đồng không phản ứng gì, Đại Bình tiếp tục nói :
- Tại sao cậu lại ngốc như vậy, tự mìnhlại đến nộp mạng. Cậu có biết làm vậynguy hiểm đến thế nào hay không hả? Mình đã rất lo lắng khi nghe nói cậu chủ động nhắn tin cho họ đưa ra kế hoạch gặp mặt riêng này. Cậu có biết kế hoạch này chỉ nhằm vào Vĩnh Phong hay không, cậu vì hắn ta mà lại lao đầu vào bẫy.
Đến lúc này thì Hiểu Đồng không thể im lặng được nữa rồi, nghĩ tới chuyện họ định *** hại Vĩnh Phong là cô lại nổi giận, cô mất đi lí trí giương mắt nhìn Đại Bình trừng trừng nói :
- Tại sao các người cứ muốn làm hại anh ấy, Vĩnh Phong đã làm gì các người cơ chứ.
- Vĩnh Phong ! Vĩnh Phong ! Lúc nào trong lòng cậu cũng chỉ có anh ta mà thôi. Tại sao cậu không thể để mình trong lòng cậu dù chỉ là một chút thôi – Đại Bình tức giận nói.
- Mình vẫn luôn xem cậu là bạn, vẫn luôn đối xử tốt với cậu, chẳng lẽ mình chưa đối xử đủ tốt với cậu hay sao – Hiểu Đồng giương mắt hỏi.
- Mình không cần cậu phải đối xử tốt với mình, cái mình muốn là trái tim cậu. Mình yêu cậu, leẽ nào cậu không biết mình yêu cậu chứ – Đại Bình gào lên.
Hiểu Đồng im lặng, không nói gì, cô cụpmắt xuống không dám đối diện với ánh mắt bi thương của Đại Bình. Cô biết chứ, cô biết Đại Bình yêu mình, từrất lâu, rất lâu rồi. Từ khi cậu tiếp cậncô, giúp đợ cô thì cô đã biết rằng cậu thích cô. Nhưng mà cô không thể và không dám tiếp nhận cái tình cảm đó được, trước sau cô chỉ có thể coi cậu là bạn.
Đại Bình buồn rầu nhìn Hiểu Đồng nói tiếp :
- Mình yêu cậu ngay cái lần đầu tiên gặp cậu. Trước giờ mình chưa từng tin có tình yêu sét đánh, nhưng mà khi vô tình va phải cậu ở nhà hàng, tối về mình mất ngủ khi nhớ đến cậu. Nhớ đến gương mặt xinh đẹp nhưng rất lạnh lùng của cậu, nhớ đến nụ cười của cậu khi nói chuyện với các nhân viên khác. Cậu có biết mình ngày ngàyđến nhà hàng ăn cơm chỉ để được nhìn thấy cậu, chỉ mong cậu nhìn mìnhlấy một lần mà thôi, nhưng chỉ nhận được một ánh mắt vô tình mà thôi. Mình đau lòng biết bao nhiêu. Chờ ở bên ngoài cửa nhà hàng mấy tiếng đồng hồ, đốt không biết bao nhiêu điếu thuốc, mặc cho gió lạnh thổi bên mình chỉ để thấy bóng cậu ra về một lần thôi. Rồi cậu nghỉ việc, cậu có biết mình gần như phát điên khi không biếttìm cậu ở đâu hay không ?
Im lặng một lúc, Đại Bình nói tiếp :
- Rồi đến khi mình gặp lại cậu ở lớp học, cậu có biết mình vui biết bao khi nhận ra cậu trông vẻ bề ngoài quê mùa hay không. Nhưng mình không dám tiếp cận cậu, mình chỉ âm thầm quan sát, tìm hiểu tính tình của cậu. Biết cậu ghét những kẻ hút thuốc và uống rượu, mình đã phải khổ sở từ bỏ những thứ đó chỉ vì mình yêu cậu. Không dám bày tỏ với cậu, đành tiếp cận cậu với danh nghĩa bạn học, ở bên cậu chỉ mong có một ngày cậu nhận ra tình cảm của mình mà thôi. Vì cậu, mình cố gắng trở thành một sinh viên tốt, chăm chỉ học hành, chịu đựng những trò đùa ác ý của Quốc Bảo mà không phản kháng lại. Quốc Bảo nói đúng, mình chẳng hề ngoan hiền như cậu thấy nhưng mình tình nguyện vì cậu mà sửa đổi nhưng kết quả nhận được là gì. Cậu nhận lời làm bạn gái của tên Vĩnh Phong kia, cậu có biết mình đau khổ thế nào không? Mình hận Vĩnh Phong, chính anh ta đã cướp cậu của mình.
- Cậu sai rồi, Vĩnh Phong không cướp mình từ cậu, mình chưa bao giờ là của cậu, trước và sau mình chỉ xem cậu là bạn mà thôi – Hiểu Đồng tức giận trả lời.
Đại Bình tức giận nhìn Hiểu Đồng, nắm chặt hai bên vai của cô, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi :
- Cậu nói đi, tại sao cậu lại yêu anh ta mà không yêu mình. Mình có chỗ nào không xứng với cậu. Anh ta có gì hơn mình cơ chứ. Có phải là do anh ta giàuhơn mình, có phải là do cậu thích tiền của anh ta không ?
Bốp…….
Một bàn tay thật mạnh tát thẳng vào mặt cậu, Hiểu Đồng tức giận hất tay Đại Bình ra khỏi người mình nói :
- Cậu có biết là cậu đang xúc phạm mình hay không hả. Mình chưa bao giờ yêu tiền của Vĩnh Phong cả.
- Vậy thì tại sao ? – Ánh mắt Đại Bình hoang mang hỏi.
- Mình yêu anh ấy vì anh ấy đã vì mình mà hy sinh rất nhiều – Hiểu Đồng thẳng thắn trả lời.
- Anh ta đã hy sinh cho cậu, vậy còn mình, mình cũng có thể vì cậu mà hy sinh, dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng mình cũng không ngại. Mình vì cậu đã năn nỉ bác mình không đuổi việc cậu khỏi quán bar Phong Trần, vì cậu mà chạy khắp các nhà sách mua cho được quyển sách mà cậu muốn xem để cho cậu mượn. Vì cậu phải đến xin cho cậu vào làm ở quán cà phê Granttylove…. Thậm chí để chứng minh cho cậu thấy rằng mình có thể vì cậu mà hy sinh mạng sống, mình đã xúi giục Vũ Quỳnh đến trả thù cậu rồi lao ra cứu cậu, vậy mà cậu chẳng có một chút động lòng, nở bỏ đi theo tên Vĩnh Phong khốn khiếp kia.
Hiểu Đồng kinh ngạc khi biết được sự thật này, cô bỗng cảm thấy vừa kinh tởm con người này vừa thương hại cậuta. Cô vội đứng lên nhưng đã bị Đại Bình kéo lại, ôm chầm lấy cô. Hiểu Đồng gắn sức đẩy Đại Bình ra nhưng không được. Cả hai giằng co nhau cuối cùng Hiểu Đồng và cậu ta đều ngã vật xuống giường, người cậu ta đè lên người cô, Hiểu Đồng cảm thấy mộtluồng máu nóng đang chảy ra từ ngườiĐại Bình. Cô cố sức đẩy người Đại Bình đứng dậy nhưng bắt gặp ánh mắt điên cuồng của cậu ta chiếc trên người mình.
Mấy bộ quần áo của Đình Ân mua cho Hiểu Đồng quả thật là những bộ đồ rất đẹp, nhưng có điều những bộ đồ này lại rất hở hang. Bộ duy nhất mà Hiểu Đồng thấy đỡ nhất chính là bộ váy màu xanh mà hôm qua cô đã mặc.Hiện cô đang diện trên người bộ váy màu vàng bằng ren, hai dây áo rất nhỏ, để lộ cả một khoản ngực và khoản lưng trần. Hiểu Đồng đã khoát tạm vào một chiếc áo khoát kiểu chỉ có một nút duy nhất. Nhưng lúc tên Hảiđiên và cô lao vào nhau thì chiếc nút áo đã bị đứt mất. Bây giờ chiếc cút áoduy nhất đã không còn, khoản ngực đầy đặn và trắng mịn của cô lộ ra khi té xuống giường.
Hiểu Đồng vội túm lấy hai đầu của chiếc áo khoác che lại trước đôi mắt đầy dục vọng của Đại Bình nhưng dường như tất cả đã quá muộn, bởi vì Đại Bình đã nắm lấy tay cô giật mạnh ra và nhanh chóng đè cô xuống giường
Chap 30 : Tiếp
- Cậu muốn làm gì ? – Hiểu Đồng hoảng sợ nhìn Đại Bình hỏi.
Đại Bình không trả lời, đôi mắt lướt qua gương mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng, rồi dừng lại ở bờ môi đỏ hồng không son phấn của cô. Cậu ta cuối xuống đặt lên bờ môi mọng của Hiểu Đồng một nụ hôn cuồng nhiệt, nóng bỏng đầy khát khao.
Hiểu Đồng mím chặt môi lại chống cự lại nụ hôn bạo lực của Đại Bình. Cô cố sức đẩy mạnh cậu ta ra khỏi người mình nhưng dường như những động tác của cô càng kích thích Đại Bình, cậu ta càng chà siết đôi môi mạnh bạo hơn đến độ môi Hiểu Đồng muốn sưng tấy. Hai tay Đại Bình nắm chặt hai tay của Hiểu Đồng đưa lên đầu, đan vào nhau. Chỉ một bàn tay của cậu ta thôi cũng có thể kiềm kẹp đượchai tay của Hiểu Đồng. Bàn tay còn lại của cậu ta bắt đầu di chuyển trên cơ thể cô một cách tham lam.
Cả người Hiểu Đồng nổi đầy da gà khi bàn tay của cậu ta chạm vào người mình. Một cảm giác buồn nôn trào trên cuống họng nhưng rồi nhanh chóng bị đè xuống, cô vẫn cương quyết cắn chặt răng, không cho Đại Bình xâm phạm vào bên trong. Hai chân cô liên tục giãy giũa trên tấm ra mịn màng đến độ muốn trà rách nó ra, nhưng rồi nó chẳng thể nào cục cựa được nữa khi chân Đại Bình đã đèchặt nó bên dưới. Cô cảm thấy thân dưới của Đại Bình nóng rực lên. Cô cuống quyét kháng cự khi mà Đại Bình bắt đầu luồng tay vào trong váy áo của cô đi đến bờ ngực đang được bảovệ bởi một lớp vải mỏng. Mồ hôi lấm tấm xuất hiện trên trán của cô và Đại Bình làm cả người cô càng nóng bừng hơn, dường như hơi thở đã ngừng lại, choáng váng.
Đột nhiên đôi môi đáng ghét kia bắt đầu buông tha cho đôi môi cô, Hiểu Đồng cố gắng hít thở không khí đang bắt đầu tràn vào nhưng ngay lập tức cô lại nín thở khi mà những nụ hôn của Đại Bình trượt dần xuống cổ cô rồi xuống xương vai cô để lại những nụ hôn đầy bỏng rát ở đó. Cuối cùng nó dừng lại ở đôi gò bồng trắng mịn đang hiện ra trong tầm mắt, Đại Bình dừng lại một lát ngắm nhìn bờ ngực phập phồng đầy quyến rũ của cô, nuốt nước miếng đánh ực một cái rồi bắt đầu cuối xuống hôn lên nó mặc kệ những cái run rẩy của Hiểu Đồng và những tiếng thét của cô. Nước mắt Hiểu Đồng không biết rơi ra từ lúc nào, đau xót, từng giọt từng giọt rơi xuống mái tóc mai rồi rơi trên mặt gối.Hiểu Đồng chớp nhẹ mi mắt rũ cho giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, cô quyết định không khóc nữa bởi vì mụcđích vẫn đang ngự trị trong đầu cô.
Ở bên dưới, lão béo khoái trá cười thầm khi nghe tiếng thét của Hiểu Đồng, tên đại ca cũng nhếch môi cười.Chúng không cười vì Đại Bình đã chiếm đoạt Hiểu Đồng mà chúng cười vì khi nghĩ đến sắc mặt của Vĩnh Phong khi biết được người con gái cậuta yêu thương nhất đang rơi vào vòng tay của người con trai khác.
Màn đêm đã dần buông xuống, sương đêm bắt đầu lạnh giá trên vai người. Bên ngoài là một không gian yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vi vu vài tiếng gió. Tất cả đều im lặng. Đột nhiên…..
Tiếng xe lũ lượt vang lên, rồi ầm ầm kéo đến, kèm theo khói bụi mù mịt rồi đột ngột thắng lại tạo thành một chuỗi âm thanh đáng ghét và điếc tai.
Tai mắt của lão béo từ xa đã thông báo tin tức cho bọn họ hay, từ đầu bọn họ đã chuẩn bị lực lượng đông đảo đứng đợi sẵn băng nhóm của Vĩnh Phong kéo đến.
Bọn chúng nheo nheo mắt, khinh khỉnhnhìn từng người trong nhóm Vĩnh Phong.
Người xuống xe đầu tiên vẫn là Vĩnh Phong, hơn ai hết cậu là người muốn giải thoát cho Hiểu Đồng ra khỏi tầm tay của bọn này.
- Bốp …bốp …bốp…
Tiếng vỗ tay vang lên khi Vĩnh Phong và mọi người đi đến trước mặt bọn chúng. Những ánh mắt nhất loạt nhìn theo tiếng vỗ tay.
- Khá khen cho các cậu, đến rất là nhanh. Tôi còn nghĩ phải đến ngày mai các cậu mới biết được chỗ trú của tụi tôi – Tên đại ca vừa vỗ tay vừacười mà như không cười nói.
- Thật không ngờ các người lại trốn ở chỗ này, hèn gì bọn đàn em của tôi lại tìm không ra – Thiên minh cũng nhếchmôi nói, ánh mắt gườm gườm nhìn tên đại ca.
Bốn ánh mắt giao nhau, không ai chịu thua ai.
- Người ta nói chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất không phải sao. Các người đâu thể ngờ rằng bọn lại lại trốn ở chính cái chỗ mà chúng ta đã giao tranh với nhau, cho nên cácngười không thèm mò tới đây tìm kiếm – Tên đại ca nhìn Thiên Minh cười nói, rồi làm bộ tiếc rẻ – Thật là đáng tiếc, phải chi lúc trước tôi cô gắng lôi kéo cậu về phía mình thì giờ đây cậu chính là cánh tay đắc lực nhất của tôi rồi.
- Ông đừng có mơ, tôi không đời nào tiếp tay cho bọn người xấu các ông – Thiên Minh bĩu môi nói.
- Hiểu Đồng đâu ? Các người đã làm gì cô ấy ? – Vĩnh Phong lên tiếng xen vào, cậu nóng lòng muốn biết tin tức của Hiểu Đồng.
- Không báo cảnh sát đó chớ ? – Tên đại ca nheo mắt nghi ngờ hỏi.
- Ông yên tâm, người còn ở trong tay ông, chúng tôi không tùy tiện báo cảnhsát. Huống hồ chúng ta là người torng giang hồ, cứ dùng luật giang hồ giải quyết đi – Thiên Minh nghiêm mặt trả lời.
- Xuất sắc lắm, anh hùng lắm – Lão Béo từ phía sau đi lên vỗ tay tán thưởng, miệng nở nụ cười đầy xảo trá.
Vĩnh Phong, Thế Nam và Quốc Bảo đều sửng sốt nhìn người đàn ông có thân hình mập mạp và cái đầu hói kia. Cả ba suýt chút nữa không nhớ ra ôngta là ai, không ngờ sự việc lần đó lại làm lão ta ôm hận tới bây giờ.
- Ông chính là kẻ chủ mưu à – Vĩnh Phong tức giận hỏii.
- Ấy ấy… tôi chỉ là kẻ đồng mưu thôi chứ không phải là kẻ chủ mưu thật sự, kẻ chủ mưu thật sự chính là tay giám đốc Vũ Triết. Ai bảo cậu dám trọc giận ông ta làm gì chứ – Lão Béo giả vờ vô can nói.
- Giám đốc Vũ Triết ư ! – Vĩnh Phong lặp lại lời nói, hèn gì …chuyện bắt cóc lần trước cũng là do con gái ông ta gâyra, lần này lại là chính ông ta. Món nợ này cậu nhất định phải đòi lại, bắt chacon họ phải trả giá gấp đôi.
- Hiểu Đồng đâu ! – Vĩnh Phong khôngkìm nén được hỏi.
- Cô ta…hahaha… giờ này đang tận hưởng khoái lạc ở chỗ khác rồi – Lão béo cười nói, nhưng rồi suy nghĩ một lúc hắn ta nói tiếp – Yên tâm đi, con bé không sao, chỉ cần các cậu đưa tiền thì bọn ta lắp tức giao người.
Vĩnh Phong hất đầu ra hiệu cho Thế Nam, Thế Nam liền gật đầu rồi quay lưng ra xe mở cốp sau lấy ra vali tiền. Số tiền này là do Hiểu Đồng viết giấy để lại thông báo, khi cậu đi đến xe, cậu thấy ánh mắt của Đình Ân đang ngước lên nhìn cậu dò hỏi. Cậu đưa tay ra hiệu im lặng, rồi phất tay bảo cô nằm im tại chỗ. Đình Ân vội vàng cúi đầu xuống, lòng phập phồng lo sợ.
Thế Nam đem tiền đến nhìn bọn chúng nói :
- Tiền ở đây, người đâu ?
Tên đại ca nhìn chiếc vali tiền một cách nghi ngờ dò xét, hắn đã bị Hiểu Đồng lừa một lần rồi nên rất thận trọng, cuối cùng hắn yêu cầu :
- Mở ra.
Thế Nam liền đặt vali xuống dưới đất rồi nhanh chóng mở ra. Chiếc vali đầy tiền polime mới tinh khiến cho bọn chúng đều trố mắt nhìn thèm thuồng, nuốt nước miếng đánh ực.
- Tiền các người có thể lấy, chỉ cần trả Hiểu Đồng lại cho chúng tôi , tôi sẽ bỏ qua để cho các người đi – Vĩnh Phong dùng giọng bình tĩnh để khuyênnhủ bọn chúng. Chỉ cần Hiểu Đồng bình an, cậu bằng lòng bỏ qua tất cả.
- Bỏ qua …cái đó phải để tao nói mới đúng – Tên đại ca gầm lên, rồi chỉ tay vào cái người thanh niên đang ngồi trên chiếc xe lăn tức giận nói – Bỏ qua cho mày thì lấy ai đền mạng cho thằng em tao. Nó bây giờ trở thành một tên bại liệt ngớ nga ngớ ngẩn là do mày và con bồ mày gây ra.
Vĩnh Phong ngớ người ra khi nghe hắnta mắng, cậu và mọi người đưa mắt nhìn về người thanh niên đang ngồi trên xe lăn, cố gắng nhớ lại gương mặng ngớ ngẩn đó, rồi như nhận ra hắn, lửa giận bừng bừng trong đáy mắtVĩnh Phong, cậu cũng lớn tiếng xỉa xói:
- Đó là hậu quả hắn tự làm tự chịu, người đánh cậu ấy là tôi không liên quan gì tới Hiểu Đồng, muốn trách thì cứ tìm tôi mà trả thù, không liên quan gì tới Hiểu Đồng, mau thả cô ấy ra.
- Không liên quan đến nó, chính nó dụ dỗ em trai tao, em tao đã uống tới năm viên thuốc để có thể chơi bời thỏa thích với con bồ của mày, nhưng cuối cùng thuốc vào nhưng chẳng có chỗ để trút ra lại còn bị mày đánh một trận cho nên nó mới ra nông nỗi này. Mày nói xem tao có tha cho mày và con bồ mày hay không – Tên đại cagào lên.
- Vậy bây giờ mày muốn gì mới chịu buông tha cho cô ấy – Vĩnh Phong căm phẫn hỏi.
- Tao muốn gì à – Tên đại ca cười nham hiểm nhìn Vĩnh Phong nói – Taomuốn mày phải trở thành người giống em trai tao thì tao sẽ tha cho con bồ mày.
- Mày đừng mơ tưởng, đừng hòng đụngđược tới một sợi tóc của anh Vĩnh Phong – Quốc Bảo tức giận mắng.
- Tụi mày đã lọt vào tầm tay của tụi tao thì đừng hòng mà thoát – Tên đại ca cười chế giễu nói.
- Mày dám đụng đến tụi tao, bảo đảm hình tụi mày sẽ nằm ở lệnh truy nã số một của cảnh sát – Quốc Bảo mĩm cười đáp.
- Vậy sao ? Nhóc con chỉ sợ rằng cảnh sát chưa kịp làm lệnh truy nã bọn ta thì bọn ta đã cao chạy xa bay ở nước ngoài rồi, với số tiền này bọn ta sẽ gầy dựng lại một cuộc sống khác– Lão Béo lúc này mới lên tiếng rồi cười lớn.
- Không nói nhiều nữa, tiền thì bọn tao nhất định phải lấy, cả mạng của bọn mày nữa – Tên đại ca hét lên.
Lặp tức bọn đàn em của hắn ta đều nhất loạt giơ tay đang cầm nào là mã tấu, nào là dao lê sắc béng sáng lóa chói lòa mắt lao đến. Đàn em của Thiên Minh cũng không phải vừa vặn gì, trên tay cũng cầm những thứ tương tự lao vào đối đầu.
Cuộc chiến diễn ra thật đáng sợ, những người chứng kiến lần đầu sẽ thấy khiếp đảm, giang hồ là chém giết lẫn nhau, là đỗ máu, là không có sự khoan nhượng. Từ bi với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân mình, tuyệt đối không được nương tay, nếu không người chết sẽ là mình.
Một quang cảnh chém giết đầy hỗn loạn diễn ra bên dưới cực kì ầm ĩ với những tiếng hò reo vang dội nhưng bên trên chỉ có những nỗi giục vọng dâng cao.
Chỉ có một mình Hiểu Đồng lo sợ khi nghe những tiếng hò hét bên dưới, tráitim cô như muốn nhảy ra ngoài vì lo sợ, cô sợ mọi người sẽ xảy ra chuyện. Nhưng Đại Bình hoàn toàn không hề nghe thấy bất cứ cái gì ngoài hơi thở dồn dập và dục vọng điên cuồng đang bùng phát trong cơ thể mình. Chiếc váy cuối cùng đã thoát ra khỏi người Hiểu Đồng, giờ đây cô gần như khỏa thân trước mặt Đại Bình, chỉ còn lại trên người bộ đồ lót màu xanh càng kích thích dục vọng của Đại Bình.
Lần nữa, cậu ta rà đôi môi mình lên môi Hiểu Đồng, nhưng lần này cậu không gặp phải sự kháng cự của hiểu Đồng mà là sự đáp trả từ đôi môi quyến rũ của cô. Thậm chí chính cô còn chủ động đưa lưỡi vào trong khoan miệng của Đại Bình, quấn lấy lưỡi cậu ta. Tay chân hoàn toàn thả lỏng, mặc tình cho Đại Bình lấn tới.
Đại Bình hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Hiểu Đồng, lòng tuy có chút phấn khởi nhưng cũng khựng lại dò xét. Cậu tò mò nhìn Hiểu Đồng chỉ thấy đôi mắt long lanh đầy quyến rũ của cô mời gọi, cô khẽ giọng đầy quyến rũ hỏi :
- Cậu có yêu mình không ?
Đại Bình ngỡ ngàng rồi vội vàng gật đầu, hơi thở gấp gáp nói :
- Mình yêu cậu, mình rất yêu cậu.
- Vậy thì tiếp tục thôi.
Đại Bình cứ như người được đưa lên cung trăng sau câu nói của Hiểu Đồng, mừng rỡ ngỡ rằng tình cảm của mình cuối cùng cũng được Hiểu Đồng thấu hiểu và hồi đáp. Cậu cuối xuống hôn lên làn da mịn màng của cô. Hiểu Đồngkhẽ kêu lên :
- Đại Bình ! Đây là lần đầu… mình sợ đau…
Câu nói của Hiểu Đồng làm Đại Bình chấn động khắp cả người, trong cậu ta dâng lên một niềm vui sướng khó tả.cậu cuống quýt nói với Hiểu Đồng.
- Mình sẽ không làm cậu đau.
Rồi cậu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Hiểu Đồng, bàn tay đang nắm chặt haitay Hiểu Đồng bắt đầu buông lỏng. Cậu từ từ cuối xuống hôn lấy đôi môi Hiểu Đồng.
Bốp…
Một vật cứng bay đến đập vào ức cậu một cái thật mạnh, Đại Bình ngã xuốngđè cả người lên Hiểu Đồng.
Sau gáy Đại Bình có một vệt đỏ bắt đầu chảy xuống người Hiểu Đồng, cô hoảng hốt đẩy Đại Bình ra khỏi người mình, kiểm tra lại vết thương do chínhmình gây ra.
Một cảm giác tội lỗi ập đến, Hiểu Đồng thấy có lỗi với Đại Bình vì đã lợi dụng tình cảm của cậu ấy dành cho mình. Lúc đầu, cô nghỉ sẽ lợi dụng Đại Bình để cứu bé Đường ra, vì bé Đườngcô cam tâm tình nguyện để cho Đại Bình xâm phạm. Nhưng khi cô nghe những tiếng xe lao đến, tiếng hò hét vang lên thì bản thân lại muốn chối bỏ cái ý muốn lúc đầu của bản thân và đành sử dụng cái kế mà người ta thường gọi là mỹ nhân kế để cậu ta nới lỏng vòng tay với mình. Sau đó cô nhanh tay với lấy cái gạt tàn thuốc bằng thủy tinh đập mạnh vào đầu Đại Bình.
Hiểu Đồng nhanh chóng thoát khỏi cáigiường chết tiệt đó và mặc váy vào, cô nhận thấy chiếc váy vốn mỏng manh nhẹ nhàng đã bị Đại Bình xé rách đôi chỗ. Khoát thêm chiếc áo khoát vào che chắn cơ thể, Hiểu Đồng để chân trần mở cửa lao xuống lầu.
Trước khi đi, cô quay đầu lại nhìn cái thân hình to lớn đang nằm ngục trên giường của Đại Bình, run run nói :
- Xin lỗi cậu, Đại Bình.
Tất cả bọn chúng đã đi ra ngoài hết rồi, Hiểu Đồng chạy xuống mà không hề gặp phải một trở ngại nào cả. Lòng thấp khởi mừng thầm vì cô sắp thoát ra khỏi cái nơi quỷ quái này và có thể gặp lại Vĩnh Phong. Trong lòng Hiểu Đồng đột nhiên lại muốn mau chóng được gặp Vĩnh Phong, được nhìn thấy cậu an toàn. Dường như trong lòng đặt an nguy của Vĩnh Phong trên cả bé Đường. Lòng không khỏi thắt lại khi nghĩ đến Vĩnh Phong bị trọng thương.
Cuối cùng cô cũng chạy đến cánh cửa nhà ngăn cô và thế giới bên ngoài, lòng vui mừng khôn tả khi sắp được nhìn thấy Vĩnh Phong. Nhưng Hiểu Đồng không thể nào biết được, chờ đón cô bên ngoài là một cảnh tượng đẫm máu.
Cánh cửa vừa mở ra, một cuộc chém giết ghê rợn diễn ra trước mắt, đập vào mắt Hiểu Đồng là màu đỏ và mùi tanh của máu. Chân cô dường như bấtđộng tại chỗ khi nhìn thấy cảnh tượngnày.
Trước mặt cô là một anh chàng mà có lần cô đã gặp anh ta đi chung với Quốc Bảo, cậu ta đang đánh nhau với một tên mặt mày rất bặm trợn dường như lớn tuổi hơn rất nhiều, trên tay họlà chiếc mã tấu sáng lóa nhưng cũng đã nhuốm đầy máu, cả hai người mìnhđều đầy thương tích nhưng vẫn lao vào nhau chém giết. Tiếng dao chạm vào nhau leng keng , tiếng rên la đau đớn. Rồi từng người từng người ngã xuống, người của phe ta và phe địch. Hiểu Đồng không biết ai là bạn ai là thù.
Đôi mắt Hiểu Đồng đảo nhanh một vòng tìm kiếm bóng hình quen thuộc, nhưng trong một dòng người dày đặc cô không thấy Vĩnh Phong ở đâu cả. Chỉ thấy Quốc Bảo đang tả xung hữu đột với một tên cao to, khắp người cậu ướt đẫm mồ hôi. Tên kia dường như to lớn hơn cậu nhưng lại yếu thế hơn. Bình thường Hiểu Đồng thấy Quốc Bảo rất trẻ con, không chỉ là ở tính tình mà còn ở cả gương mặt. Nhưng giờ đây, cậu lại biến trở thành một người khác, lớn hơn, đỉnh đạt hơn.
Một kẻ từ đằng sau Quốc Bảo chém tới, Hiểu Đồng sợ hãi định kêu lên nhưng Thế Nam đã lao ra che chắn, kéo Quốc Bảo sang một bên tránh lằn dao hiểm ác nhưng chẳng may con dao sắc bén đó đã vào lưng Thế Nam một nhát. Tuy chỉ sựt qua nhưng từ chiếc áo sơ mi trắng, máu phun ra rấtnhiều, chẳng mấy chốc cả một khoảnglưng nhuốm một màu đỏ thẩm. ..Hiểu Đồng sợ hãi đưa tay che miệng ngăn tiếng thét của mình, nước mắt lăn dài nhòe cả mắt.
Trước giờ cô chưa từng chứng kiến một cảnh tượng như thế này ngoài trừphim ảnh. Nhìn thấy rồi mới biết thì ra phim ảnh và hiện thực lại vô cùng khác . Phim ảnh sẽ không làm Hiểu Đồng đau đớn đến độ muốn chết đi, không làm nước mắt cô rơi nhiều như thế này.
Lại có người ngã xuống, Hiểu Đồng không biết đó là ai, là phe mình hay phe địch. Nhưng dù là phe nào, cô cũng điều không muốn, nước mắt cô rơi nhòe cả quan cảnh trước mặt. Đâykhông phải là điều mà Hiểu Đồng muốn thấy, cô đã tìm cách để tránh nó, để nó không diễn ra. Cam tâm tình nguyện chịu chết để không ai bị cuốn vào cuộc chiến vô nghĩa này, vậy mà mọi toan tính của cô đền thất bại, nỗi lo lắng của cô thành sự thật.
Hiểu Đồng cứ đứng bất động như thế, hai tay ôm lấy đầu, bịt chặt hai lỗ tai để không nghe thấy âm thanh hò hét rên rỉ rùng rợn kia. Cả người đột nhiênthấy lạnh cóng, run lẩy bẩy, từ từ hạ người ngồi bệt xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.
Rồi một hình bóng quen thuộc dần dầnhiện ra trước mặt cô khi mà thế cuộc giờ đây gần như ngã ngũ, hai phe tảng ra hai bên. Chỉ thấy phần đông đàn em của Thiên Minh đang đứng sau lưng của Vĩnh Phong, tay lăm lăm mã tấu. Bên kia cũng le lói giơ dao bảo vệ gã đại ca , lão béo không tham gia vàocuộc chiến này giờ đây cũng sợ hãi núp sau lưng bọn đàn em.
- Nói mau ! Hiểu Đồng đâu ? – Vĩnh Phong nhấn mạnh từng chữ tức giận hỏi.
Dù rằng mình đã thua cuộc nhưng tên đại ca vẫn giữ được nét mặt không thay đổi của bản thân. Tuy vậy khí sắc của hắn không tốt như lúc đầu, nụ cười châm biếm của hắn tắt hẳn, chỉ còn lại gương mặt lạnh lùng hiểm ác vàánh mắt chất chứa đầy thù hận.
- Tao đã nói rồi, bây giờ nó đang hưởng lạc thú của nhân giang – Nụ cười của gã bắt đầu xuất hiện trên khóe môi thô kệch – Yên tâm đi, tao đã để một thằng hoàn toàn khỏe mạnh phục vụ người tình mày một cách chu đáo. Nó sẽ cảm thấy sung sướng quên đi trời đất.
Nói rồi hắn ta cười ầm ỉ cả lên. Vĩnh Phong vừa nghe xong thì thấy một luồng máu nóng chạy ngang người, cơngiận bừng bừng, hai bàn tay siết chặt con dao đang cầm, muốn giết chết kẻbuông ra câu nói ghê tởm đó. Cậu vừađịnh tiến lên thì đã bị Thiên Minh và Thế Nam vịnh vai giữ lại.
- Đừng ngốc nghếch lao đầu qua đó – Thiên Minh khuyên nhủ.
- Xem tình hình của Hiểu Đồng ra sao rồi tính – Thế Nam thì thầm bảo, vẻ mặt hơi nhăn nhó vì vết thương.
Vĩnh Phong nhắm mắt hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh nghĩ : » Mọi người nói đúng, mình cần phải biết tình hình của Hiểu Đồng ra sao đã. »
- Tao hỏi tụi bây lần nữa, Hiểu Đồng đâu ? – Vầng trán Vĩnh Phong nổi cả gân xanh vì cố gắng kìm nén cơn giận dữ.
Nhìn thấy khí sắc Vĩnh Phong như vậytên đại ca tắt hản nụ cười, hắn ta biết cậu đã đến giới hạn. Khẽ liếc mắt nhìn sang lão béo ngầm hỏi, tại sao chưa thực hiện kế hoạch. Lão béo cũng giật mình trước ánh mắt của tên đại ca, cả người lão cũng toát cả mồ hôi, nếu bây giờ Đại Bình còn không làm theo kế hoạch thì lão chết chắc. Lão đưa mắt dò xét về phía căn nhà, vô tình hắn thấy một bóng người đanglão đảo đứng dậy.
Tên đại ca cũng liếc nhìn theo ánh mắt của lão béo, hắn thấy Hiểu Đồng một tay bám vào cánh cửa một tay vẫn đang ôm lấy đầu, dường như tinh thần cô không được tốt. Nhưng người hắn muốn thấy nhất lại không thấy đâu. Hắn tức giận ghiến răng kèn kẹt.
Vĩnh Phong và mọi người đang quan sát động tĩnh của mấy tên này thì bất giác cũng đưa mắt nhìn theo hương nhìn của bọn chúng. Xuất hiện trước mặt họ là một Hiểu Đồng yếu đuối, gương mặt tái xanh, đang cô sức đi về phía bọn họ. Miệng cô lẩm bẩm gọi tên Vĩnh Phong.
Trái tim Vĩnh Phong như có một đợt sóng trào dâng, nỗi vui mừng không tả dấy lên trong lòng cậu, Hiểu Đồng của cậu đang đứng trước mặt cậu, vô vẫn bình an dù sắc mặt rất xanh xao. Cậu không quan tâm đến những việc khác, chỉ cần, Hiểu Đồng còn sống, chỉ cần cô bình an trở về bên cậu thì cậu đã tấhy mãn nguyện rồi. Người ta thường nói » Không nên tham lam quá, nếu quá tham lam sẽ bị trời phạt » cho nên, Vĩnh Phong mặc kệ điều mà tên đại ca vừa nói. Cậu quăng con dao đang cầm trên tay xuống đất rồi chạythật nhanh về phía Hiểu Đồng.
Lần này cậu sẽ giữ chặt lấy cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hiểu Đồng trong tay cậu, không để cô lần nữa biến mất. Khoảng cách giữa họ càng ngày càng ngày, Vĩnh Phong mĩm cườirạng rỡ, cậu muốn ôm chầm lấy Hiểu Đồng, cảm nhận mùi hương trên tóc cô, vuốt ve gương mặt mềm mại của cô nhưng ….
Chỉ còn vài bước chân nữa thôi, Vĩnh Phong có thể chạm vào Hiểu Đồng rồithì từ trong nhà một ánh sáng lé lên, một con dao mũi nhọn lao tới tiến sát Hiểu Đồng, kề lên cổ cô. Vĩnh Phong tái mặt, nụ cười trên môi cậu tắt ngúm,bước chân cũng dừng lại.
Đang vui mừng vì cuối cùng cũng gặp lại Vĩnh Phong, Hiểu Đồng cố gắng gọitên Vĩnh Phong nhưng cảm xúc đã ngăn cô nói thành lời, thì cô bỗng cảm thấy một cái gì lành lành kề trên cổ mình, kinh hãi.
Gương mặt Đại Bình từ từ lộ ra, vết máu chảy từ gáy xuống cổ, rồi chảy xuống bộ ngực trần vạm vỡ của cậu. Cậu kéo Hiểu Đồng sát vào người mình.
Hiểu Đồng muốn chống cự và thoát ranhưng Đại Bình giự chặt lấy cô và thì tầhm bên tai cô :
- Nếu cậu muốn bị thương thì cứ việc nhúc nhích.
Hiểu Đồng bị đe dọa, lại thấy con dao ánh lân ánh sáng chói mắt thì hơi run sợ, đành đứng yên. Ánh mắt đau buồnnhìn Vĩnh Phong.
- Thả Hiểu Đồng ra, nếu cậu làm tổn thương Hiểu Đồng thì tôi sẽ không thacho cậu – Vĩnh Phong nghiêm mặt giận dữ nhìn Đại Bình.
- Không tha cho tao. Nực cười. Câu nói đó phải để tao nói với mày mới đúng. Hiểu Đồng đang nằm trong tay tao, nghĩa là tao là người nắm đằng cán, chỉ cần mày có bất cứ hành động nào thì cái cổ xinh đẹp của hiểu Đồng sẽ có một vệt đỏ xuất hiện – Đại Bình cười khinh miệt nói.
- Mày muốn sao mới chịu thả Hiểu Đồng ra – Vĩnh Phong kìm nén cơn giận dữ hỏi.
Một nụ cười gian xảo xuất hiện trên khóe môi Đại Bình, ánh mắt cứ như một con diều tha đang chuẩn bị vồ mồi.
- Tao muốn mày biến mất, tao muốn thấy mày chết trước mặt tao.
Gương mặt Vĩnh Phong tái xanh lại, còn Hiểu Đồng kinh hãi thét lên.
- Đại Bình, cậu điên rồi.
- Ha…ha…ha…Mình điên rồi, đúng vậy mình điên rồi – Đại Bình cười như một kẻ điên thú nhận – Mình yêu cậu đến nỗi hóa điên. Vậy mà tại sao trong mắt cậu chỉ có hắn ta, hắn ta có gì tốt cơ chứ.
- Anh ấy tốt hơn cậu gấp trăm lần – Hiểu Đồng tức giận trả lời, ánh mắt ấu yếm nhìn Vĩnh Phong và gặp ánh mắt như thế đáp lại.
- Một tên như hắn ta mà cậu cho là người tốt à. Hắn là một tên khốn, một tên xấu xa …chỉ biết dựa vào gia đình, ngang tàng hống hách.
- Nhưng ít ra anh ấy không có bụng dạ nham hiểm như cậu – Hiểu Đồng mỉa mai nói.
- Đúng vậy, cậu nói không sai, trước đây tôi là loại người như vậy. Nhưng tôi sẽ thay đổi thành một người tốt hơn trong mắt Hiểu Đồng, tôi tình nguyện làm bất cứ chuyện gì vì Hiểu Đồng – Vĩnh Phong thú nhận.
- Mày tình nguyện làm bất cứ việc gì cho Hiểu Đồng đúng không. Vậy được,vậy thì mày tự xác trước mặt tao xem – Vừa nói, Đại Bình vừa thảy một con dao từ thắt lưng ra khỏi vỏ đến trước mặt Vĩnh Phong – Chỉ cần mày chết, tao lặp tức buông tha cho Hiểu Đồng.
- Đừng ! – Hiểu Đồng hét lên với Vĩnh Phong – Anh đừng nghe cậu ấy nói bậy, em thà chết chứ không muốn anh tự làm hại mình – Nước mắt Hiểu Đồng bắt đầu rơi xuống – Đại Bình, cậu mau tỉnh lại đi, đừng lún sâu vào nữa. Cậu còn rất trẻ, không nên vì mình mà hủy hoại hết tương lai như vậy.
- Nếu muốn tốt cho mình thì cậu hãy ở bên cạnh mình đi, hãy rời xa hắn – Đại Bình khàn giọng nói.
Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu, nói :
- Mình yêu Vĩnh Phong, mình muốn ở cạnh anh ấy.
- Mình nói cho cậu biết, nếu ăn không được thì mình thà đạp đỗ chứ nhất định không giao cậu cho hắn ta – Đại Bình gầm lên, ánh mắt long lên như một ngọn lửa.
Một chiếc xe từ đâu lao tới, bóp còi kêu Đại Bình. Thì ra nhân lúc mọi người tập trung chú ý về phía Đại Bìnhvà Hiểu Đồng thì tên đại ca và lão Béođã lẻn lên xe. Đại Bình cũng từ từ kéo Hiểu Đồng đến đó. Quốc Bảo định laora nhưng bị Thế Nam giữ lại. Đại Bình đẩy Hiểu Đồng vào trong xe cho gã đại ca và lão Béo khống chế. Quay sang nhìn Vĩnh Phong nói :
- Có giỏi thì đuổi theo bọn tao .
Nói rồi một nụ cười hiểm ác hiện lên trên môi cậu ta, chiếc xe lao đi nhanh chóng. Vĩnh Phong và mọi người lạo vào xe đuổi theo. Để mặt bọn đàn emcủa Thiên Minh ở lại xử lí mấy tên còn lại.
__________________
Chap 31
Vẫn là một màn đêm buông, dường như những cuộc rượt đuổi đều diễn ratrong màn đêm. Đêm tối tĩnh lặng, bóng người thưa dần chỉ còn lại những con đường trống trãi với ánh đèn đường và những cơn gió thổi lạnh ngắt.
Tốc độ của chiếc Volvo màu trắng khá nhanh nhưng chiếc xe Vĩnh Phong dễ dàng bắt kịp bởi lẽ người lái không phải là một tay đua có hạng. Nhưng mà bọn chúng dường như khôn có hưng thú đua xe lúc này bởi vì chúng chạy lòng vòng dẫn xe Vĩnh Phong đuổi theo đến một nơi vắng vẻ khác rồi dừng lại.
Trước khi xuống xe, tên đại ca quay đầu nhìn lại chiếc xe màu xám bạc của Vĩnh Phong khẽ mĩm cười. Hắn ta và lão Béo bước xuống nhưng không hề thấy Hiểu Đồng bước xuống theo. Trái tim Vĩnh Phong quặn thắt lại, gương mặt tái xanh sợ hãi. Cậu vội vàng xuống xe. Nhưng ngay sau đó nhận ra Hiểu Đồng đang dựa đầu vào vai Đại Bình, đôi mắt nhắm nghiền. Thìra trong xe, Hiểu Đồng đã kháng cự, vìbất đắc dĩ, cô bị Đại Bình đáng ngất đi.
Bốn người vừa xuống khỏi xe, nhìn chằm chằm vào tên đại ca, sắc mặt lạnh lùng. Tên đại ca nở nụ cười nhìn bốn người họ nói :
- Chào mừng các người đến cái bẫy của ta.
Hắn vừa nói xong thì một đám đàn em tiến vào bao vây bốn người bọn họ.
- Không ngờ bọn tao lại giăng cái bẫy này đúng không ? – Lão Béo cười nham hiểm nói.
- Chỗ này mới đúng là mồ chôn xác của mấy thằng bây – Tên đại ca đắc chí cười vang – Chỗ lúc nãy chỉ là nơi tiêu hao sức lực của tụi bây.
Lần này đúng là khó khăn hơn những lần trước, bởi vì những tên trước mặt bốn người bọn họ đều là những tên bặm trợn đáng sợ. Tướng tá dữ dằn, ánh mắt gườm gườm đáng sợ, xem ra bọn này không hoàn toàn là những tay gà mờ như những tên đàn em lúc nãy chỉ biết liều mạng lao vào chỗ chết. Mấy tên này dường như được tuey63nchọn chỉ để phục vụ cho kế hoạch trảthù của mấy tên này.
Tên đại ca quay người kéo tuột Hiểu Đồng đang ngất khỏi tay Đại Bình khiến cô té oạch xuống đất một cách đáng thương, nhìn Vĩnh Phong cười nói :
- Nếu mày qua được ải lần này thì tao sẽ trả con nhỏ này cho mày.
Không chỉ có vĩnh Phong mà ba người còn lại cũng gầm lên đầy giận dữ. Ngaycả Đại Bình cũng vô cùng tức giận khi thấy tên đại ca đối xử tàn bạo với Hiểu Đồng như thế. Nhưng tên này vẫn chẳng coi sắc mặt của mấy người bọn họ ra gì, hắn thò tay vào thắt lưnglấy ra một cái vật cứng màu đen có nòng, hắn cười khẩy rồi chỉa cây súng nhắm vào đầu Hiểu Đồng còn đang hôn mê nằm bệch dưới đất lên cò. Tấtcả mọi người đều tái xanh mặt mày, ngay cả lão béo.
- Quy tắc giang hồ, chỉ cần tụi bây có thể bình an vượt qua ba cửa ải cửa tao trong thời gian quy định. Tao sẽ thả nó ra, còn nếu không thì cứ để nó đi gặp diêm vương.
Nhìn mọi người không lên tiếng, tên đại ca hất mặt hỏi :
- Sao hả, chấp nhận không ?
- Được, tao chấp nhận. Nếu bọn tao thắng, lập tức thả Hiểu Đồng ra – Vĩnh Phong lặp tức nhận lời, ánh mắt đau xót nhìn Hiểu Đồng.
- Tốt ! Vậy thì cuộc chơi bắt đầu. Đích đến là con sông trước mặt. Vĩnh Phong nếu trong vòng một tiếng đồnghồ mà mày không đến được đó thì cứtìm người xuống sông vớt xác Hiểu Đồng.
Nói rồi tên đại ca lôi Hiểu Đồng đặt lên xe. Rồi hắn và lão béo cũng vào theo, chiếc xe lặp tức lao đi. Vĩnh Phong muốn chạy đến chặn lại nhưng bọn đàn em đã bao vây chặt kín.
- Tốc chiến tốc thắng – Thiên Minh thìthầm bên tai.
Vĩnh Phong, Thế Nam, Quốc Bảo không hẹn mà cùng gật đầu, rồi nhanhchóng lao ra. Mấy tên chặn đường nàyhóa ra cũng chỉ là những tên có sức trâu chứ chẳng hề ghê gớm lắm, ấy vậy mà lại tốn khá nhiều thời gian. Khi những tên lần lượt lần lượt bị hạ đo ván chỉ còn lại vài tên cũng đã thấm đòn. Thiên Minh thấy thế mới nói :
- Ba cậu đi trước đi, để mấy tên này cho anh, lát nữa anh sẽ đuổi theo mấy đứa.
Cả ba người nhanh chóng rời khỏi trậnchiến định chạy đến xe thì bị chặn lại bởi một người từ nãy giờ vẫn âm thầmđứng ngoài quan sát.
Quốc Bảo nhìn người đó gườm gườm nói :
- Xem ra, món nợ của chúng ta đã đến lúc giải quyết rồi.
Nói xong, Quốc Bảo quay người bảo Thế Nam và Vĩnh Phong :
- Hai anh đi trước đi, tên này để em xử lí.
- Giao cho cậu – Thế Nam vỗ vai Quốc Bảo cảm ơn.
Nói rồi cậu cùng Vĩnh Phong gấp gáp vào xe chạy đi, thời gian không cho phép họ chần chừ. Hai chàng trai hai cùng một tâm sự, cùng yêu một cô gái, lại là bạn thân của nhau nhưng giữa họkhông có bất kỳ một tranh chấp gì màhiện giờ họ đều một lòng một dạ giải thoát cho người mà bản thân yêu thương nhất.
Mỗi phút mỗi giây trôi qua đối với họ đều đáng sợ, bởi vì mỗi giây trôi qua cũng đồng nghĩa với tính mạng của Hiểu Đồng đang gặp nguy. Cả hai đều nhận ra tên đại ca là một tên thù hằn ghê gớm, hắn bất chấp tất cả để trả thù, hắn tuyệt đối sẽ không đối xử tử tế với Hiểu Đồng.
- Haiz ! Lần này thì mày lộ bộ mặt thậtra rồi, tao còn tưởng mày sẽ tiếp tục giả làm người tốt mãi mãi chứ – Quốc Bảo mỉa mai nhìn Đại Bình nói.
- Vậy thì sao nào, chỉ có mình mày nói, họ sẽ tin ai, tin tao hay tin mày. Ai sẽ tin vào một thằng như mày nói chứ – Đại Bình khừ mũi châm biếm.
- Có thời tao tưởng chúng ta mãi mãi là bạn thân – Quốc Bảo cảm thấy nuốitiếc.
- Chỉ có mày nghĩ như vậy mà thôi. Tao chưa từng coi mày là bạn, mày chỉđáng bị tao lợi dụng – Đại Bình cười cợt nói.
- Thằng khốn !
Quốc Bảo tức giận lao tới, Đại Bình cũng đã sẵn sàng ghênh chiến. Cả hailao vào nhau như hai con sư tử đực cùng tranh một giang sơn, kẻ mạnh sẽ làm chủ rừng xanh. Bình thường có thể nói cả hai ngang tài ngang sức, ai trụ được lâu thì người đó thắng.
Quốc Bảo bị trúng đòn trước, một cú đá thật mạnh của Đại Bình nhắm ngaybụng cậu, cậu hự lên một tiếng rồi loạng choạng lùi lại sau. Sau khi lấy lại cân bằng thì Quốc Bảo bắt đầu trả đòn và lần này Đại Bình bị dính một đấm vào mặt thật mạnh đến độ mái tóc cũng lắc lư theo gương mặt bị biếndạng, khóe miệng đã tuông ra máu.
Cả hai lao vào đánh nhau đến độ điên cuồng, những hình ảnh khi cả hai còn thân thiết hiện lên trong đầu. Những nụ cười sảng khoái khi cùng nhau phá phách, những cú khoát vai đầy tình anh em.
Mồ hôi nhễ nhãi trên mặt họ, thấm ướt hết lưng áo. Nhưng không ngăn được hai người họ dừng lại. Tình bạn và sự phản bội đến hôm nay cần kết thúc tất cả.
Quốc Bảo bắt đầu yếu sức hơn bởi lẻ cậu cũng đã quá phí sức trong trận đánh trước. Cậu bị dính đòn của Đại Bình nhiều hơn và khả năng ra đòn của cậu thiếu chính xác và rất chậm chạp.
Khi cả hai tách nhau ra cùng cúi người xuống, tay chống đầu gối thở dốc, rồi đưa mắt nhìn nhau, những ký ức xưa cũ lại hiện về. Hình ảnh Đại Bình và Quốc Bảo cùng nhau thi chạy, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chơi bóng rỗ… Những khi giận nhau cũng lao vàonhau đánh một trận tơi bời rồi nằm dài trên thảm cỏ cười hahaha… sau đó khoát vai nhau về nhà.
Quốc Bảo đứng thẳng người dậy nhìn Đại Bình nói :
- Tiếo tục đi.
Thì một mũi dao lao tới bên sườn cậu. Một tên đã bị cậu đánh gục bắt đầu tỉnh lại nắm lấy con dạo ngay bên tai siết chặt, quyết trả thù. Quốc Bảo nhìn thấy sắc mặt Đại Bình thay đổi, môi cậu ta mấp máy , ánh mắt nhìn về hướng klhác , quay mặt nhìn lại thì thấy một người cầm dao lao về phía mình. Sững cả người, Quốc Bảo không kịp né tránh chỉ đứng yên bất động chờ mũi dao đến thì một bàn tay hất cậu văng ra khỏi chổ đứng té ạch xuống đất.
Rồi cậu nghe một tiếng hự rất lớn vang lên, vẫn còn chưa hết kinh hãi cậu quay đầu lại nhìn thì thấy mũi daođã đâm vào phần bụng của Đại Bình. Máu từ nới đó phun ra rất nhiều, Đại Bình từ từ ngã xuống đất. Tên đã đâmĐại Bình còn đang bàng hoàng không hiểu tại sao Đại Bình lại lao ra hứng chịu mũi dao này thì Thiên Minh đã xông tới đá cho hắn một cú ngạ xuống đất, rồi thuận đà tiếp tực đánhcho hả cơn giận.
Quốc Bảo kinh hoàng gọi tên Đại Bình một cách yếu ớt, lúc này đây cậu nhận ra tình bạn giữa cậu và Đại Bình chưa bao giờ nguội. Cậu vẫn xem Đại Bình là người bạn tốt nhất của mình.
- Đại Bình ! Đại Bình ! Cậu sao rồi, trả lời mình đi.
Quốc Bảo nâng người Đại Bình lên, những giọt nước mắt từ trong đôi mắt rơi trên gương mặt trẻ con của cậu rồirơi xuống người Đại Bình.
Môi Đại Bình đã bắt đầu tái nhợt, cậu nhìn Quốc bảo thều thào.
- Mình thật sự xin lỗi cậu, mình đã muốn xin lỗi cậu từ lâu rồi. Mình khôngcố ý, chỉ là mình vô tình nói ra. Cậu hãy tin mình. Mình luôn xem cậu là bạntốt nhất của mình.
Quốc Bảo nước mắt lưng tròng nắm chặt tay Đại Bình nói :
- Mình tin cậu. Cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của mình. Cậu sẽ không sao đâu, mình lặp tức đưa cậu đến bệnh viện.
Quốc bảo định nâng người Đại Bình lên nhưng bị cậu giữ lại :
- Mình chết là đáng tội, cậu hãy mau đi cứu Hiểu Đồng đi. Nói với cô ấy là mình xin lỗi.
- Mình sẽ chuyển lời của cậu đến cho Hiểu Đồng. Bây giờ mình đưa cậu đến bệnh viện.
Đại Bình định nói thêm gì nữa nhưng không thành lời rồi cậu ngất đi. Quốc Bảo đau đớn khóc lóc gọi tên cậu. Thiên Minh vội cùng cậu đưa Đại Bình vào một chiếc xe của bọn chúng để lại. Thiên Minh định đi cùng như Quốc Bảo khoát tay bảo :
- Em sẽ đưa cậu ấy đi. Anh mau đến giúp anh Vĩnh Phong và anh Thế Namđi.
Nói rồi QUốc Bảo phóng xe như bay ra khỏi chỗ đó. Thiên Minh cũng lạo vào một chiếc xe gắn máy ở đó vừa chạy vừa gọi cho đàn em. Bảo họ đến chi viện.
Màn đêm càng ngày càng tối, sương rơi lạnh dần, thấm ướt vai lạnh giá.
Một chiếc xe máy chắn ngang đường của xe Vĩnh Phong và Thế Nam. Sắc mặt cả hai đều bình thường chỉ có sắcmặt của Đình Ân là hoảng hốt, nãy giờcả người cô run rẩy vì sợ hãi.
Kẻ đứng chắn đầu xe không ai khác chính là tên rôbô mà lần trước Vĩnh Phong đã đụng phải. Một tên đàn em từ đâu đi tới cầm súng bắn mấy phát vào bánh xe của họ, rồi quăng súng raxa. Cả hai gườm gườm nhìn hắn ta đầy tức giận, chỉ có Đình Ân muốn ngất xỉu khi nghe tiếng súng nổ bên tai, cô chẳng dám nhúc nhích, cắn chặt răng lại, đến độ, môi cô rướm máu.
- Tụi bây muốn đi cứu con nhỏ kia thì phải đoạt được chìa khóa trong tay tao – Tên rôbô vừa nói vừa lúc lắc chìa khóa trong tay mình – Đây là chiếc xe duy nhất còn lại để tụi bây tiếp tục đi.
- Có phải là tên cậu đã nói không ?- Thế Nam thì thầm hỏi nhỏ Vĩnh Phong.
- Chính là hắn ta – Vĩnh Phong gật đầu xác nhận.
- Đi đi . Mình giúp cậu lấy chìa khóa, lấy được rồi thì mau chóng chạy đi. Hiểu Đồng đang đợi cậu – Thế Nam khẽ bảo Vĩnh Phong.
Nhưng Vĩnh Phong e ngại nhìn vết thương lúc nãy đở cho Quốc bảo của Thế Nam nói:
- Hắn ta rất mạnh, cậu lại đang bị thương.
- Đừng lo. Lần trước mình cậu đối phó với bọn chúng còn được, chẳng lẻ mình lại không đối phó nổi với tên này hay sao. Đừng do dự nữa, nếu không Hiểu Đồng sẽ nguy mất.
Vĩnh Phong nghe nhắc đến Hiểu Đồngthì giật mình vội vàng đồng ý, cậu nói thêm :
- Cậu cố gắng cầm cự đến khi Thiên Minh và Quốc bảo tới. Đừng quên, trong xe còn có Đình Ân.
- Mình biết rồi – Thế Nam gật đầu hiểu ý.
- Sẵn sàng chưa – Vĩnh Phong khẽ hỏi.
- Bắt đầu – Thế Nam hô lên.
Cả hai xong vào tên rô bô.
Tên này cũng chẳng thèm chờ đợi họ đến gần đã nhanh tay vung ra nắm đấm cực mạnh. Vĩnh Phong và Thế Nam lặp tức né ra hai bên tạo thế gọng kiềm, người tiền kẻ hậu nhất loạt nhắm vào bàn tay đang nắm chìa khóa xe của tên rô bô.
Bị mấy cú chặt tay đau điếng của ThếNam nhưng tên này nhất quyết không buông tay. Hắn ta gồng người thúc ngược một cú đấm nhắm ngay ngực Thế Nam một cú thật mạnh, Thế Namhự lên một tiếng rồi bị đẩy lùi ra sau mấy bước. Vĩnh Phong đứng ở phía trước, rút kinh nghiệm giao chiến ở lần trước, cậu không phí sức mà đánh vào ngực tên này vì hắn ta chẳng cảm thấy si nhê gì, cho nên cậu nhắm ngay yếu hầu của tên trâu bò này mà đánh tới.
Đối với người học võ, mọi phần trên cơ thể đều được luyện tập rất cứng cáp nhưng yết hầu, nách, và bộ phận sinh dục là những điểm yếu dễ dàng bị tổn thương nhất. Nhưng cái trò làm tổn thương bộ phận bên dưới chỉ có phụ nữ là thích sử dụng mà thôi. Cho nên khi tên này lo đối phó với Thế Nam, cậu chọn đánh vào yết hầu, quả nhiên tên này vừa bị đánh trúng thì đãbị loạng choạng ngay. Hắn ta lùi lại saumấy bước. Nhưng lập tức hắn ta gượmlại được ngay.
Hắn nuốt nước bọt một cái, cảm thấy cổ họng đau điếng, tức giận, hắn ta đưa tay quẹt miệng đã trào ra ít nướcbọt, **** thề mấy tiếng rồi lao ngay vào Vĩnh Phong, lần này hắn ta phòng bị rất kỹ càng, không cho cậu có cơ hội phục kích. Vĩnh Phong lặp tức lùi lại né tránh, « tránh voi chẳng xấu hổ nào », cậu không cần phí sức đở những cú phản đòn như trời giáng của hắn ta.
Lần trước, Vĩnh Phong dùng kế chật vật mới trói được tên này trong sợ dây nịt của mình, lần này hắn ta học được một bài học rồi nên hắn ta không cho cậu có cơ hội nghĩ ngơi cũng như có thể tháo dây nịt nữa. Hắn ta liên tiếp lao ra đánh đấm Vĩnh Phong. Vĩnh Phong chật vật né đòn của hắn ta. Thế Nam cũng gìm cơn đau lại lao đến đạp cho hắn ta một cútừ phía sau, khiến hắn chúi nhũi sém chút té dập mặt. Cả hai cùng nhào tới đánh ngục hắn ta, nhưng với sức khỏe như trâu, hắn ta đâu dễ bị cả hai hạ gục. Bàn tay nắm chìa khóa vẫn bóp chặt, không cách nào mở ra được. Cúicùng hắn ta cũng có thể đứng dậy, quay lưng tức giận nhìn Vĩnh Phong vàThế Nam đang bắt đầu thở dốc. Những cuộc chiến đã làm hao tổn sức lực của hai người.
Cả hai gập người thở dốc nhìn nhau, Thế Nam gật đầu ra hiệu cho Vĩnh Phong. Cả hai cố sức lao tới tên rôbô này. Thế Nam nhanh chóng lao đến chụp lấy cánh tay có sức mạnh ghê gớm của hắn ta giữ chặt. Còn Vĩnh Phong cong hai đầu ngón tay trỏ và giữa lại tấn công vào nách của hắn ta. Cậu đấm liền mấy cái thật mạnh vào nách, bộ phận nhạy cảm của hắn ta, hắn ta liền quằng vại kêu la, cố thoát khỏi sự kiềm chặt của Thế Nam, đồngthời bàn tay nắm chặt chìa khóa của hắn ta vô tình thả lỏng và chiếc chìa khóc rơi xuống đất cái phịch. Vĩnh Phong nhân lúc này đấm cho hắn ta một cú vào bụng ứ hự. Hắn ngã phịch xuống đất.
Thế Nam liền cúi người xuống nhặt chìa khóa lên rồi thảy cho Vĩnh Phong, hất đầu về phía chiếc xe ra lệnh :
- Đi đi ! Mau lên, thời gian sắp hết rồi.
- Cẩn thận – Vĩnh Phong e ngại nói.
Thế Nam gật đầu , Vĩnh Phong mới quay lưng chạy thiệt nhanh đến bên chiếc mô tô chờ sẵn. Tra chìa khóa vào và phóng đi theo con dường thẳng tiến ra bờ sông, chỉ còn lại Thế Nam một mình đối đầu với tên rô bô. Thế Nam nhìn tên rô bô đang hậm hực tức giận vì bị cướp mất chìa khóa thì khẽ cười.
- Bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta đấu với nhau. Để xem lần trước bạn tôi đã làm cách nào để thắng anh bạn.
Thế Nam giả vờ đưa tay sờ cằm suy nghĩ, sau đó khẽ cười đưa tay rút dây nịt ra. Tên rô bô thấy vậy thì cười khinh bỉ :
- Mày nghỉ, tao ngu ngốc đến độ để cho tụi bây đánh bại chỉ bằng một cách à.
Thế Nam chỉ nhã nhặn cười nói :
- Hình như vậy.
Chỉ ba chữ đơn giản nhưng hàm chứa sự khinh thường rõ rệt, tên này vừa nghe Thế Nam nói xong thì lửa giận bốc lên trên cái đầu trọc có một vết sẹo lõm, vết tích của sợi dậy nịt Vĩnh Phong để lại. Một dấu ấn khó phai nhòa, như nhắc nhở hắn ta, càng khiến hắn điên tiết hơn nữa. Hắn ta lao đầu nhảy vào Thế Nam như một con trâu điên bị chọc tiết.
Nhưng Thế Nam ngay từ đầu hoàn toàn không muốn đối đầu trực tiếp với hắn ta. Sức lực của cậu đang yếu dần, cộng với vết thương đang hành hạ một cách nhức nhói, cậu chọn cáchđánh vòng. Tức là chọc tức cho tên này lao vào cậu ra sức đánh đấm. Còn cậu chỉ nhàn nhã đứng im đợi hắnta lao đến như điên rồi từ từ lùi lại né tránh . Hắn ta tấn công bên phải cậu né qua bên trái, hắn ta tấn công bên trái, cậu né qua bên phải. Cứ từ từ chậm rãi một cách bình tĩnh như thế khiến hắn ta càng điên máu hơn, cố gắng tấn công cậu nhiều hơn.
Nhưng mỗi khi hắn ta tung một đòn cậu né tránh một đòn mà hoàn toàn không có ý đánh trả. Còn cố ý xoay vòng vòng sợi dây nịt trong tay như con rắn uốn lượn trước mặt hắn ta, mỗi khi hắn ta nhìn cậu bằng con mắt hằn học thì cậu lại nhe răng nhún vai cười chọc tức một cách lãng tử. Cho đến khi hắn ta hòng hộc thở như con chó khát nước, khom người chống tay vào đầu gối thở một cách khó khăn, mồ hôi đầm đìa chảy cả vào mắt hắn khiến mắt hắn cay xòe.
Hắn vừa đưa tay dụi mặt thì sợi dậy nịt trên tay Thế Nam đã đập vào người hắn một cái đau điếng. Tuy vết thương không chảy máu nhưng mà cũng khiến cho cái chỗ bị đập trúng nhức nhối đến độ hắn gần như không thể cử động. Hắn tức tối lại bắt đầu lao vào Thế Nam lần nữa. Thế Nam làm điệu bộ như xin mời khiến cơn giận của hắn ta càng dữ dội. Cứ thế hắn ta xả hết sức trâu của mình ra cho đến khi kiệt sức.
Thế Nam mới bắt đầu phản công, vừa quất, vừa đấm vừa đá cho hắn ta mộttrận cho đến khi hắn ta ngã xuống. Cậu liền tung ra một cú đấm quyết định vào mặt hắn ta khiến hắn ta lịm luôn không có cơ ngóc đầu dậy.
Thế Nam hừa mũi, quẹt những giọt mồhô trên trán nhìn cái kẻ chỉ có sức mạnh mà không hề có đầu óc nằm dưới chân mình cười nhạt.
- Sao hả ! Bây giờ thì nhà ngươi đã thấy mình là đồ ngốc chưa, dùng cáchcũ vẫn có thể hạ ngục ngươi.
Nhưng chính vào lúc cậu đang đắc chí thì từ sau lưng cậu, cái tên đàn em lúc nãy đã bắn đạn vào bánh xe của VĩnhPhong cầm một thanh gỗ từ từ tiến lạigần. Tên này nãy giờ vẫn âm thầm quan sát mà không tham gia vào trận chiến bởi lẽ tên rô bô không muốn hắn can dự vào. Nhưng bây giờ tên rôbô này đã bị một tên có dáng vẻ thưsinh như Thế Nam hạ ngục một cách nhục nhã, hắn đàng phải lao vào mà cách nhanh nhất là đánh lén.
Khi hắn ta sắp đến gần Thế Nam, thanh gỗ trong tay hắn ta giơ lên cao chuẩn bị hạ xuống thì một bóng người nhỏ nhắn đã lao ra ôm chầm lấy lưng của Thế Nam, hứng chịu một gậy vô cùng mạnh vào sau lưng. Bàn tay bấm chặt vào lưng Thế Nam khẽ kêu lên một tiếng rồi thì ngục xuống. Người con gái ấy chính là Đình Ân.
Cô ở trong xe, âm thầm quan sát trận đấu của Thế Nam và tên rôbô kia. Lòng dạ rối bời đầy sợ hãi, chắp tay cầu khẩn cho Thế Nam không sao. Côvui mừng khi thấy Thế Nam đã đánh bại được tên rô bô định chạy xuống đỡ cậu vì Thế Nam gần như muốn gục ngã. Tuy cậu chỉ né tránh nhẹ nhàng nhưng cũng tiêu tốn rất nhiều sức lực. Thì chính lúc này, cô thấy tên đàn em cầm thanh gỗ âm thầm đến sau lưng Thế Nam.
Đình Ân biết tên kia định làm gì, chỉ cần cô la to nhắc nhở thì Thế Nam cũng có thể tránh được. Nhưng cái tâm lí hoảng sợ, lo lắng cho người con trai mà mình yêu thương sắp bị hại, đã làm cô quên mất lý trí, đôi chân chưa được bảo đã vội chạy đến dùng thân hình nhỏ nhắn của mình đỡ một gậy kia.
Thế Nam quay người lại, nhìn thếy Đình Ân gục xuống đất, gương mặt xinh đẹp đầy đau đớn thì căm phẫn nhìn tên đã gây ra tội kia bằng ánh mắt giết người. Không một phút chần chừ cậu lao đến hạ đọ ván hắn ta mộtcách không thương tiếc. Chưa bao giờ cậu mất bình tĩnh như thế này. ***g ngực căng cứng, trái tim đầy nhức nhối, cậu cúi xuống ôm lấy Đình Ân khẽ gọi tên cô nhưng Đình Ân đã không thể nào nghe được tiếng gọi dịu dàng đó nữa.
Vĩnh Phong cuối cùng vẫn chạy đến bờ sông, đón chờ cậu là rất nhiều tên đầy vãm vỡ với vẻ mặt đầy sát khí giết.
- Tao cứ tưởng mày sẽ đến muộn chứ,vẫn còn được bảy phút. Giỏi lắm – Tênđại ca vỗ tay cười đểu nói – Nhưng rất tiếc, mày chỉ có thể đến một mình. Trong khi bọn tao ở đây lại có đến 5 người.
- Hiểu Đồng đâu ? – Vĩnh Phong không để ý đến lời chế nhạo của hắn ta mà chỉ muốn biết tin tức của Hiểu Đồng.
- Quả thật mày yêu con bé lắm. Nhưngtao khuyên mày một câu, đàn ông không nên xem trọng quá đàn bà như thế…
- Chỉ có những thằng bất lương như mày mới không biết quý trọng là gì, một khi mày đã quý trọng ai thì dù là mất đi sinh mạng mày cũng thấy là thích đáng – Vĩnh Phong cướp lời mắng.
- Tao đã có ý tốt muốn khuyên nhủ mày mà mày không nghe thì thôi. Nói cho mày biết, con nhỏ đang ở trên chiếc xe kia – Tên đại ca vừa nói vừa chỉ tay vào chiếc xe đằng xa.
Vĩnh Phong nhìn theo chiếc xe chẳng thấy Hiểu Đồng đâu, chỉ thấy chiếc xe đang chạy với vận tốc rất chậm như thể em bé tập đi về phía bờ sông,khoảng cách vẫn còn khá xa.
- Thấy rồi chứ – Tên đại ca nhếch mắt cười – Bây giờ mày muốn cứu nó phải đánh gục hết tất cả bọn tao trong thời gian ngắn nhất nếu không con bé và chiếc xe sẽ cùng nhau đi thăm hà bá dưới sông.
Hắn ta vừa nói xong thì Vĩnh Phong đãlao ra đánh không hề nghĩ ngợi gì thêm một chút nào nữa. Hắn ta chưa kịp chuẩn bị thì đã ăn một nấm đấm ngã nhào xuống, mồm chứa đầy một ngụm máu. Hắn phu máu ra, tức giận ra lệnh :
- Đánh chết mẹ nó cho tao.
Bọn đàn em cũng liền lao vào đánh Vĩnh Phong. Lần này, sức Vĩnh Phong đã yếu, còn bọn này đều là một lũ trâubò, cậu chỉ có thời gian né đòn chứ chẳng có cơ hội phản đòn, còn bị trúng nhiều đấm vào người. Trong lúc căng thẳng như thế này, đáng lẽ phải tập trung tinh thần lo đối phó mấy tênnày, nhưng Vĩnh Phong lại chỉ chú ý đến chiếc xe có Hiểu Đồng đang từ từtiến đến gần bờ sông, cho nên càng bịăn đòn nhiều hơn.
May mắn thay, ngay lúc đó, một đoàn xe đã chạy đến bao quanh lấy bọn chúng, nhanh chóng tham gia vào cuộc chiến. Thiên Minh là người chạy đến đấm mấy đấm vào tên đại ca khiến hắn ngã xuống, rồi đỡ Vĩnh Phong kéo cậu ra khỏi cuộc chiến.
Nhưng Vĩnh Phong đã vằng ra khỏi tay Thiên Minh, giựt lấy một cái cây gỗ trên tay một đàn em của Thiên Minh lao như điên đến bên chiếc xe. Tên đại ca vừa lấy lại tinh thần thấy vậy vội móc cây súng ra chĩa vào Vĩnh Phong bắn đùng một phát. Chẳng biết phát súng ấy thế nào nhưng Thiên Minh đã lao đến đá văng khẩu súng trong tay hắn ngăn không cho hắn ta nổ phát súng thứ hai. Rồi đá thêm một phát vào mặt hắn ta, khiến hắn ta gục luôn không nhúc nhích.
Tiếng súng nổ vang trời, khiến mọi người giật nảy mình, đều quay đầu nhìn theo nới phát ra tiếng súng.
Hiểu Đồng cũng bị tiếng súng đánh thức, cô giật mình ngồi dậy, thấy tay mình bị trói ra sau, chiếc xe thì đang lao vào con sông trước mặt. Cô hoảnghốt ngồi dậy xoay lưng tìm cách mở cửa thoát ra trước khi chiếc xe lao xuống dòng sông lạnh ngắt kia. Nhưng cửa xe đã bị khóa chặt, không cách nào mở ra. Hiểu Đồng hoảng hốt dùngchân đạp đạp vào cánh cửa một cáchhoảng loạn nhưng tất cả đều vô ích. Rồi gương mặt Vĩnh Phong hiện ra bên cạnh chiếc xe, miệng gọi tên Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng cũng vừa khóc vừa gọi tên Vĩnh Phong. Cậu mở cánh cửa rất nhiều lần nhưng không được. Liền dùng cái cây trên tay đập mạnh vào cánh cửa nhưng cửa kiếng quá rắn chắc, vẫn chẳng si nhê gì. Cậu tiếp tục vừa chạy theo chiếc xe vừa đập nhưng khi chiếc kính vừa hiện ra những vết nứt thì chiếc xe đạ lao xuống bờ sông và chuẩn bị chìm. Không một giây suy nghĩ, Vĩnh Phong lao theo chiếc xe xuống sông. Rồi lần theo dấu kính bị nứt mà tiếp tục đập. Hiểu Đồng vừa khóc vừa lắc đầu bảo cậu ngừng lại, cô không muốn cậu vì mình mà phí công như vậy, lỡ như cậu có chuyện gì thì thà rằng cô chết.
Cố gắng nín thở Vĩnh Phong vẫn tiếp tục đập, đến khi không khí bắt đầu cạn, buồng phổi bắt đầu không chịu được áp lực của nước, thì tấm kính bểra. Nụ cười mừng rỡ hiện ra trên nét mặt cậu. Đưa tay vào kéo Hiểu Đồng ra khỏi xe, cả hai cùng trồi lên khỏi mặt nước.
Cuối cùng cả hai đã leo được lên trên bờ, Vĩnh Phong tháo dây trói cho Hiểu Đồng rồi ôm chặt cô vào lòng, Hiểu Đồng cũng mừng rỡ ôm chặt lấy cậu, bàn tay quấn ngay vùng eo của cậu. Nhưng đột nhiên Vĩnh Phong rời khỏi bàn tay Hiểu Đồng ngã xuống. Một thứ chất nhờn nhờn đỏ thẩm xuất hiện trên bàn tay Hiểu Đồng. Cô kinh hoàng nhìn vào thân thể Vĩnh Phong.
Nơi vùng eo của cậu đã dính dầy máu và nó vẫn đang tiếp tục chảy ra, Hiểu Đồng khũy xuống lay người cậu, yếu ớt gọi tên Vĩnh Phong :
- Vĩnh Phong ! Anh sao rồi, trả lời em đi.
Nhưng Vĩnh Phong không thể trả lời, đôi mắt lim dim muốn khép lại. Nước mắt Hiểu Đồng rơi không ngừng, cô mấp máy môi :
- Vĩnh Phong ! Anh đừng xảy ra chuyện gì hết. Hứa với em đi. .. Em đi kêu người đến cứu anh.
Hiểu Đồng nói xong định đứng dậy đi tìm người thì Vĩnh Phong đã nắm chặtlấy tay cô không buông, thều thào :
- Đừng đi ! Anh sẽ không buông tay emra nữa đâu…
Vừa nói xong thì đôi mắt cậu nhắm lại, lịm dần. Hiểu Đồng nức nở thét lên, rồikhông chịu đựng được, cô ngã lên người cậu ngất theo.
Chap 32
Cánh đồng trải đầy một màu vàng rựcrỡ của hoa cúc, những ngọn gió mơn man thổi nhẹ qua tai, mát rượi. Làm tung bay chiếc váy trắng mỏng manh đang mặc trên người Hiểu Đồng, cô hít thật sâu đón nhận những luồng gió đang từ từ thổi qua, cái cảm giác bình yên này thật tuyệt biết bao nhiêu. Hiểu Đồng không biết tại sao cô lại đứng ở đây, một mình lẻ loi trên cánh đồng này, chỉ biết rằng khi mở mắt ra đã tấhy bầu trời xanh thẳm hòa vào màu vàng rực rỡ, cảnh thiên nhiên thật tươi đẹp.
- Hiểu Đồng – Giọng nói dịu dàng đầy quen thuộc đang gọi từ sau lưng cô ở khoảng cách khá xa.
Hiểu Đồng vội quay người lại, nhìn thấy một chàng trai đang bận một chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần tây trắng đứng ở rất xa mình, làm da rám nắng nổi bật giữa bộ quần áo màu trắng, đang vẩy tay mĩm cười với cô. Nụ cười ấy thật rạng rỡ, gương mặt chàng trai thật đẹp, khiến cho tim Hiểu Đồng đập mạnh. Cô nhìn kỹ vào gương mặt tuấn tú ấy, mái tóc đen đang rủ xuống che một phần mắt trong hết sức quyến rũ, đôi mắt đen lấp lánh như phát sáng, cái mũi cao thanh tú, khóe môi cong tuyệt mỹ. Cô khẽ mĩm cười rồi chạy thật nhanh đến bên Vĩnh Phong, cậu vẫn đang vẫy tay với Hiểu Đồng, miệng vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
Khoảng cách vốn dĩ không xa lắm nên chẳng mấy chốc Hiểu Đồng đã chạy gần đến bên cạnh Vĩnh Phong. Cô dẫm lên những bông hoa cúc vàng rực rở, bỏ qua những ngọn gió lượn quanh mình để chạy đến bên Vĩnh Phong. Nhưng cô chợt khựng lại, gương mặt thoáng chút kinh ngạc….
Vĩnh Phong không đứng trên cánh đồng nở đầy hoa cúc vàng như cô mà đang đứng trên một chiếc thuyền gỗ mộc rất nhỏ giữa một dòng nước có màu đỏ thẩm. Bình lặng vô cùng, chẳng hề chao đảo nhưng Vĩnh Phongđã không còn cười rạng rỡ với cô nữa, đã không còn vẩy tay với cô nữa mà bắt đầu theo dòng nước xoáy chìm dần xuống dòng sông đỏ thẳm kia. Hiểu Đồng thét lên :
- Không….
Cô bật cả người ngồi dậy, toàn thân lạnh toát, mồ hôi đầm đìa, mắt từ từ mở ra. Đâp vào mắt Hiểu Đồng là một màu trắng tinh khiết. Một bức tường được quét vôi trắng, chiếc rèm cửa sở màu trắng, chiếc chăn đấp trên người cô màu trắng, chiếc giường cô nằm cũng màu trắng, trên người cô là một sợi dây truyền dịch. Hóa ra chỉ là một giấc mơ, cô thở phào nhẹ nhỏm.
- Hiểu Đồng ! Con tỉnh rồi – Giọng nói vui mừng của bà Cẩm Du reo lên.
Hiểu Đồng vừa quay mặt lại nhìn thì đã nhận thấy mình bị ôm chầm trong vòng tay của bà Cẩm Du. Cô cảm nhận được những giọt nước mắt yêu thương đầy lo lắng của mẹ mình. Cô định đưa tay lên vỗ lưng an ủi bà rằng cô không sao nhưng cảm thấy bàn taymình bị một bàn tay nắm chặt. Cô cúi nhìn bàn tay đang nắm chặt tay cô, đólà một bàn tay khỏe khắn rám nắng. Bàn tay rất quen thuộc, bàn tay này thường nắm chặt lấy tay cô, luồn từng ngón vào bàn tay cô siết chặt. Trong tim chợt có một cảm giác đau nhói, cô sợ hãi nhìn sang chủ nhân của bàn tayđó.
Một gương mặt xanh sao, tái nhợt, đôi môi trắng bệch, đôi mắt nhắm ghiền, trên mũi là ống thở oxi, xung quanh là đủ các máy móc, và rất nhiều dây nhợquấn trên người Vĩnh Phong. Trái tim đột nhiên co thắt mạnh khi nhìn thấy con người đang nằm trên giường cách chiếc giường cô chưa đầy một cánh tay, Hiểu Đồng gần như không thở được kêu khẽ :
- Vĩnh Phong.
Bà Cẩm Du nghe Hiểu Đồng gọi tên Vĩnh Phong, bèn bỏ tay ra khỏi người cô, quay sang nhìn Vĩnh Phong thở dài. Mẹ vừa rời khỏi mình, Hiểu Đồng đã tung cái chăn trên người mình rồi lao đến bên cạnh chiếc giường mà vĩnh Phong nằm. Toàn thân run rẩy, ngồi sát mép giường của Vĩnh Phong, cô nhắm mắt lại, thì ra tất cả đều là sự thật, chứ không phải cô đang mơ, môi mấp máy hỏi :
- Nói cho con biết anh ấy sao rồi.
Bà Cẩm Du lặng lẽ lau nước mắt, ngập ngừng rồi nói :
- Bác sĩ bảo nguy hiểm đã qua, nhưng viên đạn ghim khá sâu vào khoang bụng, mất máu quá nhiều, phải chờ đợi Vĩnh Phong tỉnh lại thì mới biết rõ. Cũng có thể là …
- Là sao hả mẹ – Hiểu Đồng dồn dập hỏi.
- Cũng có thể là không tỉnh lại – Bà Cẩm Du quay mặt đi trả lời.
- Không thể nào ! Không thể nào ! – Hiểu Đồng chống hai tay xuống giường lắc đầu không tin vào chính đôitai mình, cô chẳng muốn tin những lời nói đó.
Bà Cẩm Du đi đến bên Hiểu Đồng vỗ về an ủi :
- Hiểu Đồng, con đừng xúc động như thế, con ngất đã hai ngày rồi, bây giờ cần nghỉ ngơi cho mau lại sức.
Hai ngày, cô đã bất tỉnh hai ngày rồi, Vĩnh Phong cũng như vậy hai ngày rồi sao. Mất máu quá nhiều, cô đúng là đãthấy máu chảy ra từ vết thương quá nhiều. Có thể là không tỉnh lại … Hiểu Đồng nhắm chặt mắt cố kìm nén nỗi đau đang thổn thức trong lòng, bàn tay đầy ấm áp vẫn nắm chặt lấy tay cô, cô đưa bàn tay đó áp vào má mình, để cho những giọt nước mắt thấm vào làn da rám nắng kia.
Bà Cẩm Du thấy cảnh đó cũng nghẹn ngào nói :
- Nó đã nắm tay con như thế từ lúc ngất đi, mọi người tìm mọi cách gỡ tayra nhưng không thể nào gỡ ra được. Các bác sĩ phẩu thuật cũng lúng túng một lát, cuối cùng quyết định để cả hai đứa vào phòng phẩu thuật luôn. Thằng bé thật ngốc ghếch, vẫn cứ nắm chặt lấy tay con không rời ra.
« Anh sẽ không buông tay em ra nữa đâu » – Đó là câu nói cuối cùng của Vĩnh Phong trước khi ngất đi. Hiểu Đồng bồi hồi nhớ lại. Một cảm giác xúc động mãnh liệt tuôn trào trong timkhi cô cảm nhận được tình yêu mà Vĩnh Phong dành cho mình thật quá to lớn. Còn cô chẳng thể làm gì cho cậu, ngoài những dày vò thương tổn. Lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nhìn ngắm gương mặt đã gầy đi rất nhiều và đang tái nhợt kia.
Bà Cẩm Du bước đến vỗ nhẹ vai HiểuĐồng an ủi, Hiểu Đồng liền hỏi :
- Mẹ có biết mọi người ra sao rồi không ?
Bà Cẩm Du chưa kịp nói gì thì Thiên Minh đã lên tiếng trả lời, nãy giờ cậu vẫn ngồi im lặng để cho mẹ con Hiểu Đồng nói chuyện với nhau.
- Mọi người nói chung là ổn cả.
Lúc này Hiểu Đồng mới phát giác ra sự có mặt của Thiên Minh. Rồi cậu bước đến kể cho Hiểu Đồng nghe mọichuyện từ đầu tới đuôi. Cậu có hơi đau lòng khi kể chuyện Đình Ân bị đánh ngất xỉu. Hiểu Đồng vừa nghe xong thì lo lắng hỏi :
- Vậy bây giờ Đình Ân ra sao rồi.
- Em yên tâm, cô ấy không sao rồi. Cóđiều cú đánh rất mạnh cũng ảnh hưởng đến xương cốt, bác sĩ bác phảinằm tĩnh dưỡng ba tuần, không được đi lại nhiều để tránh ảnh hưởng đến sức khỏe. Thế Nam đang chăm sóc cho cô ấy. Đình Khiêm tức giận vô cùng đã đánh cho tên kia thêm một trận nữa. Anh nghĩ sau này hắn ta sẽ không còn có thể cầm gậy đánh ngườiđược nữa.
Hiểu Đồng nghe xong thì cảm thấy yên lòng. Nhưng thật ra, Thiên Minh chỉ nói thế để Hiểu Đồng yên tâm mà thôi, chứ một cuộc chiến chém giết thế này thường để lại hậu quả và thương tật rất lớn.
- Bọn họ thì sao – Hiểu Đồng bất giác ghê tởm đến buồn nôn khi nhắc đến những kẽ độc ác kia.
- Bọn chúng điều đã bị tóm hết. Có điều vụ việc này quá lớn, luật sư của bọn anh đang thương lượng với cảnh sát. Dù sao chúng ta cũng là người bị hại cho nên mọi việc sẽ giải quyết ổn thỏa, có điều ….- Thiên Minh ngập ngừng.
- Có điều thế nào ? – Hiểu Đồng không thể kìm nén hỏi.
- Có điều bọn chúng đổ hết mọi tội lỗicho giám đốc Vũ Triết , nói rằng ông ta là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả mọi việc. Cho nên có lẽ lão Béo sẽ bị xử rất nhẹ, bởi vì lão chỉ là người trung gian và không thật sự trực tiếp tham gia vào kế hoạch trả thù Vĩnh Phong. Có lẻ hắn ta chỉ bị phạt tù 3 năm, nhưng em yên tâm, luật sư của bọn anh đang kiến nghị gia tăng mức án.
Hiểu Đồng gật đầu, sao cũng được, chỉ cần mọi người bình an, rồi chợt nhớ ra điều gì, Hiểu Đồng vội hỏi :
- Còn bé Đường, bé Đường thế nào rồi.
- Nó không sao, chỉ hơi hoảng sợ một chút, bác sĩ bảo chỉ cần cho nó ngủ một giấc là yên ổn thôi. Con bé giống tính con, rất cứng rắn. Mẹ đã gửi nó cho vợ chồng bác Trung chăm sóc giùm – Bà Cẩm Du vội trấn an cô.
Hiểu Đồng quay lại nhìn mẹ, cô phát hiện gương mặt bà rất hốc hác, một quầng thâm đen trên mắt hiện ra rất rõ.
- Mẹ mau về nhà đi, bây giờ con khôngsao rồi. Chắc mẹ đã ở đây từ lúc con được đưa vào phải không ? Mẹ mau về nghỉ ngơi đi.
- Mẹ không sao.
Nhưng Hiểu Đồng nhất định không chịu cho bà ở lại, bắt bà phải về nhà nghĩ ngơi. Bà đã chịu quá nhiều cú sốc, cô sợ rằng bệnh tim của bà tái phát. Cuối cùng bà Cẩm Du cũng nhượng bộ đi về, Hiểu Đồng nhờ ThiênMinh đưa bà về. Sau đó có rất nhiều người ghé thăm hai người, có cả Quốc Bảo và Thế Nam nhưng Hiểu Đồng đều đuổi họ về nhà nghỉ ngơi. Hữu Thiên và bác sĩ Hữu Nhân cũng có ghéthăm.
Cuối cùng trời sụp tối chỉ còn lại Hiểu Đồng và Vĩnh Phong trong căn phòng vắng lặng đó. Đây là căn phòng cao cấp của bệnh viện nên có đầy đủ trang thiết bị, vật dụng cao cấp. Nhưng điều này làm cho căn phòng cô vạnh hơn.
Trên bàn là tô cháo nóng còn đang bốc khói, nhưng Hiểu Đồng chẳng buồn đụng đến, cô chẳng có lòng dạ nào để ăn, bàn tay vẫn bị tay Vĩnh Phong nắm chặt, nhưng hiểu Đồng không có ý định rút ra.
Hiểu Đồng vẫn ngồi bên cạnh Vĩnh Phong, im lặng vuốt ve gương mặt haogầy kia, gương mặt vốn nhẵn mịn của Vĩnh Phong đã xuất hiện vài sợi râu con, sờ vào nhột tay.
Cuối cùng Hiểu Đồng ngã rạp người xuống trên ngực Vĩnh Phong thì thầm:
- Vĩnh Phong, anh có nghe em gọi không. Anh mau tỉnh dậy đi, em có chuyện muốn nói với anh. Có ba chữ em muốn nói với anh, anh có muốn nghe không. Nếu muốn nghe thì anh mau tỉnh dậy đi…Ba chử này em chỉ muốn nói với mình anh thôi, nếu anh còn không chịu mở mắt bây giờ, sau này em sẽ không nói ba chử này nữa đâu…..
Sau đó, Hiểu Đồng thì thầm kể chuyện mọi người cho Vĩnh Phong nghe, cô nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cậu. Sau đó cô đặt một nụ hôn dài lên mắt. lên mũi cậu, thầm cầu nguyện với ông trời cho Vĩnh Phong được tỉnh lại, dù có muốn cô đánh đổi bất cứ thứ gì cô cũng chấp nhận. Những giọt nước mắt cứ nghĩ đã khô từ lau nay lại bắt đầu rơi xuống cùng với một nụ hôn ấm áp nơi bờ môi của Vĩnh Phong. Giọt nước mắt của Hiểu Đồng rơi trên gương mặt lạnh giá của Vĩnh Phong làm nó trở nên ấm áp.
Một tiếng pít rất lớn ở máy đo nhịp tim của Vĩnh Phong kêu lên, lát sau đôi mắt cậu từ từ mở ra, khẽ chớp mi mấy cái, bởi vì giấc ngủ đã quá lâu, cậu chìm trong bóng tối nên vẫn chưa tểh nào quen với cái ánh sáng hừng hừng bên ngoài. Trong sự mờ ảo cậu thấy gương mặt Hiểu Đồng từ từ hiện rõ nét trước mặt mình, gương mặt cô nhòe nước mắt nhưng khóe môi cong cong nở nụ cười.
- Vĩnh Phong ! Anh tỉnh rồi – Hiểu Đồng mừng rỡ đưa tay quẹt nước mắt trên mặt reo lên.
Vĩnh Phong không trả lời, gương mặt hơi nhăn lại vì vết thương bị đau.
- Anh không sao chứ ? – Hiểu Đồng lo lắng hỏi, cô quay người nhìn về vết thương của Vĩnh Phong.
Trong lòng Vĩnh Phong biết bao vui sướng khi gương mặt Hiểu Đồng hiện ra trước mặt mình một cách bình an. Cậu nhìn kỹ gương mặt mà cậu yêu thương vô cùng, rồi đưa tay lên định vuốt ve gương mặt cô, muốn hỏi cô còn đau không. Cậu vẫn còn nhớ, lúc đưa cô lên bờ, gương mặt cô hơi bị sưng đỏ hình như rất đau. Nhưgn bàn tay đang định đưa lên lại dừng lại ở trên không, Vĩnh Phong nhíu mày một cái rồi từ từ nhắm mắt lại, quay mặt đi chỗ khác.
Thế biểu hiện hơi khác lạ của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng tưởng cậu bị đau nên định đứng dậy :
- Anh bị đau à. Để em đi gọi bác sĩ.
Nhưng vừa định đứng lên liền bị bàn tay Vĩnh Phong giữ chặt lại, cô quay đầu nhìn cậu, cậu không nói gì cả, chỉ nhắm mắt im lặng. Hiểu Đồng cứ nghĩ cậu bị thương nên thấy mệt cũng không hỏi thêm gì , đưa tay nhấn nút gọi y tá.
Lát sau y tá đến rồi, bác sĩ đến. Kiểmtra tổng quát xong, bác sĩ quay sang Hiểu Đồng nói :
- Cậu ấy đã tình lại thì không còn gì nguy hiểm nữa, bây giờ chỉ cần tỉnh dưỡng cho lại sức, không được cử động quá nhiều, kẻo ảnh hưởng vết mổ.
Nói rồi, bác sĩ bỏ đi ra ngoài. Không khí trong phòng tự nhiên ngột ngạt vì thái độ rất kỳ lạ của Vĩnh Phong, cậu chẳng nói gì làm Hiểu Đồng cũng chẳng thể mở miệng. Ngồi yên như vậy riết, Hiểu Đồng muốn đi vệ sinh, cô bèn rụt tay ra, nhưng Vĩnh Phong vẫn nắm chặt lấy tay cô, dường như càng siết chặt hơn.
Hiểu Đồng ấp úng nói :
- Vĩnh Phong buông tay em ra có được không.
Tay Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong siết chặt đau điếng, nhưng trả lời cô chỉ làcái siết chặt hơn. Cuối cùng Hiểu Đồng đành thở dài nói :
- Em…em muốn đi vệ sinh.
Cả người Vĩnh Phong căng cứng khi Hiểu Đồng định rụt tay ra khỏi tay cậu. Nhưng khi nghe cái lí do muốn rút tay ra của cô thì cậu mới thấy nhẹ nhõm, từ từ thả tay cô ra.
Hiểu Đồng thấy vậy cũng không nói gì thêm chỉ lẳng lặng đi vào tolet, lát sau cô trở ra thì thấy Vĩnh Phong kéo tấm chăn lên phủ cả mặt. Hiểu Đồng thở dài bước đến ngồi xuống mép giường kéo tấm chăn ra nói :
- Vĩnh Phong ! Em biết là anh đang giận. Giận em không chịu nói với anh, nhưng mà tại vì em không muốn anh có chuyện gì cho nên mới làm vậy. Em biết là em sai rồi, là tại em quá ngốc, là tại em suy nghĩ quá nông cạn, khiến anh lo lắng thêm . Còn báo hại anh và mọi người lao vào nguy hiểm. Anh đừng giận nữa được không.
Vĩnh Phong chẳng thèm đáp lời Hiểu Đồng, cứ nhắm mắt im lặng.
Những ngày tiếp theo đó, Hiểu Đồng mới thấy được cơn giận của Vĩnh Phong đáng sợ đến thế nào. Dù cô cócố gắng gợi chuyện bao nhiêu, Vĩnh Phong cũng không thèm trả lời. Mọi người đến thăm, cậu thỉnh thoảng cũng nói dăm ba câu nhưng chẳng mở miệng nói với Hiểu Đồng câu nào cả. Đến khi Đình Ân khỏe khắn vào thăm,Vĩnh Phong vẫn không thèm nói chuyện với Hiểu Đồng. Những khi chỉ còn có hai người trong phòng, Hiểu Đồng chỉ còn cách cắn môi để không bật khóc trước sự lạnh nhạt của Vĩnh Phong.
Đang thất thiểu về nhà, Hiểu Đồng vừa ra khỏi bệnh viện thì một chiếc xe bóng loáng đã chạy đến bên cạnh, một người đàn ông còn trẻ mặc một bộ comple bước xuống xe đi đến trước mặt Hiểu Đồng nói nhỏ. Cô quayngười nhìn vào cái người cực kỳ sang trọng và quý phái nhưng rất lạnh lùng trong xe thở dài ngẫm nghĩ : » Cuối cùng cũng đã đến… »
Buổi tối, Hiểu Đồng lại đến bệnh viện, tay xách một cái cà mên thức ăn. VĩnhPhong đã khỏe lại rất nhiều, đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, biết Hiểu Đồng đến nhưng cậu không quaylưng lại.
Đặt ca mên cơm xuống bàn, Hiểu Đồng bước đến ôm chầm lấy Vĩnh Phong từ sau lưng. Dụi đầu vào lưng cậu, làm nũng nói :
- Vĩnh Phong ! Anh đừng giận nữa có được không. Em biết mình sai rồi. Muốn trừng phạt em cũng không cần phải lâu như vậy. Đừng giận nữa nha nha…
Nhưng Vĩnh Phong chẳng nói gì, chỉ im lặng khoang tay tiếp tục nhìn ra bên ngoài. Hiểu Đồng cảm thấy thất vọng tràn trề, cô thở dài buông tay ra nói :
- Nếu anh không muốn gặp em thì em về đây. Cơm em để trên bàn, anh nhớlấy ăn nha.
Hiểu Đồng thất thiểu quay lưng đi, cònquay lại nhìn xem Vĩnh phong có phảnn ứng hay không nhưng cậu chẳng có một phản ứng nào. Hiểu Đồng thở dài quay đi. Nhưng cô vừa điđược mấy bước đã bị kéo lại rất mạnh, chưa kịp hoàn hồn thì môi mìnhđã bị ai kia miết chặt. Vòng tay ôm lấy người cô rất chắc, bất giác Hiểu Đồng cũng choàng tay qua cổ Vĩnh Phong đáp lại nụ hôn của cậu.
Nụ hôn này không giống những nụ hôn trước đây. Nó cuồng nhiệt hơn, ẩn chứa sự chiếm hữu, chứ không chứa đựng sự dịu dàng. Đầu óc Hiểu Đồng choáng voáng cả lên, cô không còn ý thức được gì cả. Nụ hôn khao khát đầy mãnh liệt này mong muốn đã từ lâu. Khoang miệng nhanh chóng bị hé mở, bị một cơn bão tố điên cuồng quét qua đến độ cô muốn ghẹt thở. Muốn ngừng lại nhưng lại tham lam không muốn rời đi nên cứ tiếp tục cho đến khi gương mặt ửng lên cực độ, tưởng chừng như chỉ thêm một giây nữa thôi thì ngừng thở thì nụ hôn kia mới từ từ nới lỏng ra. Hiểu Đồng hít lấy hít để không khí chung quanh. Nhưng lưỡi của cậu vẫn lượn vòng quanh bờ môi cô liếm nhẹ.
Vĩnh Phong kéo cô ngã xuống giường, cả thân trên đè lên người cô, đặt lên cổ cô những nụ hôn bỏng rát, đi khắp nơi. Một chiếc cúc áo của Hiểu Đồng bật mở, môi Vĩnh Phong trượt sâu xuống dưới. hiểu Đồng hoảng hốt kêu lên :
- Vĩnh Phong, anh làm gì vậy, đây là bệnh viện mà.
- Tiêu độc – Vĩnh Phong cộc lốc trả lời, môi vẫn không ngừng rà sát trên người cô.
Đến lúc này Hiểu Đồng mới vỡ lẽ, hóa ra không phải giận cô vì tự ý bỏ đi mộtmình mà là …GHEN. Hôm đó, lúc vào nhà vệ sinh, Hiểu Đồng đã phát giác trên người mình vẫn còn đầy những vệt đỏ tuy đã lặn bớt nhưng vẫn trôngthấy rõ. Đó chính là những dấu hôn mà Đại Bình đã để lại.
Hiểu Đồng bỗng cảm thấy thật ấm ức,rõ ràng cô là người bị hại mà, sao lại vô cớ giận cô cơ chứ. Làm mấy ngày nay cô thấp thỏm trong lòng không yên. Cứ tưởng là do lỗi của mình chứ nào ngờ anh chàng đang nổi máu ghen.
- Thật ra em và Đại Bình vẫn chưa xảy ra chuyện gì cả.
- Đừng nói nữa, anh không muốn nghe – Vĩnh Phong ngắt lời.
- Nhưng mà …- Hiểu Đồng chưa kịp nói xong thì phải nuốt những lời ấy vô bụng vì Vĩnh Phong lại tìm đến môi cô quấy nhiễu.
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Vĩnh Phong luyến tiếc buông Hiểu Đồng ra, kéo cô ngồi dậy.
Đình Ân và Thế Nam cùng Quốc Bảo đang đẩy cửa bước vào. Vĩnh Phong và Hiểu Đồng mỗi người một ngã không gian thật mờ ám. Vĩnh Phong sắc mặt đã vui vẻ trở lại chứ không lạnh lùng như mấy ngày trước, còn Hiểu Đồng gương mặt ửng hồng, cặp mắt long lanh, đôi môi sưng mọng, ai nấy nhìn nhau mĩm cười thầm.
- Hai người đã làm gì trước khi tụi này bước vào, khai ra mau – Đình Ân mĩm cười trêu ghẹo.
- Còn gì nữa …haha..tất nhiên là đang.. – Quốc Bảo chụm hai bàn tay lại rồi chập vào nhau ý chỉ nụ hôn phụ họa cùng Đình Ân.
Vĩnh Phong chỉ cười không nói gì, HiểuĐồng xấu hổ quá đành chối :
- Làm gì có, mình và Vĩnh Phong chỉ đang bàn nhau sẽ cùng đi chơi sau khi thi xong mà thôi.
Mọi người nghe vậy chỉ cười không trêu ghẹo thêm nữa. Mọi người về hết rồi, Hiểu Đồng ngã người dựa vào lòngVĩnh Phong nhưng vẫn cố tránh vết mỗ của cậu. Vĩnh Phong ôm lấy Hiểu Đồng hỏi :
- Sao tự nhiên em lại muốn cùng anh đichơi vậy.
- Vì em muốn cho anh cơ hội đeo đuổiem – Hiểu Đồng cười khì khì trả lời.
- Haiz ! Vậy hòa ra anh vẫn chưa theođuổi được em à – Vĩnh Phong hôn lên tóc Hiểu Đồng nheo mắt hỏi.
- Phải để anh đeo đuổi em nhiều lần thì em mới cam tâm tình nguyện yêu anh đến suốt đời. Không chịu sao.
- Chịu, tất nhiên anh chịu rồi, anh cầu còn không được nữa là – Vĩnh Phong cười nói rồi lại nụ hôn lên môi cô.
Chap 32 : Tiếp
Cuối cùng Vĩnh Phong cũng được xuấtviện, hai người họ lại bận rộn với kỳ thicử. Vì lúc trước Hiểu Đồng và mẹ tá túc ở nhà của Hữu Thiên cho nên VĩnhPhong bắt hai người phải chuyển về nhà cậu. Bà Cẩm Du thấy tình cảm của Vĩnh Phong và Hiểu Đồng như thế cũng không nỡ bắt ép hai đứa nữađành theo Hiểu Đồng dọn đi. Khi hai mẹ con ra đi, Hữu Thiên luyến tiễn đưa tiễn. Hiểu Đồng quay lại áy náy nhìn Hữu Thiên nói :
- Xin lỗi anh Hữu Thiên.
- Khờ quá ! Là do anh tự nguyện mà. Chúng ta không thể làm người yêu cũng có thể làm bạn mà. Từ hôm nay anh sẽ xem em như em gái, có chuyện gì cần giúp đỡ hãy đến tìm anh nha – Hữu Thiên cười nói nhưng trong ánh mắt ẩn chứa sự buồn bã.
Ngay từ đầu, cậu đã biết mình thua rồi, nhưng mà cậu không muốn từ bỏ một cơ hội nào để được ở bên cạnh cô. Nhưng khi hay tin Hiểu Đồng và Vĩnh Phong nhập viện, cậu chạy đến thì biết rằng mình đã bại trận không còn một chút hy vọng này. Bàn tay củaVĩnh Phong nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng không rời dù đang ở trong tình trạng nguy kịch. Cậu đã biết mình không bao giờ có thể thắng được chàng trai này.
Hiểu Đồng ngập ngùng nhìn Hữu Thiên,cảm kích sự rộng lượng của cậu, lát sau cô mới nói :
- Cám ơn anh. Em đi đây.
- Ừ !
Vĩnh Phong cảm thấy rất vui vì bà Cẩm Du đã đồng ý chuyển về nhà cậunhưng sau đó cậu mới biết rằng cậu đã tự lấy đá đập vào chân mình. Bởi vì so với trước đây, lúc chỉ có bé Đường và Hiểu Đồng thì cậu phải đứng đắn, nay lại càng phải nghiêm chỉnh hơn trước mặt bà Cẩm Du.
Hiểu Đồng cũng không tùy tiện bước vào phòng Vĩnh Phong, hai người chẳng dám đứng gần nhau chứ đừng nói đến thân mật bởi vì sợ bà Cẩm Dubắt gặp. Dù rằng bà Cẩm Du đối xử với Vĩnh Phong rất thân mật nếu không muốn nói có phần thương yêu chiều chuộng.
Chỉ có những lúc hai người cùng đi họcmới có cơ hội bên nhau. Vĩnh Phong cứ nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng nhìn cô ấu yếm trong lúc lái xe. Chỉ đến giờ giải lao, hai người mới tìm một nơi yên tĩnh để bên nhau.
Hiểu Đồng ngồi trong lòng của Vĩnh Phong đưa tay đùa nghịch chiếc cúc áo của Vĩnh Phong, đùa chán cô luồn tay vào vòm ngực vạm vỡ của Vĩnh Phong vẽ vẽ những hình trái tim bên ngực trái của cậu, gương mặt mơ màng cắn nhẹ vào phần xương quai xanh của cậu khiến Vĩnh Phong bị kích động rên khẽ một tiếng, Hiểu Đồng bật cười khúc khích. Hoàn toàn không biết hành động của mình được xem là khiêu khích đối phương làm bậy. Các nơron trong người Vĩnh Phong căn cứng lại nhưng cậu cố kìm xuống, nhưng Hiểu Đồng vẫn cứ nghịch ngợm cắn hết chổ này đến chỗ khác, bàn tay cũng chẳng chịu để yên mà cứ nghịch ngợm. Hiểu Đồng nhìn gương mặt chịu đựng khổ sở của Vĩnh Phong thì cười lớn, cuối cùng quyết định buông tha cho cậu. Cô churúc vào lòng Vĩnh Phong nói :
- Em muốn xin nghỉ ít hôm ở tiệm để ôn thi.
- Ừm…- Vĩnh Phong không trả lời chỉ ừ hử cho qua chuyện, bắt đầu lấy lại hơi thở vừa bị Hiểu Đồng làm rối loạn.
- Em muốn hỏi là liệu em có bị trừ lương hay không ? Anh cũng biết là đồng lương của em vốn eo hẹp mà – Hiểu Đồng nũng nịu hỏi.
Vĩnh Phong nheo mắt nhìn Hiểu Đồng rồi cười thầm. Bây giờ thì cậu hiểu ý đồ đen tối của cô rồi, cái trò quấy nhiễu này vốn là có mục đích mà.
- Sao lại hỏi anh chuyện đó – Vĩnh Phong giả vờ không hiểu hỏi.
- Thì tại vì anh là ông chủ mà…
- Vậy thì sao hả – Cậu có tình hỏi tới.
- Chẳng lẽ anh không thể cho bạn gái mình nghỉ vài ngày được sao – Hiểu Đồng phụng phịu ngước đôi mắt đẹp của mình nhiều cậu.
Hai chữ « bạn gái » thốt ra khỏi môi Hiểu Đồng khiến Vĩnh Phong cảm thấy thật ngọt ngào. Cậu siết chặt vòng tay quanh em cô, cúi xuống mĩm cười một cách tinh quái nhìn Hiểu Đồng rồi nói :
- Cái đó còn tùy thuộc biểu hiện của em.
- Biểu hiện gì – Hiểu Đồng ngơ ngẩn hỏi, đôi mắt cứ chớp chớp nhìn Vĩnh Phong khiến cậu bật cười trước vẻ đáng yêu của cô. Lấy tay nâng cằm Hiểu Đồng lên rồi cúi xuống ngậm lấy đôi môi hồng của cô mút mạnh, làm cho gương mặt Hiểu Đồng đó bừng lên. Đầu óc choáng váng theo từng nụ hôn của cậu.
Cuối cùng kỳ thi cũng kết thúc, hai người vui vẻ cùng nhau đi chơi, địa điểm chọn chính là bãi biển. Bà Cẩm Du chỉ dặn dò hai đứa vài câu rồi đưa tiễn ra ngoài xe. Bé Đường thì cứ khóc đòi theo mãi, Vĩnh Phong phải hứa mua thật nhiều quà về cho mới dỗ được con bé.
Lần này đi du lịch nên Vĩnh Phong chọn chiếc xe mui trần màu đỏ, Hiểu Đồng chẳng biết hiệu gì, cô mù mờ trước các hiệu xe. Nhưng cô phải khẳng định là chiếc xe này rất đẹp.
Chiếc xe mui trần lướt rất nhanh, gặp khả năng lái xe của Vĩnh Phong vốn rất tuyệt, chiếc xe chạy cứ như bay. Mái tóc đen mượt của Hiểu Đồng cứ tung bay trong gió không ngừng rồi rối lên. Nhưng được hít thở không khí nàythì thật là tuyệt.
Hiểu Đồng nhìn ngắm chiếc xe đã đời rồi quay sang hỏi :
- Thật ra anh có tất cả bao nhiêu chiếc xe vậy.
Vĩnh Phong chỉ cười, kéo tay Hiểu Đồng ngã vào người mình. Nói về xe, bản thân cậu cũng không rõ là mình cóbao nhiêu chiếc nữa, đơn giản thấy hứng thú thì mua, nhưng cũng ít khi sử dụng, chủ yếu là những chiếc xe đua mới làm bạn mỗi ngày với cậu.
Nhà Vĩnh Phong có một biệt thự rất đẹp, lại có bãi biển riêng, nhưng do người trông coi bị bệnh nên vẫn chưa quét dọn xong. Thế là hai người đành qua đêm tại khách sạn. Vĩnh Phong lại gần quầy tiếp tân đăng ký phòng, còn Hiểu Đồng ngồi ở bộ sofa chờ đợi, chăm chú vào tờ báo trước mặt.
Hiểu Đồng thỉnh thoảng nhìn về phía Vĩnh Phong xem cậu đang ký xong chưa, vì thấy lâu rồi mà vẫn chưa đăng ký xong. Cô thấy Vĩnh Phong móc trong bóp ra hết tấm thẻ này đến tấm thẻ khác nhưng đều bị trả lại. Hình nhưng gương mặt cậu hơi nổi giận, cậu bực tức lấy tiền ra trả. Vĩnh Phong mướn hai căn phòng sang trọngnhất.
Khi cô tiếp tân đưa cho cậu hai chìa khóa thì Hiểu Đồng bước đến mĩm cười với cô tiếp tân mắng nói :
- Chị à, tụi em chỉ cần một phòng thôi, tụi em là vợ chồng mới cưới mà.
Cô tiếp tân hơi ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong, Hiểu Đồng cười quay sang nhìnVĩnh Phong mắng yêu :
- Ông xã à, anh thật là, ai lại trong đêm tân hôn mà mướn hai phòng ngủ chứ.
Vĩnh Phong bị mấy chữ « vợ chồng mới cưới » của Hiểu Đồng làm cho ngơngẩn, rồi lại nghe thêm : « Ông xã » và « đêm tân hôn » làm cho hồn xiêu phách lạc luôn. Cậu đứng yên bất động, gương mặt e thẹn đỏ bừng. Cô tiếp tân thấy vậy cứ tưởng cậu là trai tân hay mắc cỡ chỉ cười thầm nhanh chóng đăng ký lại rồi cho bồi dẫn hai người lên phòng.
Sau khi vào phòng, Vĩnh Phong bo cho người bồi mấy trăm, rồi nhìn cậu ta đi ra, thì không khí trở nên ngượng ngùng vô cùng. Ngọn lửa trong lòng hình như bùng cháy, cậu cố gắng kìm nén không dám nhìn Hiểu Đồng, đành bước đến bên cửa sổ mở ra để gió biển thổi vào, xua tan ngọn lửa trong lòng. (^ _ ^)
Hiểu Đồng háo hức muốn ra biển chơi, đã lâu lắm rồi cô không được đi biển, không được bơi lội tung tăng đónánh nắng trải dài cùng những đợt sóngdân trào cuồn cuộn. Cho nên cô hối thúc Vĩnh Phong vào thay đồ để cùngchạy ra biển.
Bãi biển mùa mưa không có nhiều du khách lắm, chủ yếu là những sinh viên đi chơi sau kì thi như họ. Những anh chàng vạm vỡ mặc những chiếc quần bơi nhiều màu sắc với những thân hìnhvạm vỡ. Các cô gái cũng dạn dĩ và quyến rũ trong những bộ bikini đủ màuôm sát toàn thân.
Vĩnh Phong là chàng trai có dáng người lí tưởng, thân dài, vai rộng, eo thon, bầu ngực vạm vỡ. Cậu mặc chiếc quần bơi màu đen càng làm lộ thân thể cường tráng, vết sẹo nhỏ ngay bụng càng làm cho cậu nam tính hơn. Hiểu Đồng tuy không phải lần đầu thấy Vĩnh Phong cởi trần, nhưng đây là lần đầu tiên cậu trong chiếc quần bơi. Lần trước, cô gặp cậu trong hồ bơi ở khách sạn thì cậu mặc quần sọt, còn lần này những nơi không nên thấy đều hiện rõ cả. Vừa nhìn thấy côliền đỏ bừng mặt lên đến tận mang tai,vội che mặt lại bằng cái nón rộng vành. {{{(>_<)******
Không tự nhiên như Vĩnh Phong, Hiểu Đồng không dám mặc quá hở hang, càng không dám mặc bikini. Cô vận một chiếc quần sọt jean ngắn để lộ đôi chân dài thon thả đầy gợi cảm, một chiếc áo ống màu đỏ, nhưng khoác bên ngoài là một chiếc áo sơ mi dài tân được thắt lên đến tận ngực để lộ một vùng eo thon thả và làn da trắng mịn cũng khiến người ta phải ghen tỵ . -_-|||
Vĩnh Phong đi trước một cách ung dung lãnh đạm trong sự trầm trồ của các cô gái, gương mặt cậu ngời ngời anh tuấn. Các chàng trai thì cảm thấyghen tỵ, lườm lườm các cô người yêu đang nhìn cậu chảy nước miếng (>_<)
Hiểu Đồng lững thững đi sau, mái tóc dài của cô tung bay trong gió, dáng điệu yêu kiều thướt tha làm các chàngtrai trẻ có mặt ở bãi biển vừa nhìn đã ngẩn ngơ. Thấy cô đi một mình liền chạy đến làm quen.>O<
Hiểu Đồng còn đang bối rối trước màn làm quen với các anh chàng thì Vĩnh Phong đưa tay kéo cô ôm gọn trong lòng, nhướn mày nhìn các anh chàng kia đầy thách thức. Các anh chàng kia biết mình không phải đối thủ của Vĩnh Phong nên đành lặng lẽ rút lui. = ¬v =
Vĩnh Phong quyết định kéo Hiểu Đồng ra nơi vắng tránh cặp mắt lang sói của những anh chàng kia. Hành động ghen tuông của cậu khiến Hiểu Đồng cười mãi, rồi trêu trọc. Vĩnh Phong liền kéo cô lại ôm gọn trong lòng, bàn tay tiếp xúc làn da trần quanh eo cô khiến cậu có sự rung động nhẹ nhàng, những ham muốn lại như sóng nổi lên o(>_<)o
Sau khi tung tăng dưới biển đến mệt lả cả người, hai người mới lên bờ dựa vào lòng nhau nghịch cát. Vĩnh Phong chợt nhớ lại một chuyện liền hỏi :
- Nói cho anh biết ba chữ mà em muốn nói với anh khi anh nằm trong bệnh viện.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong hỏi thì thẹn thùng đỏ mặt, ba chữ đó bay giờ muốn cô nói ra thì thật xấu hổ, cho nên cô giả vờ không biết hỏi :
- Bà chữ gì cơ.
Vĩnh Phong nheo nheo mắt nhìn Hiểu Đồng cười :
- Lúc anh còn hôn mê, anh nghe rõ embảo em có ba chữ muốn nói với anh, bảo anh phải tỉnh lại để nghe. Anh vì ba chữ này mới chống đối với thần chết trở về. Cho nên em phải nói cho anh nghe.
Thật ra Vĩnh Phong biết rõ Hiểu Đồng muốn nói với cậu ba chữ gì nhưng cậu muốn chính miệng Hiểu Đồng nói ra để tận hưởng cảm giác ngọt ngào do nó đem lại . Cho nên cậu nhất quyết bắt Hiểu Đồng nói ra. Cậu cù vào chỗ nhạy cảm trên eo cô khiến cô cười ngất ngã lăn ra bờ cát mịn. Nhưng cô vẫn mím chặt môi không chịu nói. Vĩnh Phong thuận thế nằm đè lên người cô, dùng môi tra tấn,khiến Hiểu Đồng oằn người né tránh. Tư thế này khiến Hiểu Đồng nóng bừng cả người lên, tuy hai người từng tiếp xúc cơ thể nhưng chưa bao giờ trong bộ dạng có phần trần trụi thế này. Thấy bộ dạng e thẹn của Hiểu Đồng như thế, trong lòng Vĩnh Phong trỗi lên sự ham muốn.
Hiểu Đồng thấy ánh mắt rực lửa của Vĩnh Phong thì hiểu cậu đang muốn gì, cô liền đẩy mạnh cậu ra, bóc cát biển quăng vào người cậu, le lưỡi trêu trọc rồi nhanh chóng bỏ chạy. Vĩnh Phong bị đẩy ngã ngữa nhanh chóng bò dậy đuổi theo, tay nắm theo một bóc cát, chẳng mấy chốc đuổi kịp Hiểu Đồng, cậu nhét nắm cát vào trong áo của cô. Hiểu Đồng chỉ kịp á lên một tiếng rồi giận dữ nhìn Vĩnh Phong mắng :
- Anh cho cát cả vào trong áo trong của em rồi. Khó chịu quá đi.
- Vậy em mau nói cho anh biết ba chữđó đi nếu không anh sẽ cho cát vào người em nữa cho xem.
- Không nói, có chết em cũng không nói – Hiểu Đồng làm mặt giận, ương bướng nói định quay lưng bỏ đi.
Nhưng mới đi được mấy bước thì đã bị nhấc bổng lên vác đi. Vĩnh Phong vác cô đi ra phía biển trong sự giẫy giũa của cô.
- Chẳng phải em thấy khó chịu vì bị cái vô áo sao, anh giúp em rửa sạch cát.
- Không cần – Cô vội xua tay.
Nhưng Vĩnh Phong đã đưa cô ra sâu bãi biễn và quăng cái bịch cô xuống nước mà không hề thương tiếc. Hiểu Đồng chưa kịp chuẩn bị gì liền uống liền mấy ngụm nước biển đến sặc sụa.Cô cố gắng trồi người lên thì đã bị Vĩnh Phong nhấc bổng lên lần nữa hỏi:
- Có chịu nói không ?
- Không nói .
Ùm…Hiểu Đồng lại bị quăng xuống lầnnữa, nước biển mặn chát chảy vào lỗ tai, lỗ mũi và miệng cô, khiến cô muốn nghẹt thở. Nhưng Vĩnh Phong dường như không muốn dừng lại trò đùa dai của mình. Hiểu Đồng liền nghĩ thầm : »Anh muốn đùa dai chứ gì, em chơi với anh » (?_ ?)
Cố gắng trồi lên hít thật sâu vào, đưa không khí vào trong buồng phổi thật nhiều, cô biết Vĩnh Phong sẽ ném mình lần nữa, nhưng lần này Hiểu Đồnglặn sâu bên dưới, không thèm trồi lên nữa. (+ _+)
Vĩnh Phong đang cười thật tươi trướctrò đùa của mình nhưng mấy giây sau chẳng thấy Hiểu Đồi trồi lên như lúc đầu, nụ cười vụt tắt. Gương mặt từ hồng hào trở thành tái xanh rồi biến thành trắng nhợt. Cậu vội lặn xuống kéo Hiểu Đồng lên, bồng cô lên bờ, đặt cô nằm trên bãi cát lo lắng gọi tên:
- Hiểu Đồng ! Em sao rồi, anh xin lỗi, anh không nên đùa như vậy. Anh sai rồi.
Nhưng Hiểu Đồng vẫn nhắm mắt không mở, Vĩnh Phong thót cả tim vội vàng để hay tay lên ngực cô định làm hô hấp nhân tạo nhưng đã bị Hiểu Đồng vút một nấm cát vào người, lần nữa bị cô đẩy ngã. Hiểu Đồng đứng lênmuốn cười trước gương mặt lo lắng của Vĩnh Phong nhưng cố kìm lại. Cô giả vờ làm mặt lạnh nói :
- Em không thèm nói chuyện với anh nữa.
Nói rồi cô quay người bỏ về khách sạn. Về khách sạn cô liền tắm rửa sạch sẽ, nhưng khi bước ra vẫn chưa thấy Vĩnh Phong về phòng. Đột nhiên thấy lo lắng, cô vội đi xuống dưới xem.
Vừa ra khỏi thang máy, Hiểu Đồng đã thấy Vĩnh Phong vẫn mặc chiếc quầnbơi, mình chỉ khoát hờ chiếc khăn màu trắng, đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ với một cô gái trẻ xinh đẹp. Tâm trạng đang phập phồng lo lắng bỗng tối sầm lại, đứng im nhìn Vĩnh Phong và cô gái kia nói chuyện rất vui vẻ. Đột nhiên, thấy Vĩnh Phong ngẩng đầu lên nhìn thấy mình, cô quay người giận dỗi bỏ đi. Nhưng Vĩnh Phong không hề đuổi theo.
Chap 33
Về tới phòng, Hiểu Đồng đóng sầm cửa lại chui vào giường nằm, trong lòng cảm thấy ấm ức vô cùng. Chờ hoài vẫn chưa thấy Vĩnh Phong đi lên, những giọt nước mắt tủi hổ bỗng trào ra. Không phải không biết tình cảm của Vĩnh Phong dành cho mình, cũng không phải cô ghen tuông, chỉ là….
Đây là lần đầu tiên hai người đi chơi riêng cùng nhau, cô cũng chỉ muốn nhưbao cô gái khác được bạn trai chiều chuộng . Thế mà Vĩnh Phong chẳng những không dỗ dành khi cô nổi giận, trái lại còn ngang nhiên đi nói chuyện với cô gái khác. Cho dù cô gái là bạn lâu ngày không gặp nên hai người mới ngồi lại tâm sự. Nhưng bạn bè quan trọng hơn bạn gái à. Càng nghĩ càng thấy ấm ức trong lòng.
Dù nghe tiếng mở cửa nhưng Hiểu Đồng cũng không thèm nhúc nhích. Cônhắm mắt lại giả vờ ngủ, nằm nghiêng người, hướng lưng về phía cửa cho nêncô không biết sắc mặt Vĩnh Phong như thế nào. Chỉ nghe cậu mở tủ lấy quần áo rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Lát sau cô cảm thấy chiếc giường bị lún xuống, lại thấy có một hơi ấm tiến sát đến người mình. Vòng tay choàng qua người cô, hơi thở tiến sát bên tai cô phả vào tai cô những hơi thở ấm nóng, Vĩnh Phong thì thầm :
- Hiểu Đồng, anh yêu em.
Rõ ràng đang nổi giận nhưng khi nghe mấy lời thì thầm này thì cơn giận của cô theo gió biển bay đi mất tiêu rồi. Nhưng cô vẫn vờ nhắm mắt ngủ. Vĩnh Phong cắn nhẹ vành tai cô, khiến cả người cô nổi cả gai óc, nói :
- Anh biết em chưa ngủ, mau dậy đi, chúng ta xuống dưới ăn chút gì đi. Anhđói rồi.
Hiểu Đồng vốn dĩ định tiếp tục giả vờ ngủ nhưng người khẽ run lên trước hành động của Vĩnh Phong cho nên không thể tiếp tục gải vờ nữa.
- Em không ăn, anh đi mà ăn một mình đi.
- Em vẫn còn giận à – Vĩnh Phong cười khì khì siết chặt tay ôm lấy cô – Anh xin lỗi được chưa.
- Ai thèm giận anh – Hiểu Đồng hất tay Vĩnh Phong ra khỏi người mình rồiquấn chăn sát người.
Vĩnh Phong bèn chui vào chăn, kéo người Hiểu Đồng sát vào lòng mình, làm nũng cười nói :
- Vậy thì anh không thèm ăn nữa, anh ngủ cùng em.
Hiểu Đồng suýt chút thì bật cười trước giọng làm nũng cũa Vĩnh Phong, may mà cô kìm lại được. Cô thoát khỏi tay cậu, ôm gối quay đầu xuống dưới ngủ. Vĩnh Phong liền lặp tức quayđầu theo cô bám chặt. Cười cợt nói :
- Vợ chồng đầu giường giận, cuối giường hòa, có phải em xuống đây ngủlà hết giận anh rồi không.
Hiểu Đồng liềm lườm Vĩnh Phong một cái rồi nói :
- Ai vợ chồng với anh chứ.
- Là em nói chứ có phải anh đặt điều đâu. Là em nói tụi mình là vợ chồng mới cưới mà – Vĩnh Phong nheo mắt làm càng đùa cợt nói – Đêm nay là đêm tân hôn của tụi mình, nhanh lên một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng.
Vĩnh Phong vừa nói vừa kéo Hiểu Đồng lại sát người mình, Hiểu Đồng kinh sợ cả người vội nhảy xuống giường mếu máo nói :
- Anh … anh mà như vậy… là em bỏ về liền đó.
Vĩnh Phong cười khùng khục, rồi lát sau cố gắng nín cười kéo Hiểu Đồng đến bên cạnh mình nói :
- Anh đùa thôi mà . Ai biểu bộ dạng giận dỗi của em đáng yêu quá làm chi.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói vậy mới thở phào nhẹ nhỏm, để mặt cho Vĩnh Phong ôm lấy mình. Vĩnh Phong tỳ cằm vào tóc Hiểu Đồng hỏi :
- Hết giận chưa ?
- Chưa – Hiểu Đồng lặp tức trả lời, kỳ thực là muốn nhõng nhẽo với Vĩnh Phong một chút chứ cô đã hết gai65n từ lâu rồi.
- Vậy phải làm sao cho em hết giận đây – Vĩnh Phong giả vờ khổ sở ôm mặt hỏi.
Hiểu Đồng suy nghĩ một lát, cô muốn trêu lài Vĩnh Phong cho bỏ ghét, liền nói :
- Vậy thì ngày mai anh làm pháo hoa cho em xem đi.
- Chỉ vậy thôi à – Vĩnh Phong ngạc nhiên rồi phá lên cười nói :
- Không chỉ vậy đâu, cái em muốn xem là pháo bông bắn lên trời ấy, nhưng mà em muốn xem vào ban ngày, phải đẹp thì em mới hết giận.
Nhìn gương mặt đần ra của Vĩnh Phong mà Hiểu Đồng muốn bật cười lớn, cảm giác hả giận vô cùng. Muốn bắn pháo hoa lên trời đâu phải chuyện dễ dàng gì, phải đi xin phép, rồi phải gọi xe cứu hỏa tới, rồi phải tìm nơi trống để bắn. Họ thuận lợi ở chỗ họ đang ở bãi biển trống vắng, nhưng khí hậu ở đây lại khá ẩm ướt, không thích hợp để bắn pháo hoa. Chuyện xin phép và mua pháo hoa vớiVĩnh Phong cũng khá dễ, chỉ cần có tiền thì mọi việc đều xong, nhưng vấn đề là cô muốn xem vào ngày mai. « Haha … Vĩnh Phong, để em xem anh làm thế nào đây. »
Vĩnh Phong đau đầu nhăn nhó, Hiểu Đồng đã đưa ra yêu cầu vô cùng khó cho cậu. Nhưng cậu mau chóng khẳng định :
- Được vậy ngày mai anh cho em xem pháo hoa. Bây giờ anh đi chuẩn bị liền.
Hiểu Đồng đang mĩm cười đắc ý vì đã trả thù được Vĩnh Phong thì liền sửng sốt khi nghe cậu khẳng định chắc nịchnhư thế. Xưa nay Vĩnh Phong không tùy tiện hứa chuyện gì mà không thể thực hiện được với bất kỳ ai, với cô lạicàng không.
Cậu đẩy người cô ra nhanh chóng thoát khỏi giường, đến tủ lấy áo khoát rồi quay lại dặn dò :
- Tối nay em ngủ một mình ở đây ngoan nha, đừng đi lung tung. Nhớ khóa chặt cửa phòng lại.
- Nhưng mà anh định đi đâu ? – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.
- Đi tìm pháo hoa cho em – Vĩnh Phong cười trả lời rồi hôn nhẹ lên môi cô nói – Anh xuống dưới gọi đồ ăn choem , em hãy ăn cho no rồi ngủ ngoan nha.
Hiểu Đồng chưa kịp nói gì thì Vĩnh Phong đã mở cửa đi ra ngoài rồi. Bỏ lại Hiểu Đồng ngơ ngác với lòng dạ rối như tơ vò.
Cô vội chạy theo nhưng Vĩnh Phong đã khuất trong thang máy mất rồi. Hiểu Đồng đàng trở lại phòng, ôm gối chờ đợi. Lát sau, bồi phòng mang đồ ăn lên cho cô. Tắm cả buổi chiều, quả thực Hiểu Đồng cũng hơi đói, nhưng côchỉ ăn qua loa vài miếng rồi không có bụng dạ nào ăn nữa đành bỏ đó đi đến giường nằm.
Cô thở dài một cách khổ sở, tay vỗ vỗ vào trán, bụng tự mắng **** mình tại sao lại đặt ra yêu câu vô lí đến thế, phá hỏng buổi đi chơi vốn rất vui vẻ của hai người. Nằm mãi trên giường, mắt cứ nhìn chằm chằm hết đồng hồ rồi đến cửa phòng, rồi tiếp tục thở dài tự trách mình. Đợi mãi vẫnchưa tấhy Vĩnh Phong trờ về phòng, cô đành lấy điện thoại gọi cho Vĩnh Phong. Vĩnh Phong vừa « Alô » , Hiểu Đồng liền mừng rỡ nói :
- Vĩnh Phong ! Anh mau về đi. Em chỉ nói đùa thôi.
- Anh vậy, nhớ anh à, hay là em đang sợ ma – Giọng Vĩnh Phong trêu chọc khi thấy nghe giọng lo lắng của Hiểu Đồng.
- Anh đừng đùa nữa, trời tối rồi, bên ngoài nguy hiểm lắm – Hiểu Đồng run rẩy khuyên nhủ.
- Em đừng lo, anh không có đi một mình – Vĩnh Phong vừa cười nói, vừa liếc cô gái ngồi bên cạnh mình, tay vẫn lái xe với tốc độ đều đều.
- Anh đi với ai ? – Hiểu Đồng thở phàonhẹ nhỏm, cảm thấy bớit lo lắng một chút.
- Anh đi với cô gái mà em thấy khi ở dưới sảnh đó – Vĩnh Phong cười khùng khục nói.
Hiểu Đồng vừa nghe xong thì tái mặt, cô giận dữ hét lớn nói :
- Anh … vậy anh đi luôn đi, đừng có vềnữa.
Cô vội tắt máy điện thoại rồi quăng mạnh xuống đất, ngã mình xuống giường muốn khóc.
Ở bên kia, Vĩnh Phong cười nắc nẻ, cô gái bên cạnh liền hỏi :
- Anh trêu cô ấy như vậy, không sợ cô ấy giận à.
Vĩnh Phong không trả lời, chỉ khẽ cười. Hiểu Đồng định trêu cậu, lại bị cậu trêu lại.
Cả đêm, Hiểu Đồng mất ngủ.
Phải đến khi trời gần sáng cô mới ngủ được, đang ngủ ngo n lành thì bị tiếng điện thoại của Vĩnh Phong làm thức giấc. Cô mở mắt, uể oải bò xuống giường nhặt cái điện thoại mà tối qua cô đã ném nó trong cơn giận. Cái điện thoại đáng thương đã bị cô đem ra làm thớt mà chém trút giận.
- Alô.
- Em thức dậy chưa ? Mau đánh răng rửa mặt thay đồ đi, anh lên liền .
Nói rồi Vĩnh Phong liền cúp máy mà không cho Hiểu Đồng nói lời nào. Tuy hơi giận nhưng cô vẫn nghe lời, đi rửa mặt và thay đồ. Vừa mở cửa phòng tắm ra đã thấy Vĩnh Phong thay một bộ đồ khác nghiêm chỉnh hơn, phải nói là rất đẹp, khiến Hiểu Đồng hơi ngẩn ngơ khi nhìn thấy, lại còn một nụ cười cong cong nơi khóe miệng nữa, tim cô tự nhiên lại đập mạnh.
- Đi thôi ! – Vĩnh Phong cười giục Hiểu Đồng.
- Đi đâu – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.
- Cứ đi theo anh – Vĩnh Phong không trả lời mà kéo tay cô đi ra cửa.
Cánh cửa thang máy vừa mở ra dưới tầng sảnh, Vĩnh Phong liền đưa tay bịtmắt cô lại, Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi :
- Anh làm gì vậy.
- Bí mật, lát nữa sẽ biết, yên lặng đi theo anh.
Tuy trong lòng tò mò vô cùng nhưng Hiểu Đồng vẫn im lặng đi theo, mắt bị bịt chặt nhưng bên tai cô nghe những tiếng sầm sì.
- Kìa, cô ấy là nhân vật nữ chíng đó.
- Hôm qua tôi có gặp họ ở bãi biển…rất xứng đôi.
………….
Hiểu Đồng bỗng dưng thắc mắc vô cùng, không rõ đang xảy ra chuyện gì, muốn đưa tay kéo tay Vĩnh Phong xuống thì thấy Vĩnh Phong đã kéo cô dừng lại , xoay người cô về mỗt hướng nào đó, rồi giữ cô đứng yên. Hiểu Đồng định mở miệng hỏi thì Vĩnh Phong đã thì thầm bên tai.
- Chờ một chút nữa đi.
………
- Bây giờ anh bắt đầu bỏ tay ra đây, đừng chớp mắt nha – Vĩnh Phong lại thì thầm bên tai cô.
Hiểu Đồng ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra, đôi mắt bị bịt chặt nãy giờ được giải thoát, cô chớp chớp mắt vài cái rồi trái tim đột nhiên bị một sự xúc động mạnh khi mà trước mặt cô ……
Có rất nhiều màu, điều là hình trái tim,màu tím có, màu đỏ có, màu xanh, màu vàng, màu cam, dường như những gam màu đều hiện ra. Thật nhẹ nhàng từ từ bay lên bầu trời xanh trong kia, lơ lững lơ lững kéo theo những băng ruy băng màu đỏ dài thật dài càng làmcho chúng đẹp hơn.
- Con cũng muốn, mẹ ơi mua cho con một cái – Tiếng một em bé vang lên đòi mẹ mua cho nó một trái bong bóngnhư thế.
Có vài tiếng trầm trồ suýt xa của các cô gái đang đứng xung quanh.
- Đẹp quá, nhiều bóng bóng quá…
- Không thể đếm xuể mà, quá nhiều, cả ngàn trái chứ không ít.
Hiểu Đồng mở to đôi mắt đen lấy, lấp lánh nhìn những trái bong bóng hìng trái tim bay vút lên trên trời cao rất đẹp. Bên tai vang lên những giai điệu hạnh phúc, thật nhẹ nhàng và lãng mạn.
- Có thích không, pháo hoa này có đẹp không ? – Tiếng Vĩnh Phong thì thầm bên tai.
Hiểu Đồng không trả lời, ánh mắt hạnhphúc nhìn đôi mắt sáng ngời rạng rỡ của Vĩnh Phong mĩm cười.
Bùm…
Một tiếng nổ rất lớn vang lên, một chùng bong bóng rất lớn bay vút lên, nó được kết lại với nhau ngay hàng thẳng lối, dường như là xếp chữ, nhưng chưa ai nhận ra đó là chữ gì cho đến khi nó bay lên cao, thì ba chữ: « I love you » được hiện ra rất rõ, mấy tiếng trầm trồ lại vang lên.
Hiểu Đồng thấy tim mình đập mạnh, xúc động liên hồi, bàn tay khẽ siết chặt bàn tay đang nắm của Vĩnh Phong. Lúc này cô thấy nó còn đẹp hơn và rực rỡ hơn cả pháo hoa.
Bùm ….
Lại thêm một chùm bong bóng rất rất lớn tạo thành một hình thù gì đó và chẳng cần nó phải bay lên cao, người ta đều nhận ra nó là hình trái tim, một chùm bóng bóng tạo thành trái tim màu hồng rất đẹp bay lên.
- Oaaaaaaa, tuyệt quá đi. Ước gì mình cũng được như thế.
- Lãng mạn quá….
- Ôi….
Sau đó lại là đồng loạt những trái bong bóng riêng lẻ đầy màu sắc bay lên rất đẹp khiến mọi người suýt xoa khen ngợi.
Hiểu Đồng còn đang ngây ngất nhìn những trái bóng đang dần bay lên cao thoát khỏi tầm mắt, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc thì một bó hoa hồng đã ở trước mặt cô. Ẩn sau đó là gươn mặt ngời ngời đẹp trai của Vĩnh Phong.
- Có thích không ?- Cậu cười cười dịu dàng hỏi.
Hiểu Đồng e thẹn gật đầu, cầm lấy bó hoa hồng trên tay Vĩnh Phong nhìn ngắm. Bó hoa hồng có mười một bông.Có đủ màu sắc, hai bông màu vàng, hai bông màu trắng, hai bông màu hồng phấn, hai bông màu cam, hai bông màu tím, chỉ duy nhất có bông ở chính giữa là màu đỏ.
- Là bó hoa mười một bông….- Tiếng ai đó reo lên.
Hiểu Đồng cũng có nghe nói ý nghĩa của bó hoa mười một bông này rồi nhưng bất giác lại hỏi :
- Tại sao lại là mười một bông hồng.
Vĩnh Phong cười nói :
- Con số 1…1 có nghĩa là 1 đời một kiếp anh yêu em.
- Mỗi giờ mỗi khắc anh đều nhớ em…
- 1 trái tim, 1 tấm lòng này của anh chỉ trao cho mỗi mình em.
- Trao cho em cả tình yêu và niềm tin của anh.
…………
- Hoa hồng chính giữa – Vĩnh Phong chỉ tay vào bông hoa hồng màu đỏ duy nhất trong bó hoa nói – Nó chính là tượng trưng cho trái tim anh, là trái tim duy nhất dành cho em, đỏ thẩm và tinh khiết.
Tiếng mọi ngườ òa lên đầy ngưỡng mộ, cả nam lẫn nữ đều nhìn họ với ánhmắt rạng ngời ngưỡng mộ.
- Ôi ước gì bạn trai mình làm như thế với mình, đời này kiếp này có chết mình cũng cam lòng – Tiếng một cô gáioán than.
- Ôi trời ơi, mình chết mất vì sự lãng mạn này.
- Hôm nay đến đây đúng là quyết định đúng đắn của mình.
Hiểu Đồng nghe tiếng trầm trồ của mọi người thì trong lòng bồi hồi xúc động và ngập tràn niềm hạnh phúc. Bỗng nhiên có tiếng hô lên :
- Hôn đi ! Hôn đi ….
Mọi người lặp tức kêu phụ họa :
- Hôn đi ! Hôn đi ….
Hiểu Đồng đỏ hết cả mặt ngượng ngùng không dám nhìn ai, càng không dám nhìn mặt Vĩnh Phong, cô cúi đầu cuống e thẹn. Một bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, Hiểu Đồng bắt gặp ánh mắt say đắm của Vĩnh Phong thì bị nhấn chìm, bờ môi đã bị người ta cuốn lấy trong tiếng cười khúc khích của mọi người. Hạnh phúc này đén thật ngọt ngào.
Sau đó, Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng đi đến chỗ chiếc xe của mình đậu sẵn, cả hai cùng biến mất trong sự luyến tiếc của mọi người. Cùng nhau ăn sángxong, cả hai cùng dạo chơi quanh khu mua sắm.
Vào trong một plaza ở đó dạo chơi rất vui vẻ, Vĩnh Phong đột nhiên kéo Hiểu Đồng đến quầy bán trang sức cao cấp ở đó. Cậu nhìn ngắm một hồi rồi chọn ra một cặp nhẫn rồi bảo :
- Đeo giùm cho anh.
Hiểu Đồng ngoan ngãon giúp cậu đeo vào. Vĩnh Phong liền lấy chiếc nhẫn dành cho nữ ***g vào ngón tay giữa của cô. Lòng cảm thấy rất hạnh phúc, mặt đỏ bừng e thẹn trước cái nhìn củacô nhân viên nhưng cô ngập ngừng nói:
- Chẳng phải khi đeo nhẫn người ta thường chọn một địa điểm lãng mạn hay sao.
Vĩnh Phong cười giang nhìn Hiểu Đồngnói :
- Cái này anh mua giùm cho người ta.
Gương mặt của Hiểu Đồng thoáng chút thất vọng, cô cúi mặt nhìn đầu ngón chân.
- Sao hả, không phải em muốn làm vợ anh rồi chứ – Vĩnh Phong cười trêu cô.
- Ai thèm làm vợ anh – Hiểu Đồng phùng má hất mặt nói.
- Vậy mau tháo nhẫn trả anh – Vĩnh Phong vừa nói xong thì cầm tay Hiểu Đồng, giả vờ rút rút chiếc nhẫn, rồi thở dài mĩm cười nói :
- Không được rồi, tháo không ra, đành cho em mượn đeo vậy.
- Xí… – Hiểu Đồng trề môi xí một cái rồi quay lưng bỏ đi, cười thầm hạnh phúc. Chiếc nhẫn rõ ràng là rộng như vậy mà bảo tháo không ra, rõ ràng là mua cho cô lại còn giả vờ.
Dạo chơi trán trường rồi Vĩnh Phong dẫn Hiểu Đồng đến một công viên. Cậu nhìn đồng hồ trên tay rồi kéo Hiểu Đồng đi đến một vòng tròn, xung quanh có nhiều cái vòi nho nhỏ. Đứng ngay chính giữa vòng tròn nhìn xung quanh. Hiểu Đồng không hiểu tại sao Vĩnh Phong lại kéo cô đến đứng ở đây vì chỗ này vừa trống lại rất nắng, đã gần 12 giờ rồi.
- Sao lại đứng đây – Cô nheo nheo mắt lại vì bị ánh mặt trời chiếu vào nhăn mặt hỏi.
- Hiểu Đồng ! Anh yêu em – Vĩnh Phong không trả lời chỉ vuốt nhẹ má cô rồi nói. – Anh sẽ yêu em đến trọn kiếp này. Anh sẽ bên em trọn đời.
Vừa nói xong, cậu vòng tay kéo Hiểu Đồng sát vào lòng mình, hôn thật sâu vào đôi môi cô. Vừa lúc đó những giọt nước từ những chiếc vòi phun bắn lên, xua tan đi cái nóng bên ngoài, chỉ có cảm giác mát dịu trong hai trái tim hạnh phúc. Khi hai người buông nhau ra, toàn thân điều ướt nhẹp nhìn nhau cười ngất.
- Người ta nói, nếu như nguyện ước đúng vào lúc vòi nước phun ra thì điềuước đó sẽ thành hiện thực. Vậy thì đời này, kiếp này, em phải ở bên cạnhanh rồi – Vĩnh Phong cười hề hề nói.
Hiểu Đồng cười bẽn lẽn , lấy tay đánh vào ngực Vĩnh Phong nói :
- Nhưng mà ướt hết trơn rồi.
- Đi thôi – Vĩnh Phong nói xong kéo tay Hiểu Đồng đi đến một cửa hàng thời trang cao cấp.
Thay đồ xong, hai người cùng đi ăn, Vĩnh Phong chọn một bàn gần cửa kiếng nhìn ra bên ngoài. Hiểu Đồng ăn với tâm trạng lâng lâng đầy hạnh phúc, cô vô tình nhìn sang bên kia có một cửa hàng áo cưới rất thanh lịch, có trưgn một tấm biển chụp cô dâu chú rể rất đẹp. Cô nhìn chầm chầm vào tấm hình đó, đột nhiên mặt đỏ bừng lên.
- Ăn xong chúng ta qua đó – Vĩnh Phong cười nói.
Hiểu Đồng vội vàng cúi đầu ăn, không dám nhìn bên đó lần nào nữa. Chỉ nghĩVĩnh Phong nói đùa, ai ngờ, ăn xong cậu kéo cô qua đó thật.
Hiểu Đồng ngượng chín hết cả người, không chịu bước vào nhưng lại bị Vĩnh Phong kéo vào. Nhân viên của cửa tiệm thấy hai người họ vào liền niềm nỡ đón tiếp. Sau đó những mẫu áo cưới mới rất đẹp được đưa ra cho haingười họ xem, Vĩnh Phong chọn một bộ rất đẹp rồi bắt Hiểu Đồng vào thay. Hiểu Đồng bị bắt đi thay đồ, cònbị băt trang điểm rồi làm tóc. Khi tấm màn bị kéo xuống, một cô dâu vô cùng xinh đẹp xuất hiện trước mặt Vĩnh Phong. Trái tim Vĩnh Phong bị trễ mất một nhịp đập khi thấy Hiểu Đồng cực kì xinh đẹp trong trang phục cô dâu. Còn Vĩnh Phong cũng chọn một bộ comple màu trắng rất đẹp. Hai người làm cho các nhân viên ở đây đều há hốc miệng ngưỡng mộ. Bà chủ thậm chí còn yêu cầu hai người làm người mẫu chụp hình. Toàn bộ hình họ chụp sẽ được miễn phí. Hiểu Đồngxấu hổ không nói gì, còn Vĩnh Phong cứ toét miệng cười đồng ý.
Ra khỏi cửa hàng áo cưới, hai người mệt muốn toát cả mồ hôi, quyết định chạy ra hướng biển đón gió. Chạy ngang qua một nhà thờ nhỏ màu trắngrất đẹp. Vĩnh Phong bỗng dừng xe lại.Quay người lại nói với Hiểu Đồng :
- Áo cưới đã mặc rồi, vậy thì chúng ta bước vào nhà thờ thôi.
Hiểu Đồng biết Vĩnh Phong nói gì, cô xấu hổ nói :
- Em đâu phải người nước ngoài, cũng đâu theo đạo thiên chúa, sao lại vào nhà thờ chứ.
- Nhưng mà từ nhỏ anh đã ở nước ngoài rồi – Vĩnh Phong cười nói kéo tay cô đi xuống.
Hiểu Đồng nghe vĩnh Phong nói bất giác nhớ lại lúc còn ở nàh Vĩnh Phong. Khi cô vất vả tra từ điể để làm báo cáo thì Vĩnh Phong đã đến bên cạnh dụ dỗ, nếu cô để cho anh hôn thì anh sẽ giúp cô dịch bài này. L1uc đầu Hiểu Đồng không tin, một chàng công tử có vẻ ăn chơi như Vĩnh Phong mà có thể dịch được một cách trôi chảy. Thế là hai người cá với nhau, cuối cùng Hiểu Đồng thua cuộc để người ta cưỡng hôn mình. Cảm thấy ấm ức trong lòng,rõ ràng cô học ngày học đêm mà lại thua một anh chàng tối ngày rong chơi như vĩnh Phong. Vĩnh Phong tấhy cô ấm ức mới tiết lộ bí mật chiến thắng của mình là do cậu từ nhỏđã sống ở nước ngoài và mới vừa về nước mấy năm nay thôi. Bởi vậy Hiểu Đồng không chịu là mình thua, đồi Vĩnh Phong bồi thường, nhưng ngay sau đó, nhận ra bồi thường hay khôngbồi thường Vĩnh Phong cũng đều được lợi. Bởi vì nếu trả lại cô một nụ hôn thì đúng là cô thiệt rồi.
Nhà thờ đang làm đám cưới cho một cặp vợ chồng trẻ, cô dâu chú rễ rất hạnh phúc nắm tay nhau đứng trước cha. Khi cha hỏi cô dâu chú rể có đồng ý bên nhau trọn đời không, cả hai đều nói : » Con đồng ý »
Bên ngoài Hiểu Đồng dựa vào lòng Vĩnh Phong nhìn họ hạnh phúc. Vĩnh Phong bèn thì thầm nói :
- Sau này chúng ta sẽ hạnh phúc hơn họ.
Cuối cùng hai người đã ra bờ biển, gió điều hiu mát mẻ thổi vào mặt họ, làm cơn buồn ngủ trỗi dậy, cả hai cùng ngồi trên xe, đầu dựa vào nhau mà ngủ.
Chap 33 : Tiếp
Cuối cùng khi trời sẫm tối, Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng đến một nhà hàng gẩn bờ biển rất thơ mộng và rấtđẹp từ cách bài trí cho đến phong cảnh bên ngoài.
Người quản lí đưa tay hướng dẫn hai người họ đến một cái bàn bên ngoài bờ biển. Trên bàn có cắm hai ngọn nến lung linh, một lọ hoa thủy tinh chỉ có độc nhất một bông hoa hồng. Hai bên đều có bày dĩa và dao nĩa một cách sang trọng. Người quản lí định đưa tay kéo ghế cho Hiểu Đồng ngồi thì Vĩnh Phong ngăn lại. Cậu đích thân đi đến kéo ghế cho Hiểu Đồng ngồi, chờ cô ngồi vào rồi mới kê ghế đúng chỗ. Hiểu Đồng mím môi cời trước hành động ga lăng của Vĩnh Phong. Quả thật là không quen lắm với phong cách người nước ngoài nhưng trong lòng nhen nhói một sự ấmáp nào đó.
Trước khi đồ ăn được đem ra, thì mộtbản nhạc nhẹ được đàn bởi đàn violong vang lên, bên cạnh là tiếng gió thổi rất em dịu. Dòng sông lấp lánh phản chiếu anh đến, phong cảnh cữc kì nên thơ và lãng mạn.
- Có thích không – Vĩnh phong dịu dàng hỏi.
Hiểu Đồng chỉ mĩm cười gật đầu. Lát sau cô mới nói.
- Thật ra không cần phải tốn tiền như vậy đâu. Em chỉ cần một bữa tối thơ mộng trong khách sạn là được rồi.
- Bởi vì hôm nay là ngày đặc biệt – Vĩnh phong giọng trầm trầm cười nói.
- Là ngày gì – Hiểu Đồng trố mắt ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong dò xét.
- Hôm nay là kỉ niệm một trăm ngày chúng ta quen nhau – Vĩnh Phong thủng thỉnh nói.
Vĩnh Phong vừa nói xong thì Hiểu Đồng sửng sốt vô cùng. Cô hoàn toàn không để ý đến chuyện này, vậy mà…, thông thường chuyện này con gái để ý nhiều hơn con trai…Càng ngày trái tim càng thấy ấm áp, hạnh phúc vô cùng, nhưng Hiểu Đồng không biết phải làm sao trước niềm hạnh phúc này, đôi mắt long lanh trực trào đầy cảm xúc.
Cho nên, những trái bong bóng đó, vốnlà chuẩn bị trước, cho nên đi mua nẫhn cũng là chuẩn bị trước, rồi lời ước ở chỗ vòi phun nước cũng là chuẩn bị trước. Đi ăn ở nhà hàng đối diện tiệm áo cưới và đ ngang nhà thờ cũng là chuẩn bị trước. Cả bữa tiệc đầy thơ mộng và lãng mạn này cũng là chuẩn bị trước để kỉ niệm 100 ngày họquen nhau.
Hiểu Đồng chỉ có thể ngước cặp mắt đầy âu yếm và hạnh phúc nhìn Vĩnh Phong mà không nói thành lời. Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng nói :
- Sau này anh sẽ yêu thương em mãi mãi. Sau này em phải luôn ở cạnh anh.Làm vợ anh đi có được không ?
- Anh đang cầu hôn em hả – Hiểu Đồng giả vờ ngạc nhiên hỏi, miệng cười thầm trong bụng suốt.
Vĩnh Phong gật đầu.
- Vậy hoa đâu ?
Vĩnh Phong rút ngay bông hoa hồng cắm trong lọ đưa lên mũi ngửi hôn nhẹ vào nó rồi đưa cho Hiểu Đồng. Rồi cậu đưa cao bàn tay đeo nhẫn của côcười ranh ma nói :
- Em không từ chối được đâu bởi vì em đã đeo nhẫn của anh rồi. Suốt đời này em là người của anh. Haha….
- Cái này …cái này là em bị dụ mà , lừagạt thì không tính là lời cậu hôn, cầu hôn phải chân thành hơn.
- Vậy thế này thì sao.
Vừa nói xong Vĩnh Phong đã đứng dậybước đến bên ghế Hiểu Đồng rồi quỳ xuống dưới chân cô, ngước đôi mắt tỏa sáng lên cười nhìn cô. Hiểu Đồng lúng túng và mắc cỡ thấy rõ, cô vội vàng nói :
- Anh mau đứng dậy đi.
Quả thật cô vẫn không quen với phong cách tỏ tình của người nước ngoài. Nhưng Vĩnh Phong nhất quyết không đứng dậy, lắc đầu nói :
- Nếu em không đồng ý thì anh không đứng dậy đâu.
Có tiếng cười khúc khích của mấy cô tiếp viên, họ đang nhìn hai người đầy ngưỡng mộ. Hiểu Đồng đỏ bừng mặt, xấu hổ lí nhí nói :
- Em phải được mẹ đồng ý cái đã.
- Vậy coi như em đã đồng ý với anh rồi nha. Chờ xin phép mẹ em xong chúng ta kết hôn.
Hiểu Đồng không nói gì, cúi gằm mặt xuống gật đầu. Sau đó Vĩnh Phong vừa đàn vừa hát tỏ tình với cô, cô không biết bài hát đó là bài gì, chỉ biết đó là bài hát của pháp.
Sau đó hai người trở về khách sạn, Hiểu Đồng để quên bó hoa dưới xa, cô giục Vĩnh Phong lên trước còn mình quay trở lại lấy. Sau khi lấy xong cô trở lại, khi vừa mới hé cửa ra thì nghe tiếng Vĩnh Phong đang đứng ngoài ban công nói điện thoại, dường như là với Thế Nam.
- Là vậy đó, cậu mau chuyển tiền vào tài khoản cho mình đi. Ừm… Ừm… mình biết rồi. Cám ơn cậu trước nha.
Sau đó Vĩnh Phong tắt máy rồi gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa :
- Anh ! Mau mở lại tài khoản cho em……
Hiểu Đồng không muốn nghe tiếp, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi ra bờ biển.
Bãi biển vắng lặng bóng người, chỉ có tiếng sóng biển dạt dào và tiếng gió thổi vù vù bên tai. Cô nhìn mặt nước biển mông lung trước mặt, cô thấy một vật gì đó đang trôi bồng bềnh trên mặt biển, rồi một cơn sóng đến đánh ập nó chìm vào trong nước biển.
Trái tim Hiểu Đồng đột nhiên se thắt lại. Tình yêu của cô với Vĩnh Phong liệu có bị sóng biển nhấn chìm hay không ?
Hiểu Đồng không biết mình đã đứng đó bao nhiêu lâu, cảm thấy đã có chútgì lành lạnh, bởi cô chỉ mặc một chiếc áo đồng có dây mà không mang áo khoát. Lúc nãy cô đi vội quá. Nhưng côlại giang tay ra đón từng đợt gió biển thổi vào mặt. Tóc cô tung bay trong gió, cả vạt váy cũng phần phật bay.
Vĩnh Phong chạy tìm Hiểu Đồng khắp nơi, thấy cô đang đứng dang tay đón gió thì cậu mới thở phào. Cậu chạy đếm ôm cô từ đằng sau nói :
- Sao em chạy ra đây mà không nói tiếng nào. Làm anh chạy đi tìm em toát cả mồ hôi.
Hiểu Đồng không quay đầu lại, cô dựa sát vào người cậu, hai tay đặt trên bàn tay ôm lấy em mình nói :
- Vĩnh Phong, nếu có kiếp sau, em muốn được làm gió, gió thổi bên anh mãi mãi. Không có gì có thể thổi em xa anh. Và cũng vì kiếp này em yêu một chàng trai tên Phong, tên của gió.
Lâu thật lâu sau, hai người quay trở vềkhách sạn, Hiểu Đồng bị lạnh nên hắt xì một cái, Vĩnh Phong lo lắng liền hỏi :
- Lạnh à.
Hiểu Đồng gật đầu, cứ tưởng Vĩnh Phong sẽ cởi cái áo khoác da đang mặc trên người xuống cho cô mượn nào ngờ Vĩnh Phong chỉ im lặng, khóe môi còn ánh lên một nụ cười. Hiểu Đồng hơi giận dỗi nói :
- Bình thường, vào lúc này, nam nhân vật chính phải cởi áo khoác ra cho nhân vật nữ chính mượn mới đúng chứ.
Vĩnh Phong bật cười nói :
- Anh không phải nhân vật chính, anh không ngu vậy đâu, anh sẽ không cho em mượn áo khoác đâu.
- Tại sao – Hiểu Đồng tròn mắt hỏi.
Bước chân đang đi của Vĩnh Phong bỗng dừng lại :
- Tại vì, nếu cho nữ nhân vật chính mượn áo khoác thì cô sẽ không lạnh nữa, nam nhân vật chính sẽ không thểlàm như vầy.
Vĩnh Phong nói xong kéo Hiểu Đồng vào lòng, kéo áo khoát phủ lên vai cô, rồi đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi lạnh gái của cô, mít nhẹ, khẽ khàng luồng vào, truyền hơi ấm cho cô, chẳng mấy chốc hơi thở Hiểu Đồng dồn dập, cả người nóng lên, cơn gió lạnh đã hoàn toàn bị đánh tan.
Cuối cùng hai người cũng trở về kháchsạn, tay Vĩnh Phong vẫn còn ôm eo Hiểu Đồng vào tận thang máy, đến trước cửa phòng. Nhưng khi vừa vào phòng thì không khí trong phòng mặc dù rất ấm áp nhưng lại có chút chút gì đó mờ ám.
Chẳng là khách sạn họ ở vốn là kháchsạn dành cho tình nhân, phòng của họ đương nhiên là phòng tình nhân, chẳng những vậy còn là phòng tình nhân đặc biệt, bởi vì đây là phòng nệm nước. Trong công cuộc vận động mạnh mẽ của nam và nữ ( >O<), chiếc nệm nước là vật hữu ích hơn so với những chiếc niệm bình thường khác ( Mình ăn cắp ý tưởng trong truyện của người ta, nam mô a di đà phật). Lại còn chuyện khi họ đi lên gặp một cặp tình nhân cũng đang mùi mẫn quấn quít với nhau.
Người nam vừa đi, vừa hôn lên môi người nữ nói :
- Tối nay anh phải cho em sướng đến chết lên chết xuống, van xin anh mới tha. ( ăn cắp, ăn cắp …đa)
- Đáng ghét, không cho anh đến gần – Cô gái đỏ mặt giả vờ đẩy chàng trai ra.
- Em chịu được sao – Chàng trai cười tít mắt trêu. ( nói trước nha, đây ko phải suy nghĩ của mình mà là suy nghĩ của các tác giả truyện TQ)
Hai người còn nói nhiều nữa, vừa đi vừa cười vui vẻ đâu có biểt phía sau họ, Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đều cứng người đờ ra.
Vừa vào phòng, Vĩnh Phong bèn buông tay ra khỏi eo của Hiểu Đồng, đưa tay gãi gãi đầu, xoay mặt ra nơi khác không dám nhìn mặt của cô. Gương mặt của Hiểu Đồng đỏ rực như lửa, tim đập thình thịch, cũng không biết nói gì, cũng quay mặt hướng khác,đưa tay xoa xoa bờ vai trần lạnh lẽo để xoa ấm. Không khí giữa hai người đầy ngượng ngịu. ( *v*)
Cuối cùng Vĩnh Phong bèn lên tiếng trước :
- Em đi tắm trước đi, anh ra ban công chờ.
- Ừm…- Hiểu Đồng cũng ngượng ngùngđồng ý.
Cô vội mở tủ lấy quần áo, rồi lao vào bồn tắm, khóa chặt cửa lại, rồi đưa ta lên ngực giữ lại, tim cô đập không ngừng nghỉ. Hơi thở dồn dập, chân cũng run run ngồi bệch xuống bồn tắm.
Vĩnh Phong cũng chạy ra ban công đón gió biển. Mong gió biển dập tắt được cái nóng trong lòng. (>_<)
Dù đã tắm rửa xong nhưng Hiểu Đồng vẫn không dám bước ra ngoài, nhưng tấhy mình cứ đứng mãi ở trong đây thì càng kỳ cục hơn nên cô đành mở cửa bước ra. Vĩnh Phong nghe tiếng mở cửa thì quay lại, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong quay lại thì trái tim vừa dịu xuống liền nổi trống thình thịch, cô đứng run rẫy, giấu hai bàn tay đang bấu chặt nhau dưới bộ độ dơ, môi mím chặt.
Vĩnh Phong đi đến trước mặt, khàn giọng hỏi :
- Tắm xong rồi sao.
Hiểu Đồng gật gật đầu, cứ tưởng là đầu muốn rớt ra bên ngoài luôn. Càng không dám thở mạnh. Cho tới khi Vĩnh Phong lấy quần áo, đi ngang qua người cô rồi đóng sầm cửa buồng tắm lại, cô mới thở ra một cách khó nhọc.
Hiểu Đồng chơi đùa cả ngày rất mệt mỏi, cô chỉ muốn đến bên giường nằm xuống ngủ một giấc thật thoải mái. Nhưgn bây giờ cái giường càng trở nênmờ ám vô cùng. Cái giường vốn có mộtý nghĩa riêng của nó, cho nên cô càng không dám đến gần. Hiểu Đồng đành đến sofa ngồi xem tivi. Cô cố tình chọn kênh hài, còn cố tình mở tivi thậtlớn hòng xua đi ý nghỉ đen tối lỡn quởn trong đầu mình.
Vĩnh Phong tắm xong ra khỏi nhà tắm,thấy Hiểu Đồng đang ngồi xem tivi liềnnói :
- Khuya rồi ngủ đi.
Nói rồi cậu nằm bên một góc giường nhắm mắt lại, vẻ mặt khổ sở.
Hiểu Đồng định thoái thoát nói rằng mình chưa buồn ngủ thì cơn buồn ngủ ập đến. Cô bỗng ngáp một cái thật dài, đành cúi đầu chậm rãi thất thểu đi đến bên giường.
Người ta thường nói : » Đàn ông là loại động vật chỉ yêu bằng nữa thận dưới «. Lúc nào cũng có sự ham muốn, sự đòihỏi với người bạn khác giới của mình. Huống hồ Vĩnh Phong lại là một người đàn ông khỏe mạnh, vốn dĩ vẫn thường hay kiềm chế, nhưng mà đêm nay lại thấy trong người cồn cào khó chịu ( ¬ouo !!!). Dục vọng trong người cứ như ngọn lửa bị tẩm xăng thổi bùng lên, lòng ngực nhức nhối phập phồng, hơi thở gấp gáp phả vào chiếc gối dưới mặt. Nhưng …..
Những dục vọng trong lòng đang như lửa bừng lên lại bị một câu nói của HiểuĐồng dặp tắt.
Hiểu Đồng đi đến bên mép giường cònlại, cuốn chăn lên chui vào, trước khi dùng chăn phủ lên người, cô nhẹ giọng nói :
- Vĩnh Phong ! Em tin tưởng anh (ói máu không ^ _^)
Hai người nằm im hai mép giường, đấu lưng lại với nhau, không ai nói với ai tiếng nào, chỉ tập trung lắng nghe nhịptim và hơi thở của nhau.
Không phải là hai người chưa từng cùng nhau nằm trên một chiếc giường.Lần thứ nhất là lúc cô cứu cậu đưa về phòng trọ, phòng trọ của cô rất nhỏ, cho nên hai người cũng nằm gần nhau nhưng cách một cánh tay. Lần thứ hai,ở giữa họ là bé Đường. Lần thứ ba, là lúc bé Đường bị bắt cóc, Vĩnh phong ôm Hiểu Đồng ngủ suốt đêm. Nhưng lúc đó cô đang lo lắng sợ hãi cần một vòng tay để nương tựa. Nhưng bây giờ, hai người vốn dĩ là đi chơi riêng như bao cặp tình nhân khác. Hôm qua Vĩnh Phong không có về phòng còn hôm nay….
Đồng hồ cứ từng nhịp từng nhịp gõ, sóng bên ngoài vẫn thét gào trong tiếng gió, hai người chẳng ai có thể ngủ được. Cuối cùng Hiểu Đồng quay người lại hỏi :
- Vĩnh Phong, anh ngủ chưa.
Vĩnh Phong đang cố dỗ dành giấc ngủ, nghe Hiểu Đồng hỏi thì vẫn nhắm mắt trả lời :
- Chưa.
- Em không ngủ được – Hiểu Đồng bứt rứt nói.
- Anh cũng vậy – Vĩnh Phong quay người lại, đối mặt với trần khách sạn thở dài nói.
- Mình chơi cái gì đó môt lúc đi – Hiểu Đồng bèn nói.
- Em muốn chơi gì – Cậu xoay người lại nhìn gương mặt vẫn còn đỏ hồng của Hiểu Đồng hỏi.
- Chơi đố đi.
- Được.
Vậy là hai người cùng ngồi dậy, dựa vào thanh giường đố nhau.
- Anh đố trước – Vĩnh Phong chỉ vào mình nói.
- Được, anh đố đi.
- Làm sao để đặt một con voi vào tủ lạnh.
- Cái này dễ mà, mua một cái tủ lạnh to bằng con voi, mở tủ lạnh ra, lấy hết đồ trong đó ra rồi nhét con voi vào, cả con nít lên ba cũng có thể giải được– Hiểu Đồng bĩu môi chế giễu.
Vĩnh Phong chỉ cười, rồi đố tiếp :
- Vậy làm sao để đặc con hươu cao cổ vào tủ lạnh.
- Thì mua thêm một cái tủ lạnh và đặt vào.
- Nếu em không đủ tiền mua hoặc giả cái tủ lạnh đó là cai duy nhất thì sao – Vĩnh Phong cười đặt giả thuyết.
Hiểu Đồng cắn môi, cúi đầu suy nghĩ, nhưng chẳng thể nào nghĩ ra, cô xụ mặt nói :
- Em chịu thua, anh giải đi.
Vĩnh Phong gõ đầu cô một cái rồi mắng :
- Ngốc, cứ việc bỏ con voi ra khỏi tủ lạnh rồi bỏ con hươu cao cổ vào là được rồi.
Miệng Hiểu Đồng há hốc không nói nên lời được luôn.
- Phượng hoàng là chúa của muôn loài,ngày sinh nhật của nó, tất cả mọi loài bắt buộc đều phải đi. Chỉ có một con không đi, đố em là con gì.
Hiểu Đồng bứt đầu bứt tai đoán hết con này đến con kia mà Vĩnh Phong vẫn lắc đầu, cúi cùng cô bực tức nói :
- Anh giải luôn đi.
- Đó là con hươu cao cổ, nó bị nhốt trong tủ lạnh thì làm sao đi.
Hiểu Đồng hóa đá toàn thân luôn. CònVĩnh Phong cười ngất. Sau đó Vĩnh Phong ra điều kiện.
- Phải hơn thua gì đó mới vui.
- Hơn thua cái gì.
- Nếu em thua thì phải để anh hôn.
Hiểu Đồng lườm Vĩnh Phong một cái rồi gật đầu chấp nhận, cô quyết tâm không để thua nữa.
- Vậy anh đố em, con thỏ trắng muốn qua bờ bên kia, nhưng con sông đó tuykhông sâu nhưng đầy cá sấu, hỏi em không được dùng bất cứ cái gì, làm sao thỏ trắng có thể đi qua sông được.
Suy nghĩ mãi nhưng chỉ có một đàn quạ bay ngang qua đầu, Hiểu Đồng phụng phịu chấp nhận thua.
- Anh gạt người, làm sao mà không dùng cái gì hết mà thỏ trắng vẫn qua sông được.
- Ai thém gạt em. Thỏ trắng đang trênđường đến dự sinh nhật của chim phượng hoàng. Đàn cá sấu cũng chuẩn bị đi tham dự. Cho nên thỏ trắng đợi cá sấu đi hết rồi mới qua. Em thua rồi, ngoan ngoãn cho anh hôn.
Hiểu Đồng tức giận không nói nên lời, đành chịu thiệt thòi để người ta hôn. Sau đó cô quyết tâm trả thù nói :
- Tới lượt em .
Vĩnh Phong cười nói :
- Được, em đố đi.
- Anh nghe cho kỹ nha, em không nói lại lần thứ hai đâu. Đây là câu chuyện tình có bốn tập.
- Tập thứ 1 : Chàng trai và cô gái nọ yêu nhau. Một hôm hai người rủ nhau về nhà chàng trai chơi, nhưng vì nghèo nên hai người đi xe đạp. Chàng trai đèo cô gái đi về lúc đầu rất vui vẻ nhưng sau đó đường rất dài và gồ ghềnên rất mệt. Nhưng cô gái cứ luôn miệng hỏi : » Sao lâu tới quá, anh chạynhanh lên, chạy chậm quá hà ». Chàngtrai tức giận mắng : » Tao chở hay mày chở » Cô gái cứng họng, không nói nữa, nhưng cô để trong lòng.
- Bây giờ em kể « tập hai » – Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ » tậphai » – Lần khác, cô gái mời chàng traiđến nhà dùng cơm, món cơm rất ngon, mùi vị thơm lừng nhưng khi nếm thử thì chẳng thể nào nuốt nổi. Món mặn thì cô cho nhiều đường, món ngọtcô cho nhiều muối. Chàng trai nhăn mặt nói : » Sao hôm nay em nấu ăn kì vậy », cô gái nhìn chàng trai nói : » Tao nấu hay mày nấu »
Vĩnh Phong nghe xong thì bật cười, rõ ràng cô gái cố tình trả thù chàng trai vụ đi xe.
- Bây giờ em kể cho anh nghe « tập bốn « – Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ « tập bốn » rồi nhìn Vĩnh Phong chờ đợi.
Vĩnh Phong nhíu mày ngăn lại :
- Khoan đã, em chưa kể tập ba mà.
Hiểu Đồng mĩm cười khi Vĩnh Phong bịlừa vào bậy của mình, cô nhéo vào taycậu một cái thật đau rồi nói :
- Tao kể hay mày kể.
Hiểu Đồng nói xong liền ôm bụng cười bò trên giường, Vĩnh Phong tức giận nhào đến đè lên người cô, cù loét cô, nói :
- Em dám lừa anh.
Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong cù loét đến nỗi cười ra nước mắt, yếu ớt xin tha, nhưng khi hai người chạm mặt nhau, không khí lại chùn xuống ngột ngạt. Hai người lại vờ quay đi nơi khá. Vĩnh Phong nhổm dậy tằng hắng tiếp tục ngồi dựa vào thành giường.
- Đố tiếp đi.
Hiểu Đồng gật đầu ngồi dậy đố tiếp :
- Trong đám ma nhà cô gái nọ, cô gặp một chàng trai rất đẹp trai, cô yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên. Sau đám ma xong, cô cầm dao giết chị gái mình, anh giải thích tại sao đi.
Vĩnh phong suy nghĩ một lát rồi trả lời.
- Anh ta là người yêu của chị cô ấy, cô ấy ghen tức nên giết chị gái mình.
- Sai.
- Ừm… , chị gái cô ngăn cản cô đến với chàng trai đó nên cô tức giận lỡ tay giết chị gái mình.
- Sai.
- Anh chịu thua, em giải đi.
- Vì cô ấy muốn có một cái đám ma nữa để có thể gặp lại chàng trai đó.
- Biến thái – Vĩnh Phong chề môi nói.
- Anh thua rồi – Hiểu Đồng reo lên đắc thắng.
- Đây anh để cho em hôn thoải mái – Vĩnh Phong cười nham hiểm đưa mắt sát mặt Hiểu Đồng.
- Không chịu. Như vậy chẳng phải em lỗ hay sao….
Hai người cứ đố như vậy cho đến khi mệt quá ngủ lúc nào không hay biết.
Chap 34
Đang ngủ ngon lành, Vĩnh Phong cảm thấy một hơi ấm sát vào người mình, có một vòng tay ấm áp đang choàng qua eo mình, còn gọi hai tiếng : » VĩnhPhong ». Cả người Vĩnh Phong bị chấnđộng, một luồng máu nóng chảy qua người, những ý nghĩ đen tối xuất hiện.
« Giữa đêm khuya thanh tĩnh, em như vầy là có ý gì, không phải là đang mời gọi anh đó chứ »
Dường như chẳng để ý gì đến thân người đang chuyển đổi của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng cứ dụi dụi đầu vào ngực Vĩnh Phong khiến anh chàng toàn thân cứng đờ, máu chảy rần rần.
« Rõ ràng là anh đang hết sức kìm chế mà em cứ muốn kéo anh vào cong đường phạm tội như thế sao. »
Suy nghĩ thì chỉ là suy nghĩ như thế thôi chứ thật ra Vĩnh Phong thừa biếtlà Hiểu Đồng đang ngủ say. Cậu quay người luồng tay qua sau gáy Hiểu Đồng, kéo cô nằm sát vào người mình ở tư thế thoải mái nhất. Đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp đang say ngủ của cô, đặt lên trán cô một nụ hôn thật nhẹ nhàng rồi vòng tay ôm chặt lấy cô nhắm mắt ngủ.
10 phút, 20 phút, chịu đựng cái nóng trong người cứ tăng dần lên, Vĩnh Phong không tài nào ngủ được. Cậu giảm nhiệt độ máy lạnh xuống thêm một chút nhưng chẳng thể nào xoa dịucái nóng trong lòng mình. Cái thân thể nhỏ nhắn mịn màng đầy quyến rũ kia thật là cám dỗ lòng người. Không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu đành buông Hiểu Đồng ra đi vào nhà tắm cho hạ nhiệt.
Lúc tắm xong, Vĩnh Phong không mặc áo cứ để trần lên giường ngủ, cậu nằm ra mép giường khác, cách xa Hiểu Đồng. Cố gắng nhắm mắt để ngủ.
Haiz ! Đúng là động vật khi bị lạnh chúng thường tìm nơi ấm áp để chui rúc vào. Họ đang ở ngoài biển, bên ngoài gió vẫn thét gào. Không khí vốn rất loãng gây cảm giác lạnh lẽo, Vĩnh Phong lại vừa hạ nhiệt độ xuống cho nên căn phòng lại có chút lạnh thêm. Cho nên trong khi cậu đang cố gắng dỗ giấc ngủ để xua đi cái nóng trong người thì Hiểu Đồng lại như con cún tìm hơi ấm của mẹ, tiếp tục chui rúc vào lòng cậu.
Vĩnh Phong thật tình chỉ muốn cắn lưỡi chết cho rồi, mỡ dâng đến miệng mèo lại không thể ăn. Lúc nãy còn cách cái áo, nhưng bây giờ đôi tay thon dài của cô ôm sát lấy tấm thân trần của cậu. Vĩnh Phong khẽ rên lên một cái thật khổ sở.
Vĩnh Phong cắn chặt răng, buông lỏng hai tay, gồng mình chịu đựng. Bàn tay Hiểu Đồng cứ di chuyển lang thang trên bộ ngực trần của cậu. Hơi thở thơm tho đầy quyến rũ của cô cứ phả vào người cậu. Vĩnh Phong đau khổ vô cùng, muốn khóc mà chẳng thể khóc được.
Cậu đành ngữa mặt lên trần nhà đếm cừu, nghỉ rằng chỉ cần đếm đến 1000 thì mình sẽ ngủ được. Chẳng biết là đếm bao nhiêu lần 999 con cừu mà vẫn không thể ngủ được. Vậy là đành đếm sao, cũng vẫn đếm đến mấy lần 999 ngôi sao. Chỉ là không tài nào đếm được đến 1000.
Cậu càng không nỡ đẩy Hiểu Đồng ra. Không dám chạm vào cô, sợ rằng nếuchạm vào thì tường thành cậu xây dựng cực khổ sẽ bị vỡ ra.
Vậy là cả đêm mất ngủ. Có phải em cố tình chơi anh hay không, vì đêm qua em mất ngủ vì lo lắng và ghen khi anh đi với cô gái khác.
Sáng sớm khi khí trời đã bị ánh mặt trời bao bọc, Hiểu Đồng mở mắt ra thấy mình đang ôm chầm lấy Vĩnh Phong, trên người cậu không có mặc áo, Chẳng những thế một chân của côcòn gác lên người cậu, chẳng biết từ lúc nào mà 1 chiếc nút áo của cô sút ra, vị trí ngủ của hai người thay đổi. Hiểu Đồng kinh hãi hét lên. Cô vội vàng tránh xa khỏi người Vĩnh Phong, tay nắm lấy phần áo của mình, tròn mắt nhìn Vĩnh Phong, ánh mắt không nén khỏi bi thương.
Nghe tiếng la của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong mệt mỏi mở mắt, đôi mắt cậu trở nên sâu hơn, mỏi mệt hơn, không còn là đôi mắt tinh ánh rạng rỡ bình thường. Hậu quả của một đêm mất ngủ là hai mắt thâm quầng. Cậu ngáp một cái nhìn Hiểu Đồng.
- Có chuyện gì vậy ?
- Đêm qua…đêm qua…có phải anh đã lợi dụng lúc em ngủ mà giở trò bậy bạ hay không – Cô mím môi phồng mánhìn cậu chất vấn.
Vĩnh Phong thở dài, than trời trời không thấu, than đất, đất không nghe. Rõ ràng cậu là người bị hại, rõ ràng người bị thiệt là cậu. Nhưng bởi vìtrời sinh ra cậu là con trai , chẳng có gì để mất, lại còn cho con trai cái bản tính ham muốn kia cho nên bị người ta nghi ngờ.
- Em nhìn kĩ đi, ai mới là người bị xâm phạm đây – Vĩnh Phong khẽ chỉ vào ngực mình, trên đó để lại vài vết cào nho nhỏ của Hiểu Đồng – Đêm qua là em vồ lấy anh, đến nỗi anh phải đổi chỗ nằm thấy không.
Hiểu Đồng vẫn còn chưa hết nghi ngờ,nhưng xét thấy tình huống lúc thức dậy thì rõ ràng là cô ôm lấy người ta, nhưng vẫn cố hỏi một câu để xác định:
- Thật không ?
- Thật – Vĩnh Phong gật đầu rồi lại nằm xuống ngáp dài – Em báo hại anh cả đêm không thể ngủ, anh phải ngủ thêm một chút nữa cái đã.
- Nhưng tại sao tối rồi anh lại cởi áo ? – Hiểu Đồng vẫn nghi ngờ hỏi.
- Bị em ôm sát như vậy, không nóng mới lạ.
Vĩnh Phong vừa nói xong là úp mặt ngủtiếp vì vậy không thấy được gương mặt đỏ bừng xấu hổ của Hiểu Đồng, cô thẹn quá chẳng biết làm sao, chỉ đành dùng tay tự đánh đầu mình, **** thầm bãn thân. Cuối cùng lí nhí nói :
- Bình thường em không như vậy đâu.
Vĩnh Phong nghe như vậy thì mĩm cười mở mắt, chồm sát tới người Hiểu Đồng, cậu nhìn cô khẽ cười giễu cợt.
- Bình thường em không như vậy, chỉ khi ở bên anh thì em mới như vậy phảikhông.
Bị Vĩnh Phong tiến sát, Hiểu Đồng càng thêm xấu hổ cô vội vàng leo xuống giường một cách gấp gáp vướng tấm chăn xuýt chút nữa là té. Cũng may Vĩnh Phong chụp kịp, kéo cô cùng mình ngã trên giường càng khiến Hiểu Đồng hoảng loạn hơn, cô vùng dậy lao nhanh vào nhà tắm. VĩnhPhong nhìn bộ dạng Hiểu Đồng như thế, ôm bụng cười lăn lộn trên giường.
Hiểu Đồng muốn đi xe đạp đôi, vì ra biển mà không đi xe đạp đôi thì thật là đáng tiếc. Hai người bèn đi thuê xe đạp. Nhưng khi nhìn chiếc xe đạp, Vĩnh Phong nhăn mặt không chịu đi. BịHiẻu Đồng bức ép cuối cùng cậu cũng chịu khai ra là mình không biết đi xe đạp. Điều này làm Hiểu Đồng choáng nặng. Cô trừng trừng mắt nhìn cậu quan sát từ đầu tới chân cái tướng to xác này vậy mà lại không biết đi xe đạp.
- Chẳng phải ở mỹ trẻ con thường tự đi xe đạp đến trường hay sao?
- Anh không đi bằng xe đạp.
- Vậy anh đi bằng xe buýt à – Hiểu Đồng tiếp tục hỏi.
- Không . – Vĩnh Phong lắc đầu đáp.
- Không phải anh mắc bệnh thiếu gia, đi học bằng xe hơi đến trường ấy chứ– Cô nhăn măt hỏi vẻ hơi xem thường.
- Anh đi bằng ván trượt và giầy patin –Vĩnh Phong đáp cụt lũn.
- Em đèo anh vậy – Hiểu Đồng thở dàinói.
Vì Vĩnh Phong không biết đạp xe cho nên hai người không mướn xe đạp đôi mà chỉ mướn một chiếc xe có yên sau bình thường.
Hiểu Đồng đèo Vĩnh Phong trên xe dạo quanh con đường biển mát rượi . Theo sự hướng dẫn của Vĩnh Phong hai người đi đến một con đường ngợp bóng cây rất đẹp, Hiểu Đồng vừa nhìnthấy thì rất thích.
Hai hàng cây đều thẳng tắp, cành lá sum xuê, lại nở hoa thơm ngát, rất thích hợp để dạo chơi. Có rất nhiều cặp đôi cũng cùng nhau dạp xe đạp đôi đến đây dạo. Nhưng chủ yếu là xeđạp đơn vì bạn trai đèo bạn gái. Còn bạn gái thì ôm ngang eo bạn trai một cách lãng mạn. Có cô gái còn đứng dậy thả mình theo làn gió, tay vịnh vai bạn trai một cách hạnh phúc.
Hai người cũng rất ư là lãng mạn, cũng một người chở một người đúng vịnh vai thật tình tứ. Nhưng cái khác biệt là ở người chở và người vịnh.
Hiểu Đồng đáng thương, đã chẳng được bạn trai đèo đi trong thơ mộng như người ta mà còn phải gồng vai chịu đựng sức nặng của đôi tay đang đè nặng trên vai mình.Chẳng thấy sự lãng mạn ở đâu mà chỉ thấy mồ hôi đầm đìa, cổ họng khô khốc, bắt đầu thở dốc.
Thấy Hiểu Đồng bắt đầu mệt, Vĩnh Phong cứ mĩm cười miết, cậu cố tình nói:
- Nhanh lên, em đạp thiệt là chậm, chán quá đi thôi.
Nghe giọng điệu của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng tức muốn hộc máu. Cậu rõ rang là cố tình dung câu chuyện của cô để trêu choc cô mà. Được đã vậy cô cũngkhông khách sáo nữa.
- Này này, anh nặng quá đi thôi. Trâu rừng cũng chẳng nặng bằng anh. Giảm cân đi nếu không em yêu người khác chứ chẳng thèm yêu con trâu rừng anh đây,
- Em thử xem. Chỉ có thằng ngốc mới yêu em – Vĩnh Phong bĩu môi nói.
- Haha…anh đang tự mắng mình đó à – Hiểu Đồng cười lớn trêu chọc.
- Ây da, người ta nói khôn ba năm dại một giờ mà. Trong một giờ khờ dại , anh bị em mê hoặc chứ bộ. Anh vốn làngười thông minh tuyệt đỉnh, mới có thể làm em một lòng một dạ yêu anh. Chẳng phải sao.
Nghe giọng điệu chảnh chọe thấy ớn của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng bèn dừng xe lại. Cô leo ra khỏi xe nói:
- Anh là người thông minh tuyệt đỉnh, cho nên chẳng chuyện gì làm khó anh được đúng không. Vậy anh mau học lái xe đạp đi. Anh chạy được trong buổi sang này, em sẽ công nhận anh làngười thông minh – Hiểu Đồng cười cười nói, sau đó cô nhìn vẻ mặt đau khổ của Vĩnh Phong hất mặt nói – Sao hả người thong minh, không dám à.
- Học thì học, sợ em sao.
Nhưng cái chuyện biết chạy xe môtô và biết chạy xe dạp không hoàn toàn giống nhau. Khi còn bé, ta bắt đầu chạy xe đạp thì đương nhiên thấychuyện chạy xe đạp dễ hơn chạy xe gắn máy. Nhưng nếu thực chất chạy xe đạp khó hơn chạy xe gắn máy. Bởi vì chạy xe đạp thì phải vận dụng toàn bộ cơ thể và phải phối hợp đều nhau.
Hiểu Đồng ngồi bên ven đường nhìn Vĩnh Phong tập chạy xe đạp ôm ụng cười nghiêng ngã. Vĩnh Phong chan quá dài, trong khi chiếc xe lại quá thấp, nhất thời không biết điều chỉnh cho nên càng khó chạy hơn, cứ nhấp nháp mãi, đã vậy tay lái xe môtô vững hơn bàn thạch của cậu lại bị dánh bại bởi cái tay lái nhỏ xíu của chiếc xe đạp.
Dù xung quanh cây cối rợp bóng mát, nhưng người Vĩnh Phong còn đổ mồ hôi nhiều hơn Hiểu Đồng lúc nãy. Trông Vĩnh Phong đau khổ nhăn nhó vật vã với chiếc xe đạp, Hiểu Đồng mịm cười uống nước bình thản, sau đótrêu chọc cậu.
- Sao hả người thông minh tuyệt đỉnh, có học được không?
- Được rồi, anh chịu thua, em mau dạyanh đi – Vĩnh Phong nhăn nhó cầu khẩn.
- Gọi em là sư phụ đi, em dạy cho – Hiểu Đồng mĩm cười khoái chí nói.
- Sư phụ, sư phụ…. Mau dạy đệ tử lái xe đi – Vĩnh Phong sau khi lườm Hiểu Đồng một cái rồi đành xuống nước.
Hiểu Đồng bật cười lớn rồi không làm khó cậu nữa, bắt đầu day cậu lái xe. Thầy giỏi thì trò nên, cuối cùng chảng mấy bao nhiêu thời gian, Vĩnh Phong đã có thể chạy xe được rồi. Hai ngườicứ thế dạo vòng trở về.
Hiểu Đồng ôm lấy eo Vĩnh Phong, ngã người cảm nhận mùi mồ hôi của cậu, rồi lại đứng lên thả người trong gió, mặt cho gió thổi tóc rối. Đây chính là sự lãng mạn mà cô muốn.
Chơi chán chê, hai người bụng đói meo móc đành trả xe rồi thư thả tản bộ về khách sạn. Hiểu Đồng đang đi thì bỗng thấy tê chân đành phải dựa vào người Vĩnh Phong. Vĩnh Phong âuyếm hỏi:
- Lại tê chân à.
Hiểu Đồng gật đầu, Vĩnh phong liền nói:
- Để anh bóp chân cho em, ngồi xuốngđi.
Cậu định dìu Hiểu Đồng ngồi xuống thìcô đã ngăn lại.
- Thôi! Đang ở ngoài đường, người ta nhìn, xấu hổ lắm. gần tới khách sạn rồi, anh cõng em đi.
- Ừm …- Vĩnh Phong gật đầu rồi xoayngười cõng Hiểu Đồng trên vai.
Đi một lúc, Vĩnh phong cười nói:
- Này, này, em nặng như con heo mọi ấy, mau gảm cân đi nếu không anh bỏ em đi theo cô gái khác.
- Ha… anh đang trả thù em chuyện lúcnãy đó à. Đáng ghét, em cho anh chếtluôn…
Nói rồi cô nhe răng cắn phập vào vai Vĩnh Phong, cậu bị bất ngờ chỉ có rên lên một tiếng cam chịu. Hiểu Đồng vẫn còn chưa hả giận, bèn truy vấn:
- Em còn chưa hỏi tội anh nữa mà anh dám đòi quen người khác à. Anh mau khai cho em biết, cô gái mà anh đã ngồi cùng ở sảnh khách sạn là ai.
- Không nói, cho em ghen chết luôn – Vĩnh Phong cười nói, ánh mắt nheo nheo đầy tinh nghịch.
Hiểu Đồng sẵn tiện cắn thêm cho cậu vài cái trên vai. Vĩnh Phong oằn người chịu đựng cuối cùng đành phải khuất phục.
- Được rồi anh nói. Thật ra cô ấy chính là hướng dẫn viên du lịch, chỉ anh những nơi anh đưa em đến. Đừng có ghen nữa, xấu lắm.
- Ai thèm ghen – Hiểu Đồng vùi mặt vào vai Vĩnh Phong cười nói, chút buồn bã trong lòng bay mất.
Buổi chiều, hai người quyết định đi mua quà lưu niệm, và mua quà cho mọingười. Dạo quanh khu chợ, có rất nhiều thứ rất thú vị và đáng yêu. Họ đến một quầy quà lưu niệm có bán những con búp bê nga rất đáng yêu. Hiểu Đồng thấy có một cặp búp bê nam nữ chỉ có ba lớp vô cùng dễ thương bèn hỏi giá.
Người chủ là một bà béo, thấy có khách liềm niềm nở chào.
- Bà chủ, hai con búp bê này bán bao nhiêu vậy.
- Cháu gái à, cháu thật là tinh mắt, loạibúp bê này là hàng hiếm đó. Chỉ có mười lăm bộ mà thôi. Bộ này là bộ cuốicùng rồi. Cho nên bác để lại giá gốc cho cháu, chỉ lấy ba trăm thôi.
- Một triệu – Hiểu Đồng há hốc miệng ngạc nhiên nhìn bà chủ quầy – Bác đang nói đùa phải không?
Hiểu Đồng nhìn tới nhìn lui cũng không tài nào nhìn ra hai con búp bê bằng gỗnhỏ xíu chỉ bằng độ ngón tay cái của cô giá trị đến 1 triệu đồng. Cùng lắm thì những hoa văn trên đó đẹp hơn hoa văn ở các con búp bê khác một chút, ừm, nhìn vào thì trông nó như được chạm khắc bằng tay, chứ không phải bằng máy móc như những cái kia, nhưng mà một triệu thì quả là….
Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng thích thì định móc bóp ra trả nhưng Hiểu Đồng đã nhanh tay giữ tay cậu lại.
- Bác ơi, tụi cháu chỉ là sinh viên nghèo, bác nói thật giá cho cháu biết đi, đừng nói thách quá như vậy – Hiểu Đồng cau mày giả bộ đáng thương kì kèo.
Nhưng bà chủ nhìn chầm chầm hai người rồi khoát tay.
- Không được, bác đã bán giá gốc rồi, đáng lí bác phải tính thêm tiền công đilấy và tiền xăng cộ, nhưng vì thấy cháu thích, lại chỉ còn đúng một bộ nên mới để giá đó. Chứ bình thường bác bác cho người ta cũng phải trên một triệu rưỡi. Nếu giảm thêm nữa thì chắc chắc là bác bị lỗ rồi.
- Trời ơi, cái này có phải cái gì quý giá đâu bác, ở trên thành phố còn nhiều kiểu đẹp hơn nhưng lại rẻ hơn rất nhiều. Bác bớt cho cháu đi, bây giờ cháu còn muốn mua, chứ để một lát cháu đổi ý là hai con búp bê này bị dẹp xó liền đó bác. Cháu nghĩ chắc hai con búp bê này ở đây cũng đã lâu rồi đúng không. Bác nhìn xem, bụi bámđầy tay cháu rồi này – Hiểu Đồng tiếptục mặc cả.
Nghe Hiểu Đồng nói, bà chủ có vẻ suy nghỉ, quả thật hai con búp bê này bà trưng cả tháng nay rồi . Cũng có nhiều người đến hỏi, nhưng họ chê giá mắc nên chỉ lấy những con búp bê khác giá rẻ hơn.
- Nhưng mà hai con búp bê này là hàng làm bằng tay….
- Ây da, thời buổi này đâu ai còn chuộng hàng làm tay nữa hả bác. Làm bằng máy móc tinh xảo hơn, đẹp hơn nhiều. Bác bán cho con hơn giá gốc một tí coi như là tiền công của bác là được rồi, nha bác – Hiểu Đồng giả vờ làm nũng năn nỉ bà chủ quầy.
Thấy bà chủ quầy có vẻ lưỡng lự, Hiểu Đồng vội bồi thêm vào.
- Tại vì cháu thấy bác là người nhân hậu, hiền lành, buôn bán thật thà cho nên cháu mới đến mua. Chứ thật ra ở đây thiếu gì hàng quán, không mua được món này thì cháu mua món khác. Còn không thì về thành phố mua vừa rẻ vừa đỡ mất công mang vác thêm nặng.
( Đây là kinh nghiệm đi chơi bốn phương tứ hướng mua quà lưu niệm. Năn nỉ dù cho gãy lưỡi cũng phải năn nỉmua cho bằng được, một là bị mắng đuổi đi, hai là lằng nhằng riết người ta chịu không nổi đành bán để mình đi cho khuất mắt . Kekekeee………..)
Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng trả giá thìcứ cười thầm trong bụng, đến đau cả bụng, suýt chút nữa là cậu đã phá ra cười . Nếu Hiểu Đồng không cau mặt lườm cậu còn thúc cho cậu một cái vào bụng, chắc là cậu đã cười ầm cả ra rồi.
Cuối cùng bà chủ quầy cũng chịu thua, bà nói :
- Thôi được, bán cho cháu với giá 600 ngàn vậy.
- Bốn trăm – Hiểu Đồng trả giá dứt khoát.
- Bác mua nó với giá bốn trăm rưỡi rồi, thôi vầy, cùng lắm bác bán cho cháu với giá 500 ngàn vậy – Bác chủ quầy thở dài nói.
Hiểu Đồng định nói gì đó nhưng mà Vĩnh Phong đã rút từ trong bóp ra tờ 500 ngàn đưa cho bà chủ rồi kéo HiểuĐồng đi. Vừa đi cậu vừa liếc Hiểu Đồng rồi mĩm cười trêu chọc.
- Nói thật đi, tiền anh đưa em đi chợ, không phải em cũng trả giá như vậy chứ. Em có lạm dụng công quỷ hay không. Bỏ túi riêng số tiền trả giá được.
Hiểu Đồng nghe thấy Vĩnh Phong hỏi vậy thì cứng cả người, cô ngẩn đầu nhìn trời, chớp mắt vài cái rồi đi thẳng.
Vào quán nước, Vĩnh Phong chẳng nóigì cứ tủm tỉm cười mãi, Hiểu Đồng thẹn quá đành cúi đầu nói :
- Cái đó chỉ là con số rất nhỏ mà, hàng chợ khác với hàng lưu niệm chứ, chẳng thể bớt được bao nhiêu. Góp cả tháng trời cũng chỉ mua được một quyển sách mà thôi. Anh mua hàng cũng mất nhiêu đó, em trả giá được thì nó thuộc về em là đúng rồi.
Vĩnh Phong chẳng nói gì, chỉ chống cằm che miệng tiếp tục cười, khuấy khuấy ly cà phê trên mặt bàn. Hiểu Đồng cảm thêm xấu hổ, cô cúi đầu gặm cái ống hút, rồi thẹn quá hóa giậnliền nói :
- Cũng tại anh trả lương ít quá thôi, lại không cho người ta đi làm thêm nhiều nơi, cho nên cho nên …
- Chẳng phải, anh đã bảo sẽ trả lươngcho em thêm mà em có chịu đâu. Em đó, hóa ra là người chỉ thích tham cái lợi nhỏ chứ không thích tham cái lợi lớn. Sao bây giờ lại trách anh – Nghe Hiểu Đồng trách cứ, Vĩnh Phong bèn lên tiếng phản đối.
- Vậy khi về anh lên lương cho em ha –Hiểu Đồng cười nịnh nọt.
- Không được – Vĩnh Phong từ chối dứt khoát.
- Tại sao – Hiểu Đồng bặm môi hỏi.
- Anh không thể tập cho em thói quen tham lợi lớn được – Vĩnh Phong cười cười nói.
Hiểu Đồng biết Vĩnh Phong trêu mình,cô lườm lườm cậu nói :
- Vậy thì thôi, bây giờ em xin nghỉ việc,đi làm chỗ khác lương cao hơn, lại không bị ông chủ mình lợi dụng trắng trợn.
- Anh lợi dụng em khi nào chứ – Vĩnh Phong cố cãi.
- Vậy sau này, anh phải cách xa em ba bước, không được ôm em từ phía sau. Tuyệt đối không được đến gần em …- Hiểu Đồng nhướm mày khoái chí nói.
Vĩnh Phong nghe xong còn có thể nói thế nào nữa, chỉ có thể nói :
- Được rồi, về nhà anh sẽ lên lương cho em chịu không.
Hai người đi qua một nhà sách, Hiểu Đồng kéo tay Vĩnh Phong vào tìm sách. Vĩnh Phong để mặc Hiểu Đồng tim sách, cậu đến lựa cho bé Đường vài quyển truyện và tập vẽ. Thấy có mấy quyển sách có mấy hình vẽ trẻ con rất ngộ nghĩnh và đáng yêu, cậu bèn cầm lấy.
Khi hai người đi ra tính tiền, Hiểu Đồng thấy mấy quyển đó bèn nói :
- Cái này chỉ dành cho trẻ dưới hai tuổi, bé Đường 5 tuổi rồi, không thích hợp đâu.
Cô định đem trả lại nhưng Vĩnh Phongđã giật lại và nhìn cô đầy khuấn khích nói :
- Anh mua để giành cho con anh đọc.
Nhưng nào ngờ, Hiểu Đồng vỗ vai cậu nói :
- Vậy khi đó em sẽ đến chúc mừng.
Hiểu Đồng nói xong quay người mĩm cười bỏ đi. Vĩnh Phong chỉ có thể thở dài tự nhắc nhở mình » Sau này không được chọc giận cô nữa. »
- Một vị bác sĩ của một bệnh viện tâm thần muốn tìm ra một bệnh nhân có tinh thần tỉnh táo nhất để họ giúp ông cai quản các phòng bệnh.Ông đi đến phòng bệnh thứ nhất. Ông chỉ vào cái tivi hỏi cái này là cái gì. Một người đứng lên trả lời đúng bèn được vị bác sĩ đó cho làm tổ trường ở phòng bệnhđó. Ông đi đến phòng bệnh thứ hai, ông chỉ vào cái đầu đĩa hỏi cái đó là cái gì, một người đứng dậy trả lời đúng, được ông cho làm tổ trưởng ở phòng bệnh thứ hai. Ông đi đến phòng thứ ba, ông cầm cái điều khiển tivi lên hỏi, cái này là cái gì ….
- Remote – Hiểu Đồng buộc miệng trả lời.
Vĩnh Phong bèn cười phá lên nói :
- Được, anh phong cho em làm tổ trường phòng thứ ba.
- Á thì ra …..
Hai chữ « anh gạt em « chưa kịp thốt ra thì đã phải nuốt lại xuống bụng bởi vì môi cô đã bị môi ai kia chiếm lấy. Nhanh chóng luồng lưỡi vào trong cửa răng cô đùa cợt. Đến khi cô gần như không thở được thì mới có tểh thoát được.
- Không chơi nữa – Hiểu Đồng nằm xuống dưới giường che dấu gò má ửng đỏ và nhịp tim đập mạnh của mình – Lần nào cũng bị anh hôn đến hụt hơi. Oxi chẳng thể nào lên đến não. Anh có biết là não thiếu oxi sẽ trở thành người đần độn hay không ? Em không muốn sau này trở thành người đần độn đâu.
- Vậy em muốn chơi gì – Vĩnh Phong vẫn chưa buông tha cô, cái lưỡi vẫn lượn vòng trên bờ môi mọng của cô.
- Kể chuyện đi.
- Kể truyện – Vĩnh Phong nhìn cô chớp mắt một cái rồi nằm xuống – Anh không biết kể chuyện đâu, em kểđi.
- Vậy em kể anh nghe – Hiểu Đồng gật đầu rồi lấy giọng trầm buồn kể .
- Lúc trước ở gần phòng trọ của em, có một cô đang mang bầu dắt theo một bé gái cũng đến trọ. Hai mẹ con cô đơn rất vất vả sống cuộc sống rất khốn khó. Đến khi sinh nở cũng không có ai giúp đỡ, mẹ em thương tình đến giúp. Sau đó cô ấy đã kể câu chuyện về cuộc đời của mình cho mẹ con em nghe.
« Cô ấy có một người bạn trai thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, hai gia đình vô cùng thân thiết, người bạn traiấy lớn hơn cô ba tuổi, thường chăm sóc cô, bảo vệ cô khỏi những kẻ bắt nạt, an ủi cô khi mẹ cô mất. Sau đó, cha mẹ người bạn đó bị tai nạn qua đời để lại người bạn trai đó một mình, cho nên ba cô đã đưa về nhà nuôi dưỡng như con trai của mình. Ba mẹ của bạn trai đó để lại gia sản khá lớn cho cậu bạn trai đó, cho nên ba cô đã dùng số tiền đó để làm ăn và thành công. Nhưng ông không hề có ý chiếm đoạt. Hai người lớn lên bên nhau, cả hai đều xinh đẹp, cuối cùng yêu nhau sâu đậm, ai cũng công nhận họ là một cặp xứng đôi. Sau khi chàng trai đậu đại học, ba cô dố lòng cho chàng trai ra nước ngoài học hành và xây dựng sự nghiệp, nên đem toàn bộ gia sản đưa cho chàng trai. Hai người chia taynhau, hẹn chờ đợi nhau suốt đời và vào cái ngày chàng trai đi, cô đã trao thân cho chàng trai ấy. «
Kể đến đây, giọng Hiểu Đồng có vẻ bi thương xúc động, cô có gắng giằng cơn xúc động kể tiêp. Vĩnh Phong vẫnnằm im chăm chú lắng nghe.
« Nào ngờ sự đời không như ta tưởng, cha cô vì quá tin tưởng một người bạn cho nên bị lừa mất hết cả tiền bạc, còn có nguy cơ phải ở tù. Đúng lúc này cô phát hiện mình có thai với người bạn trai đó. Đau khổ tuyệt vọng vô cùng, lại mất liên lạc với người bạn traiđó. Cô như người sắp ngã xuống một bờ vực thẳm, nhưng rất may có một người đã giơ ra một bàn tay cứu giúp cho cô. Người đàn ông đó đã yêu cô từ lâu lắm rồi, ông ta muốn cô trở thành vợ mình để giúp đỡ cho cha cô thoát khỏi cảnh tù đày, và để con cô không bị mang tiếng không có cha, ông còn hứa sẽ trả cô tự do cho cô khingười bạn trai chở về, cô đã gật đầu đồng ý. Sau đó, cha cô vì đau buồn sinh bệnh mất đi, cô trong lúc cha mấtlại không có tin tức gì của người yêu cũng quá đau buồn dẫn đến việc xảy thai. Người đàn ông đó đã dịu dàng chăm sóc cho cô, khiến cô đôi lúc rất cảm động, nhưnh cô không thể cho ông tình yêu của mình.
Nào ngờ, sau bao thời gian chờ đợi mỏi mòn, cô hay tin người yêu mình đãlấy vợ. Cô lại lần nữa suy sụp, cô lại được người đàn ông đó chăm sóc tận tình qua bao ngày tháng, cuối cùng cô đã tiếp nhận ông với tình yêu chân thành. Họ có với nhau một bé gái. Nào ngờ bất hạnh lại tiếp tục xảy đến, người đàn ông đó bị tai nạn mất đi. Haimẹ con họ phải lưu lạc khắp nơi và ngừi yêu củ của cô đã xuất hiện. Họ nhìn nhau oán hận trách móc nhau rồivỡ òa ra rằng bấy lâu nay họ đã hiểu lầm nhau.
Người yêu cô sau khi bị mất liên lạc, càng cố gắng làm việc, cuối cùng tạo được chút thành tự trở về tìm kiếm cô, nhưng ông lại hay tin cô đã lấy mộtngười đàn ông rất tàhnh đạt và giàu có. Đã phụ bạc lời thề năm xưa. Ông ta hận cô, cho nên đã chấp nhận đám cưới với một thiên kim tiểu thơ giàu cónhất đang say mê ông. Và ông trở thành người thành đạt nhất, ai cũng phải kính trọng«
Kể tới đây, Hiểu Đồng bỗng hít thật sâu để dằn cơn xúc động.
« Họ nhận ra tình yêu ngày xưa vẫn như ngọn lửa thổi bùng trong tim họ. Nhưng cô biết ông là người đã có vợ con rồi, cho nên cô không tiếp nhận ông. Họ chỉ đối đãi nhau như bạn, cô vẫn tiếp tục cuộc sống nghèo khổ chứ nhất quyết không nhận . Cho đếnkhi con gái cô bị người ta cưỡng bức, trong lúc đau khổ cô đã ngã lòng trước người yêu cũ, họ đã đến với nhau. Nhưng đó là một tình yêu thầm lặng. Cô không cho phép ông ấy vì mình mà bỏ cả vợ con, cô chỉ cầu xin được ở bên người đàn ông mà mình yêu thương suốt cuộc đời trong bóng tối mà thôi. Sau đó, cô phát hiện mìnhmang thai, cô đã quyết định bỏ đi mà không từ giã. Rồi cô đến nhà trọ của em ở»
Kể xong, Hiểu Đồng quay lại nhìn VĩnhPhong nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, hơi thở dường như rất nhẹ, cô hỏi :
- Anh nghĩ sao về cô ấy.
- Anh rất cảm thông cho số phận của cô ấy nhưng anh không đồng tình việc cô ấy trở thành người thứ ba – Vẻ mặt Vĩnh Phong bỗng thoáng tức giận, cậu mím môi đắn đo một lúc rồi hít một hơi kể – Anh đã từng kể với em là gia đình anh không hạnh phúc. Lúc đầu anh không biết vì nguyên nhân gì nhưng sau đó, anh mới biết nguyên nhan là có người thứ ba xem vào. Em không biết cái cảm giác nhìn thấy cha mẹ hờ hững với nhau, cãi vả nhau, **** mắng nhau là như thế nào đâu – Vẻ mặt trầm xuống, Vĩnh phongim lặng một lúc, sau đó cậu buông ra một câu – Anh hận bà ta.
Trái tim Hiểu Đồng bỗng nhiên lạnh ngắt, cô run run kiềm nén những giọt nước mắt dưới ánh đèn ngủ mờ ảo :
- Anh không thể tha thứ cho cô ấy sao ?
- Không thể. Anh sẽ không tha thứ cho bà ấy dù bất cứ lí do gì – Vĩnh Phong trả lời dứt khoát, ánh mắt ánh lên tia lửa.
- Phải ! Nếu là em, em cũng hận người đàn bà đó – Hiểu Đồng gật đầu buồn bã nói.
Sau đó, Hiểu Đồng nhìn thẳng vào nở nụ cười Vĩnh phong hỏi :
- Vĩnh Phong, nếu sau này, chẳng mayem bị mất trí nhớ, hay là em đã hết yêu anh thì anh sẽ làm sao.
Vĩnh phong lườm cô một cái khó hiểu, nhưng rồi cậu trả lời.
- Nếu như em quên anh, nếu như em hết yêu anh thì anh sẽ đeo đuổi em lền nữa, sẽ để em yêu anh lần nữa.
Trên môi Hiểu Đồng thoáng nụ cười , cô tiếp tục hỏi.
- Nếu sau này vì một lí do nào đó em buộc phải rời xa anh, hay là mẹ anh ngăn cản tụi mình thì sanh sẽ làm sao.
Vĩnh Phong quay người nắm chặt tay Hiểu Đồng, nhìn thẳng vào đôi mắt cô,Hiểu Đồng không nhìn thấy ánh mắt của vĩnh Phong vì cậu quay lưng với ánh đèn nhưng qua giọng nói của cậu, Hiểu Đồng thấy có sự cương quyết :
- Hiểu Đồng ! Cuộc đời anh, tương lai anh, con đường anh đi, tất cả đều do bản thân anh chọn. Dù là ai cũng không thể thay đổi được. Trong cuộc đời anh sẽ luôn có hình bóng em, tương lai anh muốn có em bên cạnh, và con đường anh chọn muốn có em đi cùng. Dù bất cứ hoàn cảnh nào, anhcũng sẽ không buông tay em ra đâu. Em không cần làm gì hết, chỉ cần em đứng yên một chỗ đợi anh. Anh sẽ giữchặt tay em, kéo em đi cùng anh, em tuyệt đối không được buông tay ra.
Nói rồi, cậu kéo Hiểu Đồng sát vào người mình, ôm siết lấy cô. Hiểu Đồng cảm thấy cái ôm của Vĩnh Phong thật ấm áp, chỉ chỉ muốn được cậu ôm chặt mãi mãi. Lát sau cô ngẫng đầu thỏ thẻ hỏi :
- Nếu như… em chỉ nói nếu như thôi…nếu như em buông tay thì sao ?
Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt chợt chùn xuống bi thương, miệng thở dài nói :
- Nếu như em buông tay, anh sẽ hận em. Hứa với anh, em sẽ không buông tay ra được không.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu rồi cô cũng ômchặt lấu cậu, cố kìm cho những giọt nước mắt chảy ngược vào trái tim. cảm giác đau khổ tột cùng.
« Anh hận bà ta » , » Anh sẽ hận em », mấy câu này cứ như sét nổ bên tai Hiểu Đồng khiến cô nhức nhối.
Lát sau, cô ngẩng đầu cười vui vẻ nói với Vĩnh Phong :
- Nếu sau này anh chở thàng người nghèo khổ, em sẽ nuôi anh. Nhưng mà anh phải làm làm hết công việc nhà.
- Được, không thành vấn đề – Vĩnh Phong khẽ cười, bóp cái chóp mũi cao cao của cô – Mỗi ngày anh đều giúp em giặt giũ nấu cơm, dọn dẹp ….
- Em không thèm ăn cơm anh nấu đâu,dở òm – Cô le lưỡi nói.
- Vậy thì anh sẽ tập nấu cơm từ bây giờ. Anh sẽ nấu thật ngon để em trở thành heo mọi luôn – Vĩnh Phong cọ mụi cậu vào mũi cô ấu yếm.
- Đáng ghét – Hiểu Đồng đánh nhẹ vào vai Vĩnh Phong, rồi nhìn cậu tra khảo – Anh khai thiệt đi, lần trước khi lần đầu tiên anh nấu cho em ăn rất ngon, có phải là đi mua từ bên ngoài không ?
- Anh mà thèm làm cái trò đó – Vĩnh phong bĩu môi nguýt cô một cái – Trước đó, anh đã học làm mấy món đó, vì bé Đường nói em thích ăn. Em có biết anh học bao nhiêu lâu không, phá tan cả cái bếp nhà anh. ** anh cực khổ thế nào để dạy anh bỏ bao nhiêu cho đủ, cho vừa, anh phải nuốt từng chữ một vào bụng. Anh phải nhìmngắm gia vị thiệt là lâu đó, nhiều quá thì bỏ ra, ít quá thì thêm vào. Chỉ hận một nỗi không thể đem gia vị lên cân để cân mà thôi.
Hiểu Đồng nghe vậy thì cười phá ra, Vĩnh Phong liền đưa tay cù loét cô khiến cô vừa oằn người tránh né, vừa cười. Cuối cùng phải xin tha, không dám chọc ghẹo nữa.
- Anh kễ cho em nghe chuyện của anhlúc nhỏ đi.
- Lúc nhỏ anh nghịch lắm. Vĩnh Thành phải đứng ra can thiệp bảo vệ anh mỗi khi anh sai phạm điều gì đó. Cha mẹ không có ở nhà thường xuyên nên hai anh em vô cùng gắn bó. Vĩnh Thành rất thích điêu khắc, chiếc nhẫn con cá heo anh làm tặng em cũng nhờ Vĩnh Thành đã dạy anh cách làm. Anh thì rất thích vẽ tranh, lâu rồi anh không vẽ.
- Vậy sau này anh vẽ cho em một bức chân dung được không ?
- Được, nhưng lâu rồi anh không vẽ. Ngày mai đi đến biệt thự nhà anh đi, ởđó có giá vẽ. Anh sẽ vẽ cho em một bức thiệt là đẹp.
- Ừhm – Hiểu Đồng gật đầu.
Sau đó, Vĩnh Phong kể lại những chuyện nghịch phá lúc nhỏ cho hiểu Đồng nghe, khiến cô cười vỡ bụng.
Khi Vĩnh Phong đã ngủ say, Hiểu Đồng ngời dậy, cô với lấy điện thoại Vĩnh Phong để trên bàn dò số của một người và gọi. Bên kia chưa kịp trả lời, Hiểu Đồng đã vội nói :
- Thiên Minh ! Việc mà em nhờ anh, hãy thực hiện đi.
Bên kia Thiên Minh nói gì đó nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nói :
- Hãy làm đi ! Đây mà món nợ em muốn anh phải trả cho em.
Chap 35
Cay đắng mình em chịu, hạnh phúc dành cho anh.
Mười ngày, là khoảng thời gian không phải là dài, nhưng đối với Vĩnh Phong nó lại là khoảng thời gian dài vô tận. Hiểu Đồng đã mất tích mười ngày rồi.
Nói là mất tích thì cũng hoàn toàn không đúng, phải nói là cô đã bốc hơi bay đi mất tiêu rồi. Hoặc là cô vốn chưa hề tồn tại trên cõi đời này, bởi vìkhi cô biến mất mang theo tất cả những gì từng thuộc về cô, từng được cô sử dụng. Chiếc tách cô hay sử dụng, cái chén cô thích dùng…cả hình ảnh của cô lưu trong điện thoại của cậu cũng đã không cánh mà bay, tất cả , tất cả mọi thứ đều biến mất.
Căn nhà lại nguyên vẹn như lúc ban đầu Vĩnh Phong đặt chân đến, cứ nhưthể cô chỉ tồn tại trong giấc mơ của cậu. Và rồi bây giờ cậu đã tỉnh giấc, thì hình bóng cô như trăng dưới nước đã bị phai nhòa.
Cậu đã tìm cô khắp mọi nơi, cô chẳng có nơi nào để đi cả. Ngoài trường học,chổ làm thêm hay nhà sách cậu đã tìm kiếm mỗi ngày nhưng đều không thể thấy được dù chỉ là cái bóng của cô.
Thất vọng, tuyệt vọng rồi đau khổ, nhưng những việc này đều không làm cô trở về bên cậu. Chỉ mười ngày mà trông vĩnh Phong thật gầy guộc, cậu chẳng buồn ăn ngủ đi khắp nơi tìm cô. Trước đây ra đường quần áo l1uc nào cũng thẳng tắp thơm lừng, còn giờ đâytrông cậu thật nhếch nhác, say xỉn tốingày. Điếu thuốc lúc nào cũng phì phèo trên môi. Đã lâu rồi cậu không hút thuốc, khi hút lại cậu đã bị một cơn ho sặc sụa, cậu gần như đã quên cái cảm giác hút thuốc như thế nào. Thật buồn cười, cậu vì cô lại có thể dễ dàng từ bỏ thuốc, vậy mà bây giờ cậu lại vì cô mà tiếp tục hút, nhưng màrõ ràng rằng thuốc và rượu không thểlàm cậu quên đi nỗi buồn thiếu vắng cô.
Trước đây, mỗi lần cô hờn dỗi nói tiếng chia tay nhưng Vĩnh Phong không đau khổ nhiều như thế, bởi vì cậu có thể tìm được cô ở chỗ quen thuộc, có thể nhìn thấy bóng dáng cô đang ngồi học hay đang làm việc. Nhưng bây giờ cậu hoàn toàn không thấy gì dù là cái bóng của cô.
Lúc quay người lại, không thấy cô đâu,cậu cứ tưởng rằng cô đã trốn đâu đó trêu cậu. Cậu đã đi tìm gọi tên cả đếnkhản cả giọng nhưng không thấy cô ở đâu. Lúc đó, cậu lo sợ cô lại bị bắt đi, đã lo lắng vô cùng nhưng khi cậu mở cửa vào nhà thì sự lo lắng đó biến thành đau khổ.
Không có một bóng người nào ở trong nhà, căn nhà vắng lặng và lạnh lẽo. Dường như đây là một căn nhà, bỏ hoang lâu lắm rồi. Cậu tự dối gạt mìnhrằng họ đã đi đâu đó rồi sẽ về thôi, nhưng chờ mãi vẫn không thấy ai trở lại. Bà Cẩm Du và bé Đường biến mất một cách đáng sợ cùng với mọi đồ đạc có liên quan đến họ.
Vĩnh Phong đã tuyệt vọng, đã mệt mõivì chờ đợi, cậu như thể già đi rất nhiều, đôi mắt tinh anh giờ đây mờ đục trong khói thuốc. Không buồn ăn uống, chỉ chìm trong men say.
Điều đau khổ nhất là cô đã đưa cậu đến đỉnh cao nhất của hãnh phúc rồi thẳng thừng đập câu xuống chân núi một cách không thương tiếc, đến mộtlí do hay một lời giã từ cũng không có. Tại sao sau bao câu nói yêu thương dành cho cậu, cho cậu nếm hương vị mật ngọt đầu đời rồi lại đâm vào tim cậu một vết thương, bỏ rơi cậu.
Thiên Minh, Thế Nam, Quốc Bảo có đến thăm cậu, khuyên bảo cậu nhưng đều bị cậu đuổi về.
Thiên Minh trước khi đi quay đầu lại nói một câu lấp lững :
- Rồi em sẽ gặp lại cô ấy, chỉ sợ rằng khi gặp lại em càng đau khổ hơn mà thôi.
Thế Nam chẳng thể khuyên nhủ Vĩnh Phong thế nào, cậu chỉ có thể ngồi lặng lẽ rót rượu cho Vĩnh Phong. Bởi vì Hiểu Đồng biến mất cũng mang theo trái tim cậu ra đi. Cô ở bên Vĩnh Phong dù cậu rất đau lòng nhưng cậu vẫn thấy được nụ cười hạnh ph1uc của cô, cũng đủ làm cậu mãn nguyện, nhưng giờ đây, cậu không thể thấy được hình bóng cô nữa rồi.
Quốc Bảo không như Thiên Minh và Thế Nam, cậu coi Vĩnh Phong như anh trai mình. Nhìn thấy Vĩnh Phong chỉ còn là một cái xác không hồn cậu cảm thấy đau lòng. Cậu giận Hiểu Đồng vô cùng, cậu hận không thể tìm thấy cô để giết chết. Hận một kẻ bạc tình, bạc nghĩa như cô, dứt tâm rũ bỏ mọi công sức của Vĩnh Phong.
- Anh à ! Trên đời này thiếu gì con gái,sao cứ phải vì hạng người như cô ta mà phải đau buồn đến thế. Đừng uống rượu nữa, đi với em, em sẽ giới thiệu nhiều cô gái tốt hơn cho anh – Quốc Bảo vừa nói vừa vực Vĩnh Phong dậy.
- Cậu tránh ra đi, để mặc anh – Vĩnh Phong đẩy mạnh Quốc Bảo ra – Đi đi, cậu về đi, cứ để mặc anh, ra sao thì ra. Không cần cậu quan tâm.
Quốc Bảo bị Vĩnh Phong từ chối lòng tốt thì tức giận lắm, cậu lắp bắp :
- Anh ….
Nhưng rồi cậu nhìn bộ dạng bi thương của Vĩnh Phong thì thờ dài chua xót :
- Được rồi, em sẽ tìm cô ta về cho anh, dù có phải lật tung đất nước này, em cũng sẽ tìm cô ta về cho anh.
Nói rồi cậu quầy quả bỏ đi sau khi đóng sầm cánh cửa lại đầy giận dữ.
Nghe tin con trai nghỉ học mấy bữa nay, bà Mai Hoa gác bỏ mọi công việc để bay về nước, đến thăm con trai. Vừa mở cửa bước vào thì một mùi nựcnồng xông vào mũi bà, trong không khíbay phản phất mùi khói thuốc và mùi rượu nồng nặc. Vĩnh Phong nằm trên sofa say rượu không còn biết trời đấtgì nữa. Xung quanh cậu là vỏ rượu nằm lăn lộn và trên sàn nhà vươn *** đầy tàn thuốc.
Bà nhìn chăm chăm con trai một cái trong lòng cảm thấy nhói đau nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng, bà ra lệnh cho quản lí đang đi theo bên cạnh :
- Lấy cho tôi xô nước đá.
Anh chàng quản lí gật đầu một cái rồi đi xuống nhà bếp xách lên một xô nước chứa mấy viên đá tủ lạnh, hai tay kính cẩn giơ trước mặt bà Mai Hoa. Dường như cậu đã quá quen với việc ra lệnh của bà và ngoan ngoãn vâng lời.
- Quậy tan đá ra – Bà không thèm liếcnhìn mà lạnh lùng yêu cầu.
Cậu quản lí lập tức đưa tay quậy xô đá, quậy đến khi xô đá tan ra lạnh runnhưng chỉ có thể cắn răng quậy tiếp không dám than phiền. Bà Mai Hoa liếc nhìn cậu quản lí một cái rồi lạnh lùng cầm lấy xô đá rồi tạt thẳng vào ngay mặt của Vĩnh Phong.
Đang mơ màng say rượu, Vĩnh Phong bị nguyên một xô đá lạnh buốt xối thẳng vào người. Cậu rùng mình một cái rồi giật mình tỉnh lại. Đang định nổigiận xem kẻ nào to gan chọc giận cậu thì một giọng nói lạnh lùng uy nghiêm lên tiếng :
- Đã tỉnh chưa.
Vĩnh Phong thấy đầu nặng như chì, choáng váng mệt mỏi nhưng lại bị cái lạnh bên ngoài làm tỉnh trí. Cậu nhận ra giọng nói nghiêm trang kia, vội bật dậy rũ hết nước trên người xuống, thoảng thốt kêu lên :
- Mẹ……..
- Con còn dám gọi ta là mẹ sao ? – Bà Mai Hoa tức giận mắng – Con xem, bâygiờ con ra giống gì hả. Con muốn đi theo tình yêu của bản thân mình. Được, mẹ chấp nhận, mẹ cho con đi, nhưng mà nhìn con xem, con có còn là con hay không hả.
Vĩnh Phong nghe mẹ mắng chỉ ngồi im lặng. Bà Mai Hoa càng đau xót hơn, bànhẹ giọng nói :
- Con nghĩ mẹ là người lạnh lùng độc ác, muốn chia rẽ con với Hiểu Đồng sao. Con có biết Hiểu Đồng của con làhạng người gì hay không hả.
Bà vừa nói, vừa quẳng lên bàn một cái phong bì lớn, phong bì bị quăng mạnh làm cho một số bức hình trong đó rơi ra. Đập vào mắt Vĩnh Phong là một gương mặt xinh đẹp, quen thuộc. Nhưng cô gái trong hình khác rất xa với cô gái bên ngoài mà Vĩnh Phong biết.
Cô gái trong hình ăn mặc rất sexy, đầy khiêu gợi, biết uống rượu , biết hút thuốc, ngã ngớn trong lòng mấy gãcon trai lắm tiền nhiều của, thậm chí làcả những lão già. Bàn tay mấy kẻ kia tự do đặt trên người cô, mà cô không có chút khó chịu mà còn cười rất tình tứ với họ.
Cậu quơ tay nhanh chóng chụp lấy mấy tấm hình đó lên nhìn cho rõ những hình ảnh trước mắt mình. Sau đó, cậu nhìn từng tấm, từng tấm, lòng thấy lạnh ngắt. Nhưng những tấm hìnhbên dưới càng làm cho cậu choáng voáng hơn. Bởi vì trong tấm hình là cảnh những đôi nam nữ đang làm tình trên giường. Rất nhiều gương mặt namkhác nhau, có già có trẻ có trung niên nhưng gương mặt nữ thì chỉ có một.
Vĩnh Phong căm phẫn vò nát những tấm hình trong tay.
Bà Mai Hoa, thấy Vĩnh Phong tức giận,lấy làm hài lòng, nhẹ nhàng nói :
- Bây giờ con hiểu vì sao mẹ lại ngăn cản con đến với cô ta rồi phải không. Cô ta chỉ đang lừa con thôi. Con nhìn cho kỹ đi, đằng sau gương mặt hiền lành xinh đẹp của cô ta là một cô gái làng chơi, không từ bất cứ thứ gi để kiếm tiền. Con nghĩ cô ta thật sự yêu con sao, cô ta chỉ yêu tiền của con mà thôi. Con quá ngây thơ rồi ….
Sau khi bà Mai Hoa ra về, Vĩnh Phong như người phát điên, cậu ra sức đập phá không ngừng nghỉ, những thứ trước mặt cậu, căm phận xe nát những tấm hình trong tay sau đó cậu khụy xuống đập mạnh tay xuống nền nhà, để những giọt nước mắt đau khổ rơi xuống, miện lẩm bẩm gọi tên Hiểu Đồng ( Haiz ! Ta khóc đây, tội nghiệp Phong ca quá )
Đúng như Thiên Minh đã nói, rốt cuộc Vĩnh Phong cũng gặp lại Hiểu Đồng vàngười đầu tiên gọi điện thoại báo tin tức của Hiểu Đồng cho Vĩnh Phong chính là Quốc Bảo.
Đó là vào buổi sáng ngày thứ 11 Hiểu Đồng biến mất. Ngày hôm đó, Quốc Bảo chẳng có tâm trạng đến trường cho nên đi đến quán bar chơi, tình cờ cậu gặp một cô gái rất xinh đẹp và lại giở tuyệt chiêu tán gái của mình ra.
Quốc Bảo là một tên đào hoa tính tìnhcực kì xấu xa. Con gái quen với cậu ta chẳng được quá hai tuần, số con gái lên giường với cậu ta ngay lần đầu tiêngặp nhau đếm không hết. Cô gái này cũng không ngoại lệ, Quốc Bảo vừa tán tỉnh cô ta chưa bao lâu thì chỉ cần một cái nháy mắt của cậu, cô ta đã đồng ý cùng cậu đến khách sạn.
Đang đứng ở quầy đăng ký thì Quốc Bảo đã thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào. Cô gái đó rất xinh đẹp, mái tóc dài đen nhánh, mặc một chiếc váy rất gợi cảm đang khoát tay tình tứ với một lão có cái bụng bia, và gương mặt dê đáng ghét.
Hai người họ cùng tiến đến quầy đăng kí, Hiểu Đồng còn lả lơi hôn gã đàn ông kia một cái trên má trước ánh nhìn khinh bỉ của các cô tiếp viên. Chuyện những cô kiều nữ cùng các đại gia đi vào khách sạn này là chuyện rất thường tình. Nhưng mà vẫn có chút gì đó cảm thấy mất mặt phụ nữ quá.
Hai người họ bất chợt khựng lại trước cái trừng mắt đầy tức giận của Quốc Bảo. Cậu nhìn hết Hiểu Đồng rồi đến nhìn gã đàn ông bụng phệ kia, gã chẳng phải là ai xa lạ, chính là giám đốc Vương.
- Cô như vậy là sao hả ? – Quốc Bảo nhìn Hiểu Đồng với ánh mắt đầy nộ khí. Bàn tay đang ôm eo cô bạn gái bỗng buông thõng xuống rồi xiết chặt,cố kiềm nén cơn giận dữ.
Gã giám đốc Vương thấy Quốc Bảo giận dữ thì hơi tái mặt, lão biết Quốc Bảo là ai, là con ông cháu cha trong bộmáy nhà nước, không dễ đụng vào. Nhưng Hiểu Đồng bên cạnh lão thì gương mặt lạnh lùng thờ ơ trước cơn giận dữ của cậu ta. Đã lâu rồi Quốc Bảo không thấy lại vẻ mặt này của Hiểu Đồng.
Cô với tay lấy chìa khóa phòng mà cô tiếp tân đưa cho, rồi lướt nhẹ ánh mắt qua Quốc Bảo và cô người yêu khẽ nhếch môi một cái lạnh lùng rồi khoát tay lão dê già giám đốc Vương nói :
- Có phòng rồi chúng ta đi thôi.
Hai người vừa quay lưng đi thì Quốc Bảo đã hét lên :
- Cô đứng lại cho tôi.
Hai người quay lại nhìn Quốc Bảo, cậu đã xô cô bạn gái đang ngơ ngác ra xa khỏi mình và bước đến bên Hiểu Đồng rồi nhìn giám đốc Vương ra lệnh:
- Ông mau cút đi cho tôi.
Giám đốc Vương sợ tái xanh cả mặt nhưng Hiểu Đồng vẫn nhất quyết ôm lấy cánh tay ông, không cho ông rời khỏi mình, cô nhìn Quốc Bảo mĩa mai nói :
- Cậu nghĩ mình là ai mà đòi ra lệnh cho người khác chứ hả. Tốt nhất là cậu nên lo việc của mình đi – Hiểu Đồng vừa nói vừa hất đầu về phía cô bạn gái của Quốc Bảo đang mếu máo muốn khóc – Đừng quan tâm đến chuyện của người khác.
Quốc Bảo quay lưng lại nhìn cô bạn gáimột cách chán ngán rồi đưa tay lấy bóp, lôi ra một xấp tiền nhét vào ta côgái đó rồi hét ra lệnh :
- Cút đi.
Thật tội nghiệp cho cô gái đó, mặt mếu máo muốn nói gì đó nhưng không dám, cuối cùng đành cầm tiền rồi vừa khóc, vừa bỏ chạy. Hiểu Đồng nhìn theo bóng dáng cô g1i cho đến khi biến mất mới quay lại cười nhạt với Quốc Bảo :
- Cậu cũng cư xử lạnh lùng thật, dù cô ấy chưa lên giường với cậu nhưng cũngkhông cần phải làm người ta vừa khóc vừa bỏ chạy như thế. Đối với con gái là phải nhẹ nhàng biết không.
- Cô im đi – Quốc Bảo nạt ngang – Tôi muốn cô giải thích mọi chuyện.
- Nực cười – Hiểu Đồng nhếch môi cười – Giải thích chuyện gì, tại sao tôi phải giải thích, cậu là gì của tôi mà buộc tôi phải thế này, thế nọ chứ.
Quốc Bảo đã không còn nhịn được nữa rồi, cậu tức giận nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng kéo đi.
- Cô mau đi theo tôi.
- Buông ra – Hiểu Đồng nhanh chóng vung tay ra khỏi tay của Quốc Bảo – Cậu không thấy tôi đang tiếp khách à.
- Cô đúng là đồ đàn bà đê tiện – QuốcBảo tức giận mắng .
- Hình như mẹ cậu cũng là đồ đàn bà đê tiện thì phải – Hiểu Đồng vừa xoa cánh tay bị Quốc Bảo bóp chặt đến đau điếng, vừa tức giận mĩa mai.
- Cô… – Quốc Bảo tức đến nỗi không nói nên lời, nếu như xưa nay cậu khôngđánh đàn bà thì chắc chắn là Hiểu Đồng đã chết trong tay cậu rồi.
- Cậu tốt nhất nên tránh xa tôi ra nếu không thì tôi sẽ gọi bảo vệ tới đó – Hiểu Đồng vừa nói xong thì đưa mắt nhìn hai cô tiếp tân đang sợ sệt nhìn nhau bảo – Gọi quản lí và bảo vệ các người ra đây nhanh lên, ở đây có người làm loạn nè.
Hai cô tiếp tân sợ hãi vội bấm điện thoại.
Từ đầu giám đốc Vương không dám nói câu gì cả, người ông ta toát cả mồ hôi. Ông đứng nhìn Hiểu Đồng và Quốc Bảo đấu đá nhau. Cả hai đang trường mắt nhìn nhau.
- Cô có biết cô bỏ đi, anh Vĩnh Phong đau khổ thế nào không hả, anh ấy vì cô mà không màng ăn uống gì cả.
- Anh ta có xảy ra chuyện gì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả – Hiểu Đồng cười nhạt, ánh mắt vô cảm, dường như cái tin đó không có gì quan trọng đối với cô cả.
- Cô có trái tim không hả. Anh Vĩnh Phong vì cô làm bao nhiêu chuyện, cả mạng sống cũng không tiếc vậy mà cô nỡ nào nói những lời tan nhẫn như thếhả – Quốc Bảo giận dữ mắng **** cô. Ánh mắt cậu nhìn cô cứ như thể muốn giết người, uất ức vì không thể đấm cho cô một trận hả giận.
- Anh ta có làm gì cho tôi hay không cũng là do anh ta cam tâm tình nguyện. Tôi không hề yêu cầu anh ta làm bất cứ chuyện gì cho tôi cả. Là tại anh ta quá ngu ngốc thôi.
- Cô ….
Lần này thì Quốc Bảo đã tức giận thậtsự, cậu đã không còn đủ sức kiềm chếnữa rồi. Cậu giơ tay lên định đánh Hiểu Đồng thì một bàn tay đã chụp lấy bàn tay cậu giữ lại. Quốc Bảo tức giận nhìn lại kẻ đang cản chở mình thì gương mặt quản lí Trung hiện ra. Ông ta chính là người quản lí lần trước đã cố tình kéo dài thời gian đến phòng của Hiểu Đồng và giám đốc Vương, cũng chính là người quản lí của khách sạn Phong Lệ. ông ta nhận được điện thoại liền cùng hai bảo vệ chạy tới.
- Cậu Quốc Bảo xin chớ làm loạn ở đây.
Quốc Bảo tức tối vung tay ra khỏi tay của quản lí Trung, chỉ vào Hiểu Đồng hỏi :
- Ông có biết cô ta là ai không hả.
Quản lí Trung đương nhiên là biết chứ,cái lần Vĩnh Phong đánh giám đốc Vương một trận tơi tả làm kinh động tới khách sạn, ảnh hưởng cũng một thời gian. Ông tận tay thấy Vĩnh Phong chăm sóc cô từng li từng tí, đủ biết cậu yêu thương cô đến cỡ nào nhưng …. lần này, dù muốn ông cũng không thể giúp được họ. Ông thở dài môt cái tiếc cho một đôi uyên ương đẹp.
- Tôi không cần biết cô ta là ai cả, tôi chỉ biết hôm nay cô ta đi cùng giám đốc Vương thì là người của ông ấy.
Cậu mà gây sự là tôi sẽ cho người lôi cậu ra. Cậu phải biết, cậu có thể làm loạn ở tất cả các khách sạn khác nhưng khách sạn Phong Lệ này thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong, do chính tay chủ tịch phu nhân tiếp quản,thiết nghĩ cậu không nên đắc tội.
Ông nhìn gương mặt thoáng khựng lại nghĩ ngợi của Quốc Bảo thì biết cậu sẽ nễ mặt nên mĩm cười nói tiếp :
- Nếu như cậu thấy mệt muốn nghỉ thì tôi sẽ cho người dẫn cậu lên phòng, còn nếu không thì xin mời cậu lần khác ghé tới.
Quốc Bảo vẫn đứng nhìn Hiểu Đồng đăm đăm, cô phớt lờ tiếp tục kéo tay giám đốc Vương bước tới thang máy. Quốc Bảo tức giận định đuổi theo thì quản lí Trung đã đứng chặn đường, ông ông tồn nói :
- Cậu Quốc Bảo, hay là để hôm khác cậu ghé tới nha. Mời cậu về cho.
Nói rồi, ông hất đầu về phía hai bảo vệ vẫn đứng đó đợi lệnh nói :
- Mau tuyển cậu Quốc Bảo ra xe.
- Không cần – Quốc Bảo hất mặt nói, nói xong cậu quay lưng hậm hực bỏ đi.
Ra tới nhà xe, cậu tức giận đến độ đánh đấm tụi bụi và chiếc xe của mình cho đến khi hai tay bị tê rát. Mồ hôi nhuễ nhòa trên gương mặt, nhớ đến gương mặt tều tụy rất nhiều và thân hình gầy đi của Vĩnh Phong mà đau lòng. Trong lòng cậu dằn xé giữa việc cho Vĩnh Phong biết tin tức của Hiểu Đồng vừa không muốn cậu thấy cảnh này. Nhưng sau đó, trong lòng cậu nghĩ rằng thà để vĩnh Phong nhìn thấy sự thật đau lòng này còn hơn để cậu cứ sống như một cái xác. Cuối cùng cậu quyết định gọi cho Vĩnh Phong.
Điện thoại reo liên tục, Vĩnh Phong vẫn đang say ngủ. Cả ngày cậu lại uống rượu, cậu chẳng buồn ăn uống gì,nhưng càng uống vào thì lại càng ói ra.Cậu nhìn những tấm hình bị cậu nhét túi đến nhăn nhúm một lần nữa, tim đau đớn vô cùng. Tại sao, tại sao lại như vậy… cậu cầu mong Hiểu Đồng sẽxuất hiện nói cho cậu biết sự thật không phải như vậy, nhưng mà sống trong niềm tin thật khó, cậu muốn tin Hiểu Đồng, chỉ cần cô giải thích dù là chuyện gì cậu cũng chấp nhận, sẵn sàng bỏ qua, sẵn sàng tha thứ, chỉ cầncô xuất hiện trước mặt cậu. Cậu vẫn sẽ ôm cô vào lòng thật chặt.
Tiếng điện thoại vẫn rền vang phá ngang giấc ngủ của cậu, Vĩnh Phong cố gắng mở mắt lần tìm điện thoại, hy vọng biết đâu Hiểu Đồng đang gọi chocậu, nhưng nhìn thấy số Quốc Bảo cậu ném mạnh điện thoại vào tường và vỗ đôi.
Đáp trả tiếng điệnt hoại của Quốc Bảo là những tiếng tút tút. QUốc Bảo điên tiết gọi lại nhiều cuộc nhưng không được, cuối cùng cậu gọi số để bàn.
Vĩnh Phong tiếp tục chìm vào giấc ngủ thì lại nghe tiếng điện thoại vang lên. Cậu chẳng buồn nghe điệnt hoại nữa, giơ tay lên đầu lần tìm cái điện thoại nhấc lên rồi dập mạnh xuống, rồi tiếp tục lăn ra ngủ.
Nhưng điện thoại vẫn tiếp tục vang lên khiến Vĩnh Phong phát bực, cậu đưa tay hất điện thoại ra khỏi chổ đặt.
Quốc Bảo thấy Vĩnh Phong đã nhấc máy mà không trả lời, cậu cứ Alô mãi, nhưng vẫn không có ai trả lời. Cậu tức quá liền hét to lên trong điện thoại :
- Anh Vĩnh Phong mau nghe điện thoại đi. Em đã tìm được Hiểu Đồng rồi.
Hai tiếng « Hiểu Đồng » quả thực rất có công hiệu, Vĩnh Phong lập tức ngồi bật dậy, cầm lấy ống nghe, hỏi dồn dập :
- Cậu tìm thấy Hiểu Đồng ở đâu nói mau.
- Anh bình tĩnh nghe em nói. Em đang ở khách sạn Phong Lệ, Hiểu Đồng đang ở đây cùng với giám dốc Vương. Anh mau đến đây, em bị quản lí đuổi ra rồi, không thể ngăn cản họ được. Họ đã vào phòng một lúc lâu rồi…
Vĩnh Phong không kịp nghe nữa đã vộivàng thả máy. Cậu lao lên xe, phóng ra khỏi nhà không chậm trễ một giây. Vừa chạy vừa run rẩy, đầu óc choáng voáng vì men rượu nhưng trái tim đau đớn không ngừng rĩ máu làm lí trí cậu tỉnh táo. Cậu phóng như bây đến khách sạn bất chấp đèn xanh đèn đỏ và dòng xe cộ. Phải nói nếu Vĩnh Phong có tay lái yếu thì chắc chắn tai nạn đã xảy ra rồi. Dù phong như bay nhưng cậu vẫn mất thời gian không nhỏ để đến khách sạn.
Cuối cùng cậu cũng đến được khách sạn Phong Lệ. Quốc Bảo đang đứng ở cửa đón cậu. Vĩnh Phong vứt cả xe ở đó đi vào. Cậu đi thẳng đến quản lí Trung tóm lấy ngực áo của ông ta giận dữ điên cuồng hét lên :
- Họ ở phòng nào ?
Quản lí Trung bình tĩnh gỡ tay Vĩnh Phong ra, từ tốn nói :
- Tôi sẽ dẫn cậu đi.
- Không cần – Vĩnh Phong nạt ngang – Nói cho tôi biết số phòng là được.
- Em đi với anh – Quốc bảo bước lên nói.
- Cậu cứ ở lại đây đi – Vĩnh Phong không muốn ai đi theo cùng cậu hết. Bởi vì dù thật sự Hiểu Đồng và giám đốc Vương có làm gì thì cậu cũng không muốn ai biết, không muốn ai nhìn cô với ánh mắt tò mò. Cậu không thấy Quản lí Trung nói gì thì lườm ông một cái/
- Phòng 502 – Quản lí Trung vội vàng đáp, cả người ông lạnh toát sau cái lườn đó.
Vĩnh Phong đi vào thang máy, rồi đi đến phòng 502, cậu chẳng một giây chần chừ, đá toang cánh cửa, mở ra. Đập vào mắt cậu là cảnh giám đốc Vương đang trần truồng nằm trên giường, chiếc ra đệm nhăn nhúm, quần áo rơi *** khắp nơi, đây chính là dấu hiện cho thấy vừa có một cuộc giao hoan xác thịt.
Ánh mắt rực lửa nhìn giám đốc Vương,cậu tiến vào bên trong sau khi đóng sập cửa lại. Giám đ1ôc Vương thấy Vĩnh Phong đến thì mặt trắng bệch không còn chút máu, vội vàng vơ lấy chiếc khăn tắm che nagng bụng, rồi hốt hoảng nhảy ra khỏi giường, quấn chặt khắn tắm, che đi một phần cơ thể . Nhớ tới trận đòn khinh hồn lần trước mà Vĩnh Phong ban tặng, ông talắp bắp nói :
- Cậu Vĩnh Phong, cậu nghe tôi nói trước…
Nhưng Vĩnh Phong không còn đủ bình tĩnh để nghe ông ta nói, cậu hầm hầm lao về phía ông ta. Bỗng cánh cửa nhàtắm bật ra, tiếp sau đó, Hiểu Đồng mình quấn một cái khắn tắm che ngang ngực nhưng chiếc khăn chỉ che được một phần chân của cô nên để lộ đôi bắp đùi non trắng ngần, mái tóc ướt đẫm, trái tim Vĩnh Phong như ai bóp nghẹn
Chap 35 : Tiếp
Cô nhìn Vĩnh Phong một cái rồi cười nhạt nói :
- Chuyện của chúng ta không liên quanđến người khác.
Sau đó giám đốc Vương bị Vĩnh Phong ném ra khỏi phòng trong tình trạng thật bi đát, thật mất mặt. Trên người ông ta chỉ có độc nhất một chiếc khăn quấn ngang bụng. Khổ nỗi nó chẳng thể nào che được cái bụng bia bự xự của ông ta. Mọi người đi qua lại nhìn ông ta chỉ chỉ chỏ chỏ cười thầm. Nhiều người cho là ông ta biến thái, ngay đến bà lao công quét dọn cũng nhìn ông xem thường. Ông chỉ có thể cúi đầu nhìn xuống đất giấu mặt đi trong xấu hổ, bởi vì Vĩnh Phong đã khóa cửa phòng lại, mà ông ngàn vạn lần cũng không dám gõ cửa. Trận đòn kinh hoàng lần trước ông vẫn còn nhớ mãi, dù rằng rất căm tức nhưng ông ta lại không có gan đối đầu với tập đoàn Nguyên Thành Phong.
Còn lại hai người trong phòng, không gian bỗng nhiên vắng lặng đầy ngột ngạt, Hiểu Đồng không thèm để ý đếnsự giận dữ của Vĩnh Phong, cô quay lưng lại với cậu tiếp tục lấy khăn lau tóc. Vĩnh Phong nhìn thấy thái độ thờơ lạnh nhạt cũa Hiểu Đồng thì tim đau nhói, toàn thân bỗng phát run, cậu phải siết chặt tay lại để ngăn chặn cáirun toàn thân của mình. Rõ ràng cậu rất giận dữ, rất phẫn nộ nhưng khi nhìn thấy cô vẫn bình an thì những lo lắng trong những ngày vừa qua được vỗ về, trong lòng cảm thấy nhẹ nhỏm hơn, cơn giận bị không khí trong lòng xẹp xuống. Lúc này cậu chỉ muốn ôm trầm lấy cô cho thỏa lòng nhung nhớ.
Nhưng thái độ hờ hững của cô như dội một gáo nước lạnh vào mặt cậu. Cậu đau khổ rút những tấm hình trong túi ra quăng xuống giường, mệt mỏi hỏi :
- Giải thích cho anh biết những tấm hình này là sao.
Hiểu Đồng quay đầu nhìn về phía những tấm hình này rơi *** trên giường, cô đi đến ngồi xuống bên mépgiường rồi cầm mấy tấm hình lên xem tỉ mĩ từng tấm hình, ánh mắt có chút u ám.
Vĩnh Phong đứng yên lặng nhìn Hiểu Đồng xem từng tấm hình, cậu hy vọng,Hiểu Đồng sẽ cho cô một lời giải thích,chỉ cần cô giải thích, dù cô có nói thật hay không cậu cũng tin. Nhưng lòng tin và sự chờ đợi của Vĩnh Phong đã bị một câu nói của Hiểu Đồng đánh bật đi, choáng voáng. Cô nhìn hết mấy tấm hình rồi xếch môi cười nhạt nói :
- Chụp cũng đẹp quá chứ.
Vĩnh Phong choáng váng đến độ gần như không đứng vững được, cậu khôngngờ cô lại phán ra một câu nói như thế. Như thể cái người con gái kia không phải là cô, như thể đó là tấm hình của một cô người mẫu quãng cáonào đó vô hại.
- Em …- Cậu run người lắp bắp, quả thật không thể nào mở lời được, trái tim như thể chết lặng.
Cô quay đầu nhìn vẻ mặt tái xanh vì bịshock của Vĩnh Phong, lạnh lùng hỏi :
- Anh đến tìm tôi chỉ vì mấy tấm hình này à.
Vĩnh Phong muốn nói « Không phải », cậu đến đây vì nhớ cô, vì lo lắng cho cô, nhưng lời nói lại bị trôi tuột vào trong trong sự lạnh lùng của cô.
- Xem ra mẹ của anh là người đã đưa cho anh mấy tấm hình này phải không? – Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong đứng bất động một chỗ thì cười hỏi .
Một sư run nhẹ, chạy thoáng qua trái tim của Vĩnh Phong, một niềm vui, mộtlí do… Nó dường như chính là đáp án mà cậu muốn biết, chính là nguyên do cho sự ra đi và thái độ lạnh nhạt của cô. Thoáng vui mừng, cậu đến bên Hiểu Đồng, nắm chặt hai vai cô, giữ cho đôi mắt lạnh lẽo của cô nhìn thẳng vào đôi mắt cậu. Sự vui mừng hiện ra nét mặt, dịu dàng hỏi cô :
- Có phải mẹ anh đã nói gì với em không ? Em đừng để ý, anh đã nói rồi, không ai có thể làm anh rời xa em cả, không ai có thể chia cắt hai chúng ta.
Nhưng Hiểu Đồng đã hất đôi tay cậu ra rồi đứng dậy đi xa khỏi cậu, làm Vĩnh Phong ngỡ ngàng.
- Bỏ đi, Vĩnh Phong ! Mẹ anh thật sự chẳng làm khó dễ gì tôi cả. Mẹ anh là một người mẹ tốt, bà rất lo cho anh, rất yêu thương anh. Bà đến tìm tôi vì muốn cho tôi biết được nỗi lòng của một người mẹ như bà. Bà đã khóc rất nhiều, đã tâm sự rất nhiều về tình yêu của bà đối với anh. Anh phải biết trântrọng bà, yêu thương bà. Tôi hiểu tấm lòng một người mẹ như bà hơn ai hết, bởi vì tôi cũng là một người mẹ.
Vĩnh Phong như bị sét đánh trúng, cả người bất động gần như muốn ngã xuống khi nghe Hiểu Đồng nói cô cũng là một người mẹ. Cậu không tin vào chính tai mình, quay đầu nhìn cô, run rẩy hỏi với anh mắt đau thương :
- Em mới nói gì, em cũng là một người mẹ ư….ý của em là em cũng sinh con như bao người đàn bà khác ư.
- Đúng vậy – Hiểu Đồng thản nhiên đáp – Anh không thấy bé Đường giống tôi như khuôn đúc ư.
Một lần nữa, lại một lần nữa, toàn thân choáng váng, gần như không đứng nổi. Bé Đường đúng là rất giống Hiểu Đồng, phải nói là giống y như đúc cô lúc còn nhỏ, nhưng cậu luôn cho rằng hai người là hai chị em nên giống nhau là chuyện bình thường. Thậm chí cậu còn cho rằng bé Đường có đôi nét giống cậu, càng đặc biệt yêu quí cô béhơn nữa.
- Ý của em là, em chính là mẹ của bé Đường – Vĩnh Phong đau đớn hỏi.
- Đúng vậy – Hiểu Đồng gật đầu xác định một cách mau lệ.
Vĩnh Phong không còn chút sức lực nào nữa, cậu khụy người xuống giường,hai tay chống xuống giường đỡ lấy thân hình to lớn đang mềm nhũn ra kia.
- Có phải tin này làm anh shock lắm không – Hiểu Đồng cười hỏi, cô nhìn Vĩnh Phong một lát rồi bước đến đầu giường ngồi xuống, sau đó với tay lấy một điếu thuốc đưa lên miệng, bật hộp quẹt lên.
Một làn khói mờ phả ra sau khi Hiểu Đồng rít một hơi dài, gương mặt xinh đẹp của cô ẩn hiện trong màn khói có vẻ thương tâm một chút. Sau đó cô rítthêm vài hơi nữa, nhả thêm vài luồng khói nữa mới dụi điếu thuốc vào tronggạt tàn, thả người theo làn khói nói :
- Để tôi kể cho anh nghe, năm đó không phải là tôi suýt bị hắn ta cưỡng hiếp mà là chính tôi dụ dỗ ông ta. Haiz ! Cái lão già ngu ngốc, thật ngu ngốc lại háo sắc đó cứ thấy tôi là sáp tới giả đò vô tình đụng trúng người tôi. Tôi biết lão thèm muốn tôi lắm rồi, nhưng tôi muốn đùa cợt gã ta, muốn gã ta phải phục tùng tôi. Cái hạng người như hắn quả nhiên là chỉ cần tôi cho hắn ta nắm tay một cái, ôm một cái thì tôi muốn bao nhiêu tiền hắn ta cũng cung phụng tôi. Tôi không ngu dại đâm đầu vào cho hắn hưởng lợi liền được, tôi phải moi tiền hắn ta càng nhiều càng tốt. Tôi càng làm hắn thèmmuốn tôi thì tiền của hắn càng rơi vào túi tôi. Nhưng hắn ta đã có vợ rồi, vợ hắn ta lại là một mụ chằng cái đáng sợ. Hắn ta sợ mụ ta. Cho nên tôi mới quyết định hiến thân cho hắn ta, để rồi ép hắn phải bỏ vợ mà đến với tôi. Có như vậy tôi mới chiếm được hết gia tài của hắn ta. Nhưng thật đáng tiếc.
Cô chắc lưỡi một cái ra vẻ tiếc rẻ, rồi lấy một điếu thuốc khác ra hút, lại tiếp tục thả những làn khói mờ ảo. Vĩnh Phong nãy giờ vẫn chết sựng vì hành động của cô, chẳng phải cô rất ghét hút thuốc sao, nếu cô ngửi thấy mùi khói thuốc thì thường ho sặc sụa, cho nên cậu đã từ bỏ hút thuốc. Rồi lại nghe lời kể của cô, trái tim cậu như ai đó lấy dao đâm ra ngàn mảnh. Cô lại dụi điếu thuốc xuống cái gạt tàn sau khi rít một hơi dài nhã ra luồng khói mờ đặc. Vĩnh Phong từng thích hút thuốc, nhưng giờ đây cậu lại ghét khói thuốc vô cùng.
- Đáng tiếc, vào ngay phút đó mọi người lại xông vào. Cho nên tôi đóng vai một kẻ bị hại đáng thương chỉ tội hắn ta có ý đồ cưỡng hiếp. Vậy là hắnta phải lãnh án 5 năm tù. …Lúc gặp lại hắn ta, anh có biết vì sao tôi sợ hắn ta không ? Là bởi vì tôi sợ hắn ta vạchtrần tôi ra trước mặt anh, cho nên tôi phải tỏ ra đáng thương trong mắt anh,để anh tin tôi, để anh thay tôi trừng trị hắn, để hắn ta mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi, không bao giờ đến phiền tôi nữa. Quả đúng như tôi nghĩ, anh đã bị tôi lừa một cách đáng thương.
Cô ngừng lại nhìn ánh mắt oai án của Vĩnh Phong dành cho mình. Nhếch môi cười một cái rồi kể tiếp :
- Nhưng từ khi thoát ly hắn ta thì tôi lạikhông có tiền. Tôi cần tiền, rất cần tiền, tôi không thích phải sống trong nghèo khổ. Vậy là tôi lợi dụng vẻ ngoàixinh đẹp của mình mà bắt đầu đi lừa tình các đại gia và các chàng công tử ham chơi hám gái. Tôi bắt đầu bán rẻ thân xác mình đễ kiếm tiền, tôi cho họ sự sảng khoái, còn họ đem lại cho tôi tiền. Một cuộc trao đổi công bằng, tôi rất thích cuộc đổi trác này, không ai nợ ai, rất sòng phẳng. Nói thật cho anh biết, ngay đến bé Đường là con aitôi cũng không biết nữa. Một ngày tôi tiếp đến mấy tên đàn ông, anh nghĩ xem tôi có thể biết cha nó là ai không!
- Đứa bé đối với tôi đúng là một gánh nặng, đương nhiên tôi không ngu ngốc mà để đứa bé ra đời. Cho nên tôi quyết định đi phá. Đáng tiếc mẹ tôi đã phát hiện ra chuyện tôi mang thai, đương nhiên tôi đổi thừa là do mình bịcưỡng hiếp. Tôi không muốn bà biết, bởi vì bà là người thân duy nhất của tôi trên đời này. Bà ấy quyết định giữ đứa bé lại, bởi vì tôi mang thai lúc còn quá nhỏ, nếu tôi phá thai, lỡ xảy ra chuyện gì thì sau này khó lấy chồng sinh con. Cho nên tôi nghe lời bà, giữ đứa bé lại. Nhưng vấn đề lại là chuyện tôi vẫn còn đi học. Cho nên nhân lúc bụng tôi còn chưa lớn, tôi đến trường thường xuyên giả đò bị bệnh. Sau đó, tôi ít đến trường hơn với lí do nhập viện, mọi người thầy cô tất nhiên là thương xót cho tôi rồi, chẳng ai phàn nàn một lời nào về việc tôi nghỉ học cả. Tôi vốn là một học sinh gương mẫu mà cho nên dù nghỉ học nhiều nhưng vẫn không bị đình chỉ học. Tới ngày thi tôi phải chịu khó mặc thật nhiều quần áo, che đi cái bụng bầu củamình bước đi một cách khó nhọc. Nhưng như vậy thì sao chứ, cuối cùng tôi vẫn qua cửa chót lọt, dễ dàng qua mặt tất cả mọi người. Buồn cười lắm đúng không ?
Lại một điếu thuốc nữa được rút ra nhưng lần này cô không hút, chỉ cầm khư khư trên hai ngón tay mà thôi. Sau đó tiếp tục kể. Vĩnh Phong càng nghe càng thêm đau xót, cậu không biết mình đang đau xót cho ai, đau xót cho cậu hay đau xót cho cô.
- Cuối cùng bé Đường cũng ra đời. Thật may mắn là con bé giống tôi. Mẹ tôi sau đó đem nó đi làm khai sanh, bà tự nhận bà chính là mẹ nó, từ đó tôivà bé Đường sống dưới thân phận là hai chị em gái. Khi tôi nhìn thấy gươngmặt nó, đáng yêu quá, giống tôi quá cho nên tôi quyết không để cho nó phải sống khổ sở giống tôi. Cho nên tôi càng ra sức kiếm tiền bằng thân xác mình để nuôi nấng bé Đường.
Cô kể xong quay đầu nhìn Vĩnh Phonghỏi :
- Anh có nghe câu : » Gái một con trông mòn con mắt chưa ». Nhìn vào tôi, ai cũng nghĩ tôi là một thiếu nữ, chẳng ai biết tôi đã trở thành đàn bà rồi, làm mẹ của một đứa con. Họ càng bị vẻ đẹp của tôi chinh phục. Càng lao đầu tới tìm tôi, càng vung tiền cho tôi nhiều hơn. Nhưng mà tôi vốn không phải là một kẻ ngốc, không thể chỉ bao nhiêu đó là thỏa mãn được tôi. Tôi cần một cuộc sống lâu dài ổn định cho con gái tôi và sự an nhàn cho mẹ tôi.
Vĩnh Phong bị từ « Con gái tôi » làm cho đau đớn như bị ngàn nhát dao chém vào tim.
- Tôi quyết định rời xa mọi thứ, rời xa những sàn nhảy và vũ trường ăn chơi trác tán. Rời xa những gã đại gia lắm tiền nhiều của, rời xa những chàng công tử bột. Tôi biến mình thành một cô gái ngoan ngoãn hiền lành và quả nhiên có biết bao nhiêu anh chàng xin được chết vì tôi. Lúc đầu, người tôi chọn là Đại Bình, anh cũng thấy cậu tasuy mê tôi thế nào rồi đấy. Nhưng tôi vốn tham lam mà, cho nên tôi đi câu con cá lớn Thế Nam, định làm cho anhta phải chết vì tôi, quỳ xuống dưới chân tôi van xin tình yêu. Nhưng ai nàongờ, con cá vàng là anh lại xuất hiện.
Ngừng một lát, cô quan sát vẻ mắt đã tím tái của Vĩnh Phong kể tiếp :
- Anh nghĩ rằng chúng ta lần đầu tiên gặp mặt chỉ là một sự tình cờ sao ? Đó không phải là một sự tình cờ, mà làdo tôi cố ý sắp đặt. Tôi giả bộ giúp Đình Ân lấy lại số tiền mà cô ấy bị gạt,rồi dụ bọn chúng đến đó. Tôi biết đó là nơi các anh tụ tập. Anh nghĩ tôi không biết gì về anh sao ? Thật sai lầm, tôi đã âm thầm điều tra về anh, tôi biết anh rất giỏi đánh nhau cho nên tôi mới giả vờ lao đến xin anh cứu giúp. Rồi chuyện chúng ta lại tình cờ gặp nhau, tất cả đều một tay tôi sắp đặt tất cả.
Vĩnh Phong đã không thể nào tiếp tụcnghe cô kể được nữa, cậu chụp lấy hai vai cô lắc mạnh, hét lên :
- Em nói dối, em gạt anh.
Sau đó, cậu nhìn cô với ánh mắt bi thương van nài :
- Hãy nói là em đang gạt anh đi. Anh xin em, hãy nói cho anh biết tất cả những lời em nói nãy giờ đều là nói dối để gạt anh. Xin em hãy nói đi, anh xin em….
Nhưng Hiểu Đồng đã gạt tay cậu ra vànói :
- Rất tiếc ! Tất cả đều là sự thật.
Vĩnh Phong đã hiểu cái cảm giác đất trời sụp đỗ là như thế nào, hai tay không còn chút sức lực nào từ từ rơi xuống khỏi vai của Hiểu Đồng, hai chân bất giác bước lùi về phía sau, tuyệt vọng. Nước mắt đã không còn cóthể kìm chế được nữa, bắt đầu rơi xuống gương mặt đầy vẻ đau khổ, cậulắc đầu run rẩy nói :
- Anh không tin, em đang gạt anh…emđang gạt anh…Tại sao ? Tại sao ? Nếu đã gạt anh, nếu đã dối lừa anh, tại sao không tiếp tục gạt anh, tại sao không tiếp tục dối lừa anh đi. Tại sao lại nói ra. Anh thà để em tiếp tục lừa dối anh còn hơn phải biết được sự thật tàn nhẫn này.
- Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục gạt anh, nhưng trò chơi đã kết thúc rồi. mẹ anh đã phát hiện ra sự thật, anh nghĩ tôi ngu ngốc đến độ bị ngửa bài rồi mà vẫn lao đầu vào chơi ư – Cô hừ mũi cười nhạt khinh bỉ, sau đó cô đứngdậy – Tôi nghỉ chúng ta kêt thúc trò chơi ở đây đi.
Nói rồi cô thản nhiên cởi bỏ chiếc khăn tắm ra trước mặt Vĩnh Phong, như thể cậu không có mặt ở đó, như thể cậu không tồn tại, xem cậu như không khí. Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào cô đến sững sờ, đúng là cô đã khác. Trước đây Hiểu Đồng luôn mắc cỡ, trước đây cô thường ngượng ngùng đỏ mặt, không bao giờ ăn mặc hở hang trước mặt cậu. Đến cả lúc haingười âu yếm cô cũng bắt cậu phải tắtđèn. Cái cảm giác đau không muốn sống thì ra là như thế, giờ thì Vĩnh Phong đã nếm trải được rồi. Cậu cứ đứng đó bất động cùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn cô mặc quần áo vào rồi thản nhiên lướt qua người cậu đến bên cánh cửa.
Khi Hiểu Đồng vừa đưa tay vặn nấm cửa hé ra thì Vĩnh Phong lên tiếng :
- Nếu như, anh bằng lòng bỏ qua tất cả, nếu như anh bằng lòng xem như chưa có gì xảy ra. Nếu như anh nói những chuyện trước đây của em là do hoàn cảnh bắt buộc. Nếu như anh nói anh sẵn sàng tha thứ cho em. Nếu như anh nói quá khứ của em không là vấn đề để anh hết yêu em thì sao. Nếu như anh nói chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Em có bằng lòng không ?
Hiểu Đồng nghe thấy mấy lời của Vĩnh Phong thì giận đóng sầm cửa lại mắng :
- Tôi phải nói rằng anh quá ngây thơ hay nói rằng anh quá ngu ngốc đây. Anh nghĩ mọi chuyện dễ dàng đến thế à. Anh đúng là một chàng công tử bột chưa nếm trải mùi đời. Anh nghĩ cuộc đời đơn giản chỉ là tha thứ, chỉ làbỏ qua thôi sao. Cho là bây giờ anh cóthể rộng lượng bỏ qua cho tôi nhưng sau này thì sao. Ai dám đảm bảo chuyện sau này cơ chứ.
Vĩnh Phong cũng quay người lại lớn tiếng hét lên :
- Anh có thể, anh có thể bỏ qua tất cảdù là bây giờ hay là sau này. Bởi vì anhyêu em.
Ba chữ « Anh yêu em » làm cho Hiểu Đồng hơi khựng lại vẻ suy nghĩ, nhưng sau đó, cô lại cười nhạt nhìn gương mặt trắng bệch đôi mắt đỏ hoe của Vĩnh Phong thở hắt ra một cái vẻ bất lực nói :
- Anh yêu tôi, anh nghĩ chỉ cần nói ba tiếng này thì sẽ làm tôi rung động sao.Nói cho anh biết bên ngoài còn khối thằng đàn ông nói yêu tôi, tình nguyện vì tôi mà chết chứ không chỉ riêng mình anh. Nhưng mà có một điều đángbuồn cười là trong khi họ nói yêu tôi thì chỉ càng làm tôi phát buồn nôn thêm mà thôi. Tôi chẳng hề yêu ai cả, kể cả anh, Triệu Vĩnh Phong. Nói cho anh biết chưa bao giờ tôi yêu anh cả. Ngay từ lúc bắt đầu là tôi lừa anh, cho nên tôi chưa bao giờ yêu anh. Dù anh có làm gì cho tôi đi chăng nữa thì tôi cũng không yêu anh, cái tôi yêu chỉ là tiền của anh mà thôi.
Vĩnh Phong quay người lại, nắm chặt tau nắm lại, cố giằng cơn tức giận :
- Em …
- Cho là tôi quay trở về với anh đi, anhcó thể nuôi tôi sao ? – Cô nhướn mày hỏi.
- Anh có thể, anh có thể lo cho em và mẹ em cùng với bé Đường – Vĩnh Phong tức giận nói.
- Anh có thể ư ? Anh có thể bằng cách nào chứ, bản thân anh cũng chỉ sống dựa vào cha mẹ anh mà thôi. Nhưng bây giờ thì sao, anh đã không còn tiền nữa rồi. Anh đã nghèo khổ đến độ phải đi mượn tiền bạn mình không phải sao – Cô lớn tiếng bắt bẻ.
Vĩnh Phong sững người nhìn cô kinh ngạc :
- Em đang nói gì vậy ?
- Tôi nói là tôi đã biết tất cả. Ngay từ lúc đầu khi anh đăng kí phòng ở kháchsạn, những tấm thẻ của anh bị trả lại, tôi đã nghi ngời rồi. Sau đó tôi vô tình nghe được anh gọi điện cho Thế Nam bảo anh ta chuyện khoản, cho đến việc anh bảo anh trai anh mở lại tài khoản cho anh thì tôi đã biết là mẹ anh đã khóa hết tất cả tài khoản của anh rồi. Nếu như anh còn quen tôi chắc chắn bà sẽ không để cho anh một xu nào.
- Cho nên em rời xa anh để mẹ anh…..
Vĩnh Phong chưa nói hết lời thì bị Hiểu Đồng cắt ngang :
- Anh đừng hiểu lầm, tôi không lo lắng cho anh, mà chỉ là tôi không thể đợi. Có lẻ mẹ anh rồi sẽ đầu hàng bởi vì bà rất thương anh nhưng thời gian là bao nhiêu lâu. Anh chắc không lạ gì tính tình của mẹ anh phải không. Bên ngoài người ta đồn rằng bà là người cương quyết như thế nào, không dễ dàng thay đổi quyết định của mình. Vậy thì đợi đến khi bà thay đổi thì mẹ tôi và con gái tôi sẽ sống thế nào. Tôi không muốn họ lại sống trong khổ sở, sống trong chờ đợi. Vậy thì tại sao không rời bỏ anh, vứt bỏ anh mà đi kiếm người có bản lãnh hơn, người có thể nuôi tôi và người thân tôi một cuộc sống no đủ hơn cơ chứ.
- Người đó là giám đốc Vương à …- Vĩnh Phong nhìn cô đầy phẫn nộ.
- Phải – Cô gật đầu đáp một cách không e sợ.
- Anh có thể đi làm để lo cho cuộc sống của mọi người – Cậu nhìn cô bi thương nói.
- Hahaha…Anh nghĩ một kẻ chưa từng trải qua bất cứ một khổ cực nào như anh có thể chịu đựng được cuộc sống lao động tầm thường à. Hạng người như anh phải sống và làm việc ởnhững văn phòng cao cấp, nhưng muốn vào đó thì anh cần phải có bằngcấp. Cho dù anh đã là sinh viên năm thứ tư rồi, như vậy thì sao ,ngành anh học tới 4 năm rưỡi mới tốt nghiệp, anhphải tiếp tục một năm nữa mới có thể ra trường. Trong một năm đó thì sao, cuộc sống của bọn tôi sẽ ra sao. Cho dù là tôi và gia đình tôi đồng ý chờ đợithêm một năm nữa thì cũng chưa chắcanh có thể xin được bất cứ việc gì, bởivì mẹ của anh sẽ dùng thế lực của bà để ép họ không được nhận anh, để anh đến bước đường cùng mà tuyệt vọng rồi trở về bên cạnh bà ta. Vậy thì sự chờ đợi của chúng tôi chẳng hóa ra uổng công ư. Cho dù đến lúc đó, anh vẫn yêu tôi, vẫn không chịu trở về, anh nghĩ mình có thể sống bám vào anh trai mình suốt đời ư.
Hiểu Đồng nói một hồi rồi ngừng một lát, nuốt nước miếng một cái rồi nói tiếp :
- Còn một việc này nữa, tôi cũng đành nói ra luôn để từ nay về sau, anh không đến làm phiền tôi nữa. Lúc mẹ anh đến gặp tôi yêu cầu rời xa anh, bà có đưa cho tôi một túi tiền rất nhiều để đền bù. Anh đoán xem, nó là bao nhiêu.
Cô nhìn cậu một cái rồi đưa bàn tay lên xòe ra trước mặt cậu. Cười nhạt hỏi :
- Anh đoán xem, giá của anh là bao nhiêu : 500 triệu, 5 tỉ, 50 tỉ. So với số tiền anh bỏ ra chuộc bé Đường thì số tiền này đúng là chẳng đáng là bao nhưng mà tôi trước sau gì cũng rời bỏ anh thì ngu dại gì mà bỏ qua số tiền này chứ. Đừng trách tại sao tôi rời xa anh, chỉ trách là anh quá thiếu bản lĩnh để lo cho tôi, cho nên tôi đành phải đi kiếm người đàn ông khác bản lĩnh hơn lo lắng chiều chuộng cho tôi chứ. Xin anh từ nay đừng đến quấy rầy tôi nữa.
Nói rồi cô mở cửa đi ra, bỏ lại Vĩnh Phong chết lặng phía sau.
Cuối cùng Vĩnh Phong cũng rời khỏi căn phòng, cậu bước đi ra ngoài, Quốc Bảo vẫn đang hcờ đợi cậu ở dưới, thấy cậu thất thểu đi ra, Quốc Bảo lo lắng hỏi :
- Anh sao vậy, cô ta đã nói gì.
Vĩnh Phong không nói gì, chỉ ngước nhìn trời. Thì ra nãy giờ trời đã đổ mưa, có lẽ ông trời xót thương cho cậu. Mặc kệ Quốc Bảo cứ kêu gào bêntai cậu tiến ra bên ngoài, bước đi trong mưa, cầu mong cơn mưa có thể làm cho cõi lòng đau khổ của cậu nguội lại. Hãy để cho nước mưa xóa đinhững giọt nước mắt đau khổ của cậu.
Chap 36
Là một trong những vũ trường lớn nhất nước, thu hút vô số trai gái cũng như các kiều nữ và đại gia đến đây vung tiền mua vui. T&T Sky – vũ trường được yêu thích nhất vì phạm vi rộng lớn và hình thức cực kì sang trọng. Điều đặc biệt ở đây chính là nơitập trung khá nhiều kiều nữ xinh đẹp, là địa bàn do Thiên Minh trực tiếp cai quản.
Một nơi được dùng làm nơi tập trung lí tưởng cho những kẻ thích ném tiềm như rác. Và thỏa sức múa may điên cuồng mà không bị ai phàn nàn. Nhữngtiếng hò hét hoan hô vang dội khắp sàn nhảy, những cú lắc mình hết sức như những con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Mấy ngày gần đây, vũ trường dường như sôi động hơn hẳn bởi sự xuất hiệncủa hai nàng kiều nữ cực kỳ xinh đẹp, làm đảo điên biết bao chàng trai. Làm các cô gái ghen tức, kéo đến cùng tranh tài nhằm giành lại các anh bạn trai của mình.
Một vũ trường ngoài việc để cho mọi người thỏa thích nhảy múa còn là nơi để họ chứng minh tài nghệ của bản thân mình thông qua trò chơi. Trò chơi có tên là « Giải cứu » có quy định như sau :
1 . Các thanh niên nam nữ đều có thể tham gia.
2. Các thanh niên nam nữ buộc phải là những người đẹp, bởi vì trò chơi này làtrò chơi giảu cứu các hoàng tử và công chúa. Các hoàng tử có thể cùng tranh nhau thể hiện những điệu nhảy, những cú lộn đẹp mắt của mình để đón nhận những tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người. Ai nhận được nhiều nhất thì có quyền chọn ra công chúa mà mình yêu thích. Tất nhiên công chúa không có quyền từ chối trừ khi có người nhận được tiếng vỗ tay nhiều hơn. Và ngược lại, công chúa có thể đến giải cứu cho hoàng tử của mình. Tất cả các công chúa hoàng tử còn lại phải thi thố để chọn ra công chúa và hoàng tử còn lại để bắt đôi.
Cho nên phải là người đẹp mới được tham gia, vì nếu không chẳng có ai đến cứu thì sẽ làm mất ý nghĩa của trò chơi.
3. Tuyệt đối không được rút lui khỏi trò chơi.
Mấy ngày gần đây, trò chơi này càng sôi động hơn, nhất là phe mày râu, ai cũng muốn chứng tỏ bản lĩnh của mìnhđể có thể giải cứu 2 người đẹp mà gầnđây làm đảo điên các chàng trai. Nhưng đến nay vẫn chưa có chàng trai nào có đủ bạn lĩnh để giải cứu người đẹp ra khỏi vòng chơi. Không phải là do họ không có bản lĩnh, cũng không phải là họ nhảy không đẹp chỉ có điều là họ không phải là người chiến thắng. Chẳng ai có vũ đạo đẹp như 2 cô ấy, người này sẽ giải cứu người kia và ngược lại, cho nên dù thi mãi vẫn không có dịp được gặp riêng hai người đẹp. Mà đàn ông là loài có tính chiếm hữu cao, càng khó họ càng muốn đoạt được cho nên trò chơi ngày nào cũng có người tham gia.
Hai người đẹp lại không thường xuyên tham gia vào trò chơi cho lắm. Nhưng họ lại là người trình diễn những bước nhảy đẹp trên sàn nhảy cho mọi ngườithưởng thức, cho nên bọn họ ngày nàocũng đến đây để nhìn ngắm hai người đẹp.
Trời mới bắt đầu tối thì một chiếc xe Ferrari màu đen đã chờ tới trước vũ trường. Có ba chàng trai bước xuống, họ ăn mặc rất đẹp. Trên người dát toàn hàng hiệu nổi tiếng, có tiền chưa chắc mua được. Cả ba người rất đẹp, mỗi người có một vẻ đẹp nam tính riêng biệt. Một người rất lạnh lùng nhưng đôi mắt u buồn, hai má hơi hóp lại trông rất mệt mỏi. Một người thì trầm lặng, mang đôi kính trông rất trí thức, nhưng ánh mắt xa xăm. Một người có gương mặt trắng sáng rất trẻcon, nụ cười kiêu ngạo nở trên môi.
Cả ba vừa bước vào trong vũ trường thì tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn họ. Tất cả ánh mắt ngưỡng mộ đều tập trung vào họ, nhiều người vẫytay chào họ, nhưng họ không chào lại, dường như những chuyện này quá quen thuộc. Những tiếng xì xầm lại vang lên.
- Sao hôm nay mấy ảnh lại đến đây, lâu rồi không thấy mấy ảnh đến. Vẫn đẹp trai như xưa, tuyệt quá đi – Nhữngcô gái vốn biết tiếng họ thì thầm với nhau.
- Trời ơi ! Phong độ quá, đẹp trai quá – Những cô nàng mới tới thì không khỏi thèm muốn mà reo lên thành lời.
Một cô nàng ăn mặc rất sexy, rất đẹp và gợi cảm vô cùng cằm trên tay một chai rượu và một cái ly thủy tinh tiến đến chặn đường ba người họ ngọt ngào cười :
- Anh Vĩnh Phong, anh Thế Nam, anh Quốc Bảo lâu quá không gặp, cạn với em một ly nào.
Mấy cô gái xung quanh thấy vậy rất ngưỡng mộ và ganh tỵ với cô gái kia vì được quen biết họ :
- Trúc Diễm, cám ơn em. Tụi anh bận chút việc, lát nữa sẽ đến uống với em sau – Quốc Bảo cười nói với cô gái.
Cô gái nhún vai hất chân mày tõ vẻ đành chịu vậy. Rồi quay trở về bàn của mình. Ba người họ tiếp tục tiến lênphía lầu đi về phía Thiên Minh đang ra hiệu với họ. Bên dưới là tiếng nhạc xập xình đinh tai điếc óc nhưng bên trên lại như tiếng ve ngày hè kêu. Rất thích hợp để nói chuyện.
Vừa đi tới thì Thế Nam đã hỏi ngay :
- Anh có chuyện gì mà gọi tụi em đến gấp vậy.
Thiên Minh nhìn ba người họ ngồi vào bàn rồi mới xua tay lắc đầu:
- Lát nữa sẽ biết. Vĩnh Phong lát nữa cậu phải bình tĩnh đừng có làm loạn lên được không ?
Vĩnh Phong nhướng mày tỏ vẻ không hiểu nhìn Thiên Minh dò xét. Thiên Minh thở dài nói :
- Hiểu Đồng làm vũ nữ ở đây. Lát nữa cô ấy sẽ đến.
- Cái gì cơ, Hiểu Đồng ấy à – Quốc Bảo kinh ngạc hét lên, cậu đứng bật cảngười dậy.
Lần trước khi bắt gặp Hiểu Đồng đi với giám đốc Vương cậu vẫn chưa hiểu rõ vấn cho lắm, chỉ là lúc đó quá tức giận vì Hiểu Đồng bỏ rơi Vĩnh Phong. Nhưng bây giờ, cái tin Thiên Minh nói ra khiến cậu váng cả đầu. Cónằm mơ cậu cũng không nghĩ ra có một ngày Hiểu Đồng lại trở thành vũ nữ.
Thế Nam cũng kinh ngạc không kém, nhưng cậu không bật người đứng dậy như Quốc Bảo, chỉ nhỏm người lên nhìn Thiên Minh như thể cậu ta vừa mới nói một chuyện khủng khiếp. Chỉ riêng Vĩnh Phong là vẫn ngồi yên lặng,không nói gì cũng chẳng tỏ vẻ kinh ngạc gì cả. Dường như cái tin này không đủ gây sốc cho cậu.
Quốc Bảo và Thế Nam cùng đồng loạtquay đầu nhìn Vĩnh Phong. Cậu khôngnói gì chỉ nhếch môi cười nhạt khi thấy họ nhìn mình. Quốc Bảo và Thế Nam cùng quay đầu lại nhìn nhau ngơ ngác. Từ sau hôm gặp Hiểu Đồng VĩnhPhong rất kì lạ nhưng hai người hỏi gì cậu cũng chẳng nói. Bây giờ thì họ hiểu sự kỳ lạ của Vĩnh Phong bắt đầu từ đâu rồi.
- Vĩnh Phong ! Anh xin lỗi, anh không thể ngăn cản Hiểu Đồng được – Thiên Minh nhìn Vĩnh Phong rầu rầu nói – cậu cũng biết nah không có tư cách ngăn cản cô ấy, huống hồ anh và cô ấy lại có …..- Thiên Minh nói tới đẫy bỗng im bặt.
- Em hiểu, em không trách anh. Nếu cô ấy không đến đây thì cũng sẽ đi đến nơi khác mà thôi – Vĩnh Phong thở dài rồi thờ ơ nói, dường như không có hứng thú nhắc đến tên cô ấy.
Quốc Bảo vừa định mở miệng nói câu gì đấy thì Thế Nam đã bấu chặt vào chân cậu một cái thật đau rồi lắc đầu bảo cậu im lặng, đừng hỏi gì hết vào lúc này. Quốc Bảo thấy vậy đành xụ mặt ngồi yên, lát sau cậu đứng lên nói :
- Em xuống dưới chơi đây…
Nói xong cậu ta đứng bật dậy chạy thật nhanh xuống dưới lầu hòa mình vào sàn nhảy với những cô gái xinh đẹp đang uốn ** theo điệu nhạc. Mấy cô nàng này nhân cơ hội ngả ngớn vào lòng cậu khoái trí cười.
Nhưng ngay sau đó là những tiếng hoan hô vang dội từ phía mấy chàng trai. Mọi người đều tập trung nơi cửa ra vào, hai cô gái cực kì xinh đẹp đangbước vào.
Thiên Minh nghe tiếng la ó liền ngó đồng hồ thở dài nói :
- Tới giờ rồi.
Cậu nói xong đứng dậy bước đến gần song chắn lầu nhìn xuống dưới. Vĩnh Phong và Thế Nam lập tức nhận ra Thiên Minh đang nói đến chuyện gì liền đứng bật dậy nhìn theo xuống dưới.
Bước đi nhẹ nhàng, gương mặt lạnh lùng bất cần đời với những nụ cười khinh bạc, lâu lâu lại ban cho bọn hám gái một nụ cười rực rỡ làm hàng loạt trái tim nhảy nhót. Hai cô gái cứ thế bước vào sàn nhảy. Họ ăn mặc rất đẹp, rất model, rất sexy, chiếc quần sọt ngắn để lộ cặp đùi thon thả trắng trẻo không tỳ vết. Chỉ có cô gái đi saucòn khoát thêm mỗt chiếc áo khoát làm cho cô càng đẹp hơn.
Cô gái đi đầu tiên, chỉ có Thiên Minh biết cô ta là ai, nhưng Thế Nam và Vĩnh Phong không thích chốn ồn ào này nên rất ít khi ghé qua cho nên không biết. Chỉ có cô gái đi sau vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt vô hồn miệng chẳng nở nụ cười nhưng càng khiến cho người ta muốn chiếm lấy lại làm cho trái tim hai chàng trai trên lầu chua xót.
Hai người đi đến một cái bàn tròn cao cao thường dành cho hai người tâm sự, vừa ngồi xuống lặp tức có ngay mấy anh chàng đến mời rượu. Cô gái kia lập tức uống cạn những ly rượu được mời, còn Hiểu Đồng cười khinh bạc.
Một tên kề qua tai cô nói nhỏ gì đó khiến cô cười thích thú, cô giật lấy ngay chai rượu trên tay cậu ta ngửa cổ uống cạn một hơi hết nửa chai rượu trong chai, rồi lắc lắc cái chai không trước mặt anh ta hất đầu ra hiệu nói : » Anh thua rồi ». Cậu ta vỗ tay tán thưởng và mọi người xung quanh cũng vỗ tay theo. Sau đó anh ta đưa tay ôm lấy eo cô hôn đáng chút lên má cô một cái rồi đưa tay móc bóp ra lấy mấy tờ tiền polyme 500 nhét vào tay cô. Cô nhận rồi mĩm cười, đưa ngón tay ngoắt ngoắt cậu ta lại gần. Cậu ta cứ thưởng Hiểu Đồng muốn nói liền kề tai đến gần nhưng Hiểu Đồng đã hun đánh « chụt » vào má cậu ta để lại vết son hồng trên má. Cô xoạch mấy tờ tiền ra trước mặt cậu ta rồi mới cất vào bóp, ý nói cái hôn đó là cảm ơn cậu ta đã thưởng cho cô số tiền đó.
Vĩnh Phong xiết chặt cái ly rượu trên tay, mạnh đến nỗi ly rượu đã hằn ra vết nứt. Còn Thế Nam thì đứng chết lặng tại chỗ. Quốc Bảo đang nhảy bêndưới thấy vậy thì kinh ngạc đến độ miệng há hốc ra như muốn rớt cằm, thậm chí cậu còn giẫm phải chân của cô bạn phía trước khiến cô ta la lên nhưng cậu đâu thèm để ý đến nỗi đau của cô ta. Cậu chăm chú nhìn Hiểu Đồng như thể nhìn thấy một người lạ .
Hiểu Đồng cũng đã thấy Quốc Bảo nhưng cô chỉ liếc qua một cái rồi tiếp tục cười nói đón nhận sự ve vãng của những chàng trai kia.
Lúc này, cô gái đi cùng Hiểu Đồng bắt đầu đứng dậy bước ra sàn, tất cả mọi người đều de lại nhường sàn nhảy cho cô ấy. Sau đó nhạc nỗi lên và cô ta bắt đầu nhảy, những điệu nhảy cực kì điêu luyện, cực kì đẹp mắt, thể hiện bản lĩnh nhà nghề của cô ta. Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
Hiểu Đồng chăm chú nhìn cô ta nhảy khẽ cười rồi thỉnh thoảng vỗ tay hoanhô cùng mọi người cỗ vũ cô ấy khi thực hiện những động tác cực kỳ khó và đẹp mắt.
Bỗng có một tên say rượu định thừa dịp làm càng ôm chầm lấy cô, kéo cô ngã vào lòng hắn ta, định giỏ trò trên môi cô nhưng ngay lặp tức cô đá vào bộ hạ của hắn một cái khiến hắn ta táimặt rồi cô hất mặt nhìn hắn khinh miệt quay đi chỗ khác.
Tên này tức quá, một tay vừa ôm lấy chỗ bị cô đá, một tay giơ lên cao lao về phía cô định đánh thì một cánh tayđã chụp lấy tay hắn hất ra đằng sau thật mạnh khiến hắn ta mất đà ngã phịch xuống đất. Thế Nam lừ mắt nhìn hắn ta.
Thiên Minh liền hất đầu ra lệng một cái, hai tên đàn em lặp tức kéo đến lôitên này vẫn còn đang loạng choạng chưa đứng dậy được ra ngoài. Vĩnh Phong nắm lấy Hiểu Đồng định kéo côđi ra nhưng cô đã hất tay cậu ra khỏi tay cô một cách quyết liệt.
- Em …- Vĩnh Phong tức giận trừng mắt nhìn cô.
Hiểu Đồng cụp mắt xuống nhìn đi nơi khác, chẳng buồn quan tâm đến cậu ta. Nhưng Vĩnh Phong lần này lại chụp tay cô kéo đi lần nữa khiến Hiểu Đồnghét lên :
- Anh làm gì vậy. Mau buông tôi ra.
Tất cả mọi người đang xem nhảy múa thì nghe tiếng hét vội quay đầu lại tò mò nhìn hai người. Hiểu Đồng đang cố gắng gìm chân lại không cho Vĩnh Phong kéo mình đi.
- Mau đi theo anh – Vĩnh Phong giận dữ quát lớn, tiếng quát của cậu lớn đến độ gần như lấn áp tiếng nhạc. Đến độ cô bạn đi cùng Hiểu Đồng phải dừng lại không nhảy tiếp mà đi xuống phía cô.
- Mau buông tôi ra – Hiểu Đồng tức giận la lên, cô cố sức vùng thoát khỏi tay cậu nhưng chẳng thể nào thoát được.
- Em đừng có mơ, mau đi theo anh ra khỏi chỗ này – Lần này giọng Vĩnh Phong có phần dịu lại.
- Buông ra.
- Không buông….
Hiểu Đồng nhìn vẻ mặt cương quyết của Vĩnh Phong thì tức giận cuối đầu xuống cắn thiệt mạnh vào tay cậu, khiến cậu đau quá phải buông tay. Vừa thoát khỏi Vĩnh Phong thì cô lặp tức chạy đến sàn nhảy, mĩm cười đắc thắng nói :
- Nếu anh thắng được trò chơi thì mớicó thể đưa tôi đi theo anh, còn nếu không tôi sẽ thưa anh về tôi bắt cóc.
Vĩnh Phong nhíu mày một cái nhìn cô, cậu biết trò chơi cô nói nhưng vốn dĩ cậu không phải hạng người ăn chơi thích những nơi ồn ào cho nên việc nhảy nhót cậu không rành. Cậu còn đang chần chừ thì Hiểu Đồng nhếch môi cười giễu cợt hỏi :
- Sao hả, sợ rồi à.
Quốc Bảo không đợi Hiểu Đồng chế giuễu tiếp, cậu lao ra sàng nhảy một hồi rất đẹp, tiếng vỗ tay không ngớt. Nhưng vẫn có vài anh chàng gọi là điếc không sợ súng, mấy anh chàng ta lao ra vì người đẹp mà nổ lực thể hiện. Nhưng họ nhảy một bước Quốc Bảo đã nhảy mười bước, lần này cậu trồng chuối, lộn người nhiều vòng đẹp mắt, tiếng hoan hô dàng cho cậu như sấm rền bên tai .Quốc Bảo đứng lại nheo mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi.
- Sao hả ! bây giờ bọn tôi có thể đưa cô đi được không.
Hiểu Đồng nhìn Quốc Bảo cười mà như không cười nói :
- Để xem sao đã.
Nói xong cô giật tung cái cáo khoát của mình ra ném mạnh về phía trước. Bắt đầu nhảy trong sự phấn khích củamọi người, bởi vì cô nhảy một điệu khásexy. Bên trong cô mặt một chiếc áo màu đen tròng cổ để lộ một khoảng lưng trần trắng nõn. Cô uốn ** tới lui rất điệu nghệ, còn soạt chân dài đến thế. Tiếng vỗ tay dành cho cô hoan hô vàng dậy, hơn cả tiếng vỗ tay dành cho Quốc Bảo.
Phải nói rằng Quốc Bảo nhảy cực kì đẹp nhưng cậu chỉ nhận được tiếng vỗ tay tán thưởng của con gái là đa số mà thôi. Còn Hiểu Đồng thì khác, với điệu nhảy sexy làm bao chàng traivà quý ông thành đạt càng thèm muốncô hơn, cỗ vũ cho cô nhiều hơn. Những cô gái vốn hơi ghét Hiểu Đồng vì bạn trai họ thường chắc đến tên cônên làm các cô ấy ghét hơn nữa. Nhưncũng phải công nhận cô nhảy đẹp mà tán thưởng.
Hiểu Đồng dừng nhảy bước đến bên Quốc Bảo cười nói :
- Xin lỗi nha. Các người không thể đưa tôi đi được . Tôi là người chiến thắng, tôi được quyền lựa chọn hoàng tử của mình.
Hiểu Đồng chọn cái anh mà đưa rượu cho cô lúc nãy, anh ta nhìn cô khẽ cười hạnh phúc . Bàn tay quấn lấy eo của cô xiết nhẹ rồi đặt lên trán cô một nụ hôn. Nhưng nụ hôn chưa bắt đầu thì anh ta đã bị một cú đấm từ sau lưng Hiểu Đồng. Tất cả mọi người còn đang ngỡ ngàn thì Vĩnh Phong đã kéo Hiểu Đồng lao ra khỏi cửa . Cậu bịhai chàng trai ăn mặt rất đẹp chặn lại nhưng mà bọn họ quá yếu, không thể nào đấu lại Vĩnh Phong, chỉ cái hất tay của cậu, hai người lần lượt ngã xuống đất. Bết lực nhìn Vĩnh Phong lôi Hiểu Đồng đi ra khỏi cửa. Cũng có mấy người chạy theo định giữ lại nhưng Thế Nam và Quốc Bảo đã đứng chặn lại. Thiên Minh chỉ nhìn theo hai người lo lắng.
Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong ra sức kéo lôi đi, tay bị siết chặt đến đau rát, cô cố gắng hét lên vùng vẫy. Vĩnh Phong lôi cô đi đến nhà xe, quăng cô dựa vào chiếc farrari màu đen bóng lộn kia. Ánh mắt nhìn cô vừa bi thương vừa phẫn nộ. Sau đó, cậu mở cửa sau xe hét lên :
- Vào xe.
Nhưng Hiểu Đồng vẫn đứng trừng trừng mắt nhìn cậu đầy phẫn nộ, không buồn nhúc nhích. Vĩnh Phong liền nắm tay cô nhét vào trong xe, cậu định đi lên tay lái ngồi lái xe đi nhưng thấy cô định đẩy cửa bước ra thì cũng theo ngồi vào, tay giữ chặt tay cô kéo lại. Rồi để mặc cô giận dữ đánh vào ngực mình mấy cái liền mà không phản kháng lại. Bởi vì chiếc xe có kính màu đen, bên ngoài không thể nhìn vào bên trong nên người bên ngoài không thể thấy cảnh hai người giằng co nhau.
Sau đó cô lại cắn thật mạnh vào tay cậu để cậu buông cô ra, nhưng lần nàyVĩnh Phong không gnồi yên nữa cậu nắm chặt hai tay cô bẻ ngoặc ra sau không cho cô phản kháng nữa, ép người cô dựa vào thành ghế, cúi đầu hôn môi cô một cách điên dại. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong giữ chặt miết lấy môi cô mà không thể nào phản kháng được thì tức giận mở mắt trừng trừng nhìn cậu đầy căm phẫn.
Vĩnh Phong nhìn thấy đôi mắt cô nhìn mình thì từ từ nới lỏng tay ra, nhấc người ra khỏi người cô. Cậu nhìn đôi môi cô bị cậu miết lấy sưng đỏ. Cảm giác hối hận trào lên, cậu đưa tay vuốt nhẹ trên bờ môi cô. Nhưng….
- Bốp ….
Hiểu Đồng đã tức giận tát mạnh vào mặt cậu một cái, rồi hét lên :
- Anh đúng là đồ vô sỉ. Anh có biết một nụ hôn của tôi đáng giá bao nhiêu hay không. Giám đốc Vương chỉ nắm tay tôi thôi mà phải trả trên chục triệu, kẻ ăn bám như anh thì lấy tiền đâu mà trả tôi.
Hiểu Đồng nhìn gương mặt vừa bất ngờ vừa phẫn nộ của vĩnh Phong thì tức giận nói tiếp hỏi :
- Làm sao anh mới chịu bỏ qua cho tôiđây. Anh không biết liêm sỉ là gì hay sao. Bị người ta xua đuổi mà vẫn cứ bám theo.
- Anh vô sỉ – Vĩnh Phong cười lớn – Đúng vậy, là anh vô sỉ cứ bám lấy em đó. Em đi tới đâu, anh sẽ đi tới đó, emgặp ai, anh sẽ đánh chết kẻ đó, để xem em còn ai đến tìm em không.
- Làm thế nào thì anh mới chịu buông tha cho tôi.
- Muốn anh buông tha cho em, được thôi, trừ khi em trả lại anh trái tim – Vĩnh Phong hừ mũi nói.
Hiểu Đồng nhìn sững Vĩnh Phong giây lát rồi cười lớn nhìn cậu nói :
- Cái anh muốn không phải trái tim anh, chẳng qua anh chưa có được tôi nên mới không cam lòng đúng không ? Được, tôi chìu anh, lại đây. Chúng ta làm ngay tại đây sau đó thì anh biến đi cho tôi.
Vĩnh Phong cảm thấy câu nói của Hiểu Đồng như đúng là đang sỉ nhục cậu, bất giác nhíu mày lại. Nhưng Hiểu Đồng đã lao tới hôn lấy cậu, hai tay lần tìm cúc áo cậu rồi mở tung ra, kéo cậu cùng cô ngã lên trên bộ ghế sau. Vĩnh Phong nhanh chóng bị Hiểu Đồng cuốn lấy nhưng sau đó cậu nhậnthấy sự thờ ơ vô tình của cô.
Cô nằm yên , hai tay buông thỏng để mặc Vĩnh Phong với những cảm xúc dâng trào. Vĩnh Phong không nhận được sự nhiệt tình của cô, cảm thấy cái thân thể bên dưới cậu như một tảng băng giá lạnh. Cảm xúc bị đứt đoạn, tâm trạng thoáng chốc trở nên nặng nề, cậu thở dài nhỏm người dậy, quay mặt đi nơi khác không nhìn cô nói :
- Em đi đi.
Hiểu Đồng lập tức ngồi dậy, thoát mình ra khỏi Vĩnh Phong cô mở cửa lao nhanh ra ngoài. Đến khi Vĩnh Phong nhận ra hơi ấm của cô không còn trong xe, mở cửa đuổi theo thì cô đã vào lại trong vũ trường rồi. Hai chân đột nhiên đứng bất động, không thể nhúc nhích nữa.
Hiểu Đồng vào trong vũ trường thấy Quốc Bảo và Thế Nam vẫn đứng đó gườm gườm nhìn chàng trai được cô chọn lúc nãy. Hai bên vẫn kình nhau nhưng chẳng ai động thủ trước. Hiểu Đồng đi vào trước ánh mắt kinh ngạc của Thế Nam và Quốc Bảo cô bước qua họ đi tới bên anh chàng kia, bê lấy ly rượu trên bàn anh ta uống cạn. Rồi cười tình tứ với anh ta.
Quốc Bảo tức lắm định xấn tới tát choHiểu Đồng vài cái nhưng Thế Nam ngăn lại, rồi kéo cậu ra ngoài. Hiểu Đồng vờ như không thấy phản ứng của Quốc bảo cô bình thản rót tiếp cho mình một ly khác, nhưng vừa mới uống được một chút thì cô gái đi cùng cô đã đưa tay giật lấy ly rượu trên taycô :
- Đừng uống nữa, họ đi rồi.
Cô ta vừa nói xong thì Hiểu Đồng bụm miệng lao ngay vào trong tolet. Cô ta nhíu mày nhìn theo bóng dáng của Hiểu Đồng khuất bóng thì mới quay lạinói với chàng trai ngồi cùng :
- Diễn xong rồi, cậu đi đi.
Cậu ta gật đầu rồi đứng dậy ra về. Cô gái cũng vội chạy vào trong tolet xem Hiểu Đồng ra sao.
Vào bên trong, cô nghe tiếng ói liên tục của Hiểu Đồng. Lát sau cánh cửa phòng toelt của Hiểu Đồng mở ra. Gương mặt Hiểu Đồng tái xanh, dùng tay lau miệng, bước đi loạng choạng. Thấy vậy cô ấy ta vội vàng đến đở lấy Hiểu Đồng rồi quan tâm hỏi :
- Em sao rồi.
Hiểu Đồng lắc đầu rồi đi tới phía bồn rửa mặt, cô muốn rửa thật sạch gương mặt đầy son phấn của mình. Cùng những nụ hôn tởm lợm kia. Cô xúc miệng thật sạch để đẩy đi mùi rượu nồng nặc và mùi chua trong miệng mình. Sau đó ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương. Thật thảm hại, đôi mắt cô đỏ hoe muốn khóc.
Cô gái kia bước đến vuốt lại mái tóc cho Hiểu Đồng, đau xót dặn dò :
- Hôm nay là kết thúc rồi. Sau này đừng đụng tới rượu nữa nếu không dạ dày em chịu không nổi đâu.
- So với nỗi đau trong lòng thì nỗi đaunày có là gì hả chị – Hiểu Đồng cười buồn rồi quay lại nhìn cô gái – Chị về trước đi, lát nữa em về.
Cô gái gật đầu, vỗ vai Hiểu Đồng một cái rồi bước ra cửa. nhưng cô chưa đi đến cửa thì nghe tiếng Hiểu Đồng gọi:
- Trúc Diễm.
Cô quay đầu lại nhìn Hiểu Đồng, chỉ nhìn thấy gương mặt phảng phất buồn của Hiểu Đồng.
- Cám ơn chị.
- Ngốc quá ! Đừng khách sáo – Trúc Diễm khẽ cười rồi bước ra ngoài.
Trời đã nhá nhem tối, Hiểu Đồng vẫn còn váng vất vì cơn say và khó chịu sau trận nôn, cô bước đi xiêu vẹo về nhà. Cô không thể để cho mẹ và bé Đường thấy bộ dạng kinh khủng này của mình nên đã dọn đến ở cùng với Trúc Diễm. Khi cô về tới con hẻm đầuđường thì thấy một bóng dáng rất thưsinh, lịch lãm đứng từ xa nhìn mình trong cô đơn. Cô cười nhạt tiến về phía người đó.
- Sao anh biết em ở đây – Hiểu Đồng hỏi người đó.
- Là Thiên Minh nói cho anh biết – Thế Nam giọng trầm tĩnh đáp.
- Gặp được em rồi đó, anh về đi – Cô lạnh lùng xua đuổi rồi tiếp tục bước đi.
- Hiểu Đồng ! chúng ta nói chuyện chútđi – Thế Nam giữ tay cô lại nhẹ nhàng yêu cầu.
- Anh muốn nói chuyện gì – Cô lã lơi quay lại nhìn cậu cười cợt.
- Nói cho anh biết sự thật đi. Đã xảy ra chuyện gì. Anh sẽ giúp em giải quyết. Đừng tự hành hạ bản thân mình như vậy.
- Tôi đang tự hành hạ mình ư – Hiểu Đồng nhìn Thế Nam bật cười lớn – Anh dựa vào cái gì mà dám bảo tôi tự hành hạ mình chứ .
- Anh không tin em lại là hạng người như vậy – Thế Nam lắc đầu nói.
Hiểu Đồng tiến sát tới người Thế Nam, kéo lấy cặp mắt kính trên mặt Thế Nam vứt mạnh xuống đất vợ toang, cô vuốt ve mặt cậu khiến cho cả người Thế Nam cứng đờ :
- Đừng nhìn người qua cặp mắt kính của mình. Phải dùng mắt mà nhìn, chẳng có sự thật nào hết. Đây vốn là con người của tôi, con người trước đâyanh thấy là hoàn toàn giả tạo. Anh muốn tôi sống thật với bản thân mình. Vậy còn anh, anh có sống thật với bảnthân mình không ? Chẳng phải anh yêu tôi sao. Sao hả, tôi và Vĩnh Phongchia tay rồi, anh có muốn theo đuổi tôi không ? Tôi sẽ cho anh cơ hội, thế nào ?
Thế Nam ngây người trước lời nói của Hiểu Đồng. Sau đó cậu cảm thấy một vòng tay ôm choàng lấy cổ cậu, sau đó đôi môi ấm nóng áp lên bờ môi cậu nuốn lấy nó thật ngọt ngào. Bất giác cả người Vĩnh Phong run lên.
Lý trí mách bảo cậu phải đẩy cô ra nhưng trái tim cậu lại không muốn rời lấy. Đây chẳng phải là người con gái cậu rất yêu hay sao, đôi môi này chẳng phải là đôi môi cậu muốn chiếmlấy hay sao. Lý trí và tình cảm của thế nam đan xen nhau khiến đầu cậu choáng voáng, công thêm nụ hôn cuồng nhiệt của Hiểu Đồng, lí trí của Thế Nam hoàn toàn bị đánh bại. Hai tay cậu choàng ra sau lưng ôm lấy eo Hiểu Đồng kéo cô sát vào người mình. Bị cô cuốn vào trò chơi cuồng nhiệt.
Lát sau Hiểu Đồng đẩy mạnh Thế Nam về phía chiếc xe, rồi cười lớn nói:
- Hoàng Thế Nam , anh cũng là đồ đànông xấu xa như bao kẻ khác mà thôi.
Thế Nam bị cú đẩy của Hiểu Đồng làmtỉnh trí, cậu đứng bất động ngây ngườitrước hành động vừa rồi của mình. Đầu óc mơ hồ, xấu hổ, có lỗi.
Hiểu Đồng cười nhạt bước đến bên cậu, hôn đánh chụt vào má cậu một cái rồi thì thầm bên tai cậu :
- Nếu anh muốn em, có thể đến tìm em bất cứ lúc nào. Nể tình quen biết, em sẽ tính giá ưu đãi cho anh.
Nói xong cô quay người cười lớn bỏ đi. Để lại thế Nam với nổi đau chua xót.
Xa xa một bóng người cao lớn trải dài dưới mặt đất theo ánh đèn le lói. Trái tim tê dại, tay bấu chặt vách tường đến độ chảy máu.
« Vĩnh Phong ! Anh nhìn thấy chưa, em là đứa con gái xấu xa thế đó. Anh mau từ bỏ em đi. Quên em đi, đừng đau khổ vì em. Em không xứng đáng.
Trúc Diễm nghe tiếng gõ cửa, cô vội vàng ra mở, nhìn thấy gương mặt vỡ òa của hiểu Đồng hốt hoảng hỏi :
- Đã xảy ra chuyện gì.
- Chị, chị ơi, em đau quá. Đau muốn chết đi được – Hiểu Đồng lao vào lòng Trúc Diễm khóc nức nở – Em là đứa con gái xấu xa nhất trên thế gian này. Em đã làm hai người đàn ông yêu thương em phải đau khổ. Em đã tàn nhẫn chà đạp lên lòng tự tôn danh dự của họ. Em là đứa con gái ích kỷ, chị ơiem đau như thể có hàng trăm hàng ngàn mũi kim đâm vào tim em vậy.
- Nín đi Hiểu Đồng, em không có lỗi, chỉ trách ông trời đối đãi với chúng taquá bất công – Trúc Diễm khẽ vuốt mái tóc của hiểu Đồng an ủi
Chap 36 : Tiếp
Trúc Diễm dìu Hiểu Đồng vào nhà, lấykhăn nóng cho cô lau mặt. Im lặng ngồibên cạnh nghe tiếng khóc của Hiểu Đồng. Cô Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp đầy nước mắt của Hiểu Đồng rồi bồi hồi nhớ lại gương mặt trẻ con của Hiểu Đồng lúc hai người ở trọ gần nhà nhau.
Nhà cô ở dưới quê rất nghèo, nhà có đông anh em, ba cô lại chẳng may mấtsớm, một mình mẹ cô bươn chãi nuôi các con. Mới học lớp 8 cô bỏ học theomọi người vào thành phố bươn chải kiếm sống, với mong muốn làm giàu cótiền gửi về quê cho mẹ và các em nhỏ.
Nhưng vào thành phố xin việc không dễ dàng như cô tưởng, lại còn tiền ở trọ, tiền ăn uống. Một người bà con thương tình cho ở cùng nhưng cô phải tự lo kiếm cái ăn. Cô lên thành phố không một xu dính túi thì làm sao có thể lo được bữa ăn, cũng may mẹ HiểuĐồng tốt bụng đã cho cô ăn. Cơm canh rất đạm bạc nhưng cô được ăn no, Hiểu Đồng cũng rất mến cô, cứ quấn quýt bên cô gọi chị, cô cũng mến Hiểu Đồng lắm, hai chị em cô đơn nên yêu thương nhau lắm.
Nhờ trời ban cho cô gương mặt xinh xắn thân hình ở tuổi dậy thì nảy nở nên cô xin được việc làm ở tiệm phở. Chăm chỉ làm việc lại cần kiệm cho nên cô cũng góp được chút đỉnh tiền để gửi về cho mẹ và các em. Vào làm chưa được bao nhiêu lâu, cô đã bị lão chủ dê xồm nhắm đến, nhưng cô cũng không phải kẻ chưa từng bươn chải với cuộc đời đâu dễ gì để cho lão chủlợi dụng.
Sau đó qua sự gới thiệu của cô, Hiểu Đồng được nhận vào. Nhưng nhìn thấy Hiểu Đồng ngày càng xinh đẹp thì càng lo lắng lão chủ sẽ có ý đồ với cô bé. Quả nhiên lần này lão chủ nhắmđến Hiểu Đồng. Cô thấy lão sai bảo Hiểu Đồng cùng lão lên lầu, cô không dám đi theo, một mình phập phồng lo lắng cho Hiểu Đồng. Chờ lâu vẫn chưathấy Hiểu Đồng đi xuống cô bấn loạngcùng mọi người chạy lên cứu kịp Hiểu Đồng thoát khỏi tay lão chủ.
Vì chuyện này mà mẹ con Hiểu Đồng quyết định dọn đi chỗ khác, sau khi để lại cho cô một số tiền khá lớn. Nhưng đồng thời cô cũng bị bất hạnh khi bà chủ biết cô chính là người kéo mọi người lên bắt quả tang liền đuổi cô. Ngay lúc đó cô nhận được tin mẹ bịbệnh nặng, cần tiền chữa trị. Số tiền mẹ con Hiểu Đồng để lại cho cô khôngđủ để làm phuẫu thuật cho mẹ cô. Trong lúc tuyệt vọng, bị xúi giục, cô đã lao vào con đường bán thân, rồi làm vũ nữ.
Mẹ cô được cứu sống nhưng sức khỏe lại yếu kém đi, vậy là con đường bán thân của cô vẫn phải tiếp tục. Ngày ngày cô phải sống trong vũng bùn nhục nhã, nuốt nước mắt nhẫn nhịn sựchà đạp của bọn đàn ông. Cho đến khi cô gặp được Thiên Minh.
Anh đối xử với cô rất tốt, cho tiền cô gửi về gia đình, mua nhà cho cô, mở cửa hàng cho cô buôn bán. Nhưng anh lại không hề yêu cô, đến với cô chỉ là trong lúc cô đơn và muốn thỏa mãn nhu cầu mà thôi. Trong lòng anh vẫn chỉ có hình ảnh của một cô bé em mộtngười bạn thân. Nhưng anh nói hai bênđã mất liên lạc khi anh đi ra nước ngoài.
Cô yêu anh, chấp nhận bên cạnh chờ đợi anh, nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày anh nhận ra tình yêu của mình. Nhưng rồi anh đến và bảo với cô rằng, anh đã gặp lại cô bé ấy. Tình cảm với cô bé ấy vẫn dạt dào trong anh.
Cô lặng yên không nói gì, chỉ mĩm cười tiễn anh ra về. Anh đi rồi thì cô mới bắt đầu khóc, cô biết rằng từ nay anh mãi mãi không thuộc về cô, anh sẽ không đến chổ cô nữa.
Ngày ngày cô sống trong mỏi mòn chờ đợi. Trong nhà lúc nào cũng chuẩn bị nước anh thích uống, đồ ăn anh thích ăn, chỉ chờ anh đến là cô có tểh làm cho anh ăn. Nhưng cô chỉ chờ đến tuyệt vọng anh cũng không đến. Cô muốn đi tìm anh nhưng lại không dám. Ừm, vì cô còn chút sỉ diện, cô không muốn tự làm xấu mình. Cho đến khi cô tuyệt vọng thì anh đến.
Niềm vui nho nhỏ của cô vừa nhen lên thì bị anh dập tắt ngay. Anh đến không phải vì nhớ cô mà bở vì anh muốn cô giúp đỡ anh. Cô nên vui mừngvì được anh tin tưởng mới đúng, vì với địa vị của anh có thể tìm bất cứ người nào đó tốt hơn cô, nhưng anh lại tìm cô. Được vậy thì cô giúp anh.
Nhưng điều kiện của cô là muốn anh ban cho cô một ân huệ sau cùng, đêm đó anh miễn cưỡng ở bên cạnh cô. Dùbiết anh không vui nhưng cô vẫn muốn được lần nữa ở bên vòng tay anh.
Sau đó cô biết người mà anh muốn cô giúp là Hiểu Đồng. Cô rất vui vì được gặp lại Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng giờ đây đã là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp nhưng trầm lặng u buồn chứ không phải một bé Đồng thích quấn lấy cô như xưa.
Mười ngày, cô dạy Hiểu Đồng nhảy, dạy Hiểu Đồng hút thuốc và uống rượu. Chính cô cũng vô cùng ngạc nhiên vì cô biết Hiểu Đồng không thích những thứ đó. Cô thấy ngày ngày Hiểu Đồng tập nhảy đến sắp ngất vì mệt, uống rượu đến nôn ra cả mật xanh nhưng vẫn cố tập uống, hút thuốc ho sặc sựa nhưng vẫn cứ châm lửa.
Nhìn thấy Hiểu Đồng khổ sở vật vã với những thứ đó, cô cũng đau lòng lắm nhưng cô không dám hỏi, cô sợ chạm vào nỗi đau của Hiểu Đồng. Cho đến khi có một ngày Hiểu Đồng khóc lóc chạy về trong cơn mưa ôm chầm lấy cô nức nở. Đêm đó cô nghe Hiểu Đồng kể chuyện vì sao phải học những thứ đó. Và cô đã biết cái tên Vĩnh Phong mà ngày ngày Hiểu Đồng gọi trong cơn mơ là ai.
- Sao em không nói rõ cho Vĩnh Phong biết. Chị chắc chắn cậu ấy vì yêu em mà sẽ bỏ qua tất cả cho mẹ em – Trúc Diễm lắc đầu hỏi.
Hiểu Đồng vò chặt cái khăn trong tay, lắc đầu nói :
- Chị không biết đâu, Vĩnh Phong là người dám yêu dám hận. Anh ấy yêu em mãnh liệt có thể vì em mà hi sinh cả mạng sống nhưng khi đã hận ai thì anh sẽ chẳng thể dễ dàng tha thứ cho họ đâu. Cho dù Vĩnh Phong có vì em mà tha thứ cho mẹ em đi chăng nữa thì nỗi hận người đàn bà phá nát hạnh phúc của gia đình anh ấy đã ngắm vào máu xương của anh ấy từ lúc nhỏ cũng không thể dễ dàng quên đi được. Dù có tha thứ thì trong lòng cũng có một cái gai, anh ấy và mẹ em sẽ khó đối mặt với nhau.
- Vậy thì đừng để cho cậu ấy biết là được rồi …
- Có thể sao ….- Hiểu Đồng cười đau khổ nhớ lại cái ngày cô từ bệnh viện bước ra đã có một chiếc xe hơi sang trọng chờ cô bên ngoài và đúng như Hiểu Đồng đoán, người ngồi trong xe không phải ai khác mà là bà Mai Hoa, mẹ Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng không cần bà phải lên tiếngcô đã tự động ngaon ngoãn trèo lên xe của bà ngồi. Cô bước lên xe với quuyết tâm nói rõ tình cảm của mình dành cho Vĩnh Phong và cô quyết không rời xa cậu.
Ngồi lên xe, cả hai im lặng, không ai nóivới ai cái gì cả. Cho tới khi xe ngừng chạy, Hiểu Đồng lững thững bước theosau bà Mai Hoa lạnh lùng đi vào trong một tòa nhà lộng lẫy. Trên biển để nguyên mấy chữ rất lớn » Tập đoàn NGUYÊN THÀNH PHONG »
Tất cả mọi người từ l1uc bà Mai Hoa bước vào đều đứng nghiêm trang cúi đầu chào bà kính nể. Đi đến thang máy cũng có người mở cửa chờ sẵn, dường như là thang máy dành riêng cho bà. Đi đến phòng làm việc của bà,quản lí bên cạnh đã tiến lên phía trước mở cửa nghiêng người chờ bà bước vào.
Vào đến phòng bà ngồi xuống rồi hất tay ra hiệu bảo Hiểu Đồng ngồi xuống.Cô e dè một chút rồi ngồi xuống. Một cô gái rất xinh đẹp đứng ngay ngắn chờ bà ra lệnh :
- Cà phê.
Cô gái gật đầu nhẹ nhàng rồi quay sang Hiểu Đồng dò hỏi, bà Mai Hoa đãlên tiếng trước :
- Cô uống gì ?
- Dạ không cần, cháu không khát – Hiểu Đồng lắc đầu nhẹ giọng đáp.
- Cứ gọi đi, biết đâu lát nữa cô sẽ khát. Tôi cũng không muốn bị mang tiếng là không biết cách đón tiếp khách – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói.
- Vậy thì cho em ly nước lọc – Hiểu Đồng quay đầu nhìn cô gái rồi mĩm cười nói.
Cô gái mĩm cười gật đầu rồi lui ra.
Trong phòng có ba người, nhưng không khí trong phòng lạnh băng. HiểuĐồng không dám ngước nhìn ai trong số hai người còn lại. Cô căng thẳng cúigầm đầu xuống, một tay nắm chặt, một tay chà chà lên chiếc quần bò của mình. Bà Mai Hoa quan sát thái độcủa Hiểu Đồng một lát rồ lên tiếng :
- Cô biết vì sao tôi lại gọi cô đến đây chứ.
- Cháu biết – Hiểu Đồng cắn chặt môi một cái rồi trả lời.
- Cô biết – Giọng bà Mai Hoa không quá ngạc nhiên – Cô thật sự biết à.
- Cháu biết bác không thích cháu và Vĩnh Phong quen nhau. Bác cho rằng cháu không xứng với anh ấy, gia đình cháu cũng không môn đăng hộ đối với gia đình bác – Hiểu Đồng cúi đầu trả lời, nói tới đây cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào bà Mai Hoa – Nhưng cháu yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu cháu. Cháu không cầu xin bác chấp nhận cháu nhưng cháu cầu xin bác đừng cảnchở tụi cháu. Cháu không muốn Vĩnh Phong phải đứng giữa cháu và bác.
- Cô có biết lời cầu xin của cô là khôngthể không ? – Bà Mai Hoa ngã người lạnh lùng nói :
- Cháu biết – Hiểu Đồng lại cúi đầu nhìn xuống dưới.
- Cô biết mà vẫn cầu xin à – Giọng bà có vẻ mĩa mai.
- Dù biết rằng không thể nhưng cháu vẫn muốn cầu xin tấm lòng một người mẹ như bác. Cháu biết rằng cháu không thể đem lại vật chất cho Vĩnh Phong nhưng cháu xin hứa nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho anh ấy. Cháu sẽ dùng cả đời này yêu thương anh ấy.
Khóe môi bà Mai Hoa khẽ nhếch lên rồi nhanh chóng hạ xuống :
- Khôn ngoan lắm. Chỉ có điều tôi đã gặp rất nhiều người còn khôn ngoan hơn cô gấp trăm lần, cho nên những lời vừa rồi của cô chẳng làm cho tôi cảm động chút nào cả.
Ngừng một lát, bà quan sát sắc mặt Hiểu Đồng một cái rồi nói tiếp :
- Tôi là người làm ăn nên muốn mau chóng gọn lẹ. Cho nên nếu cô chịu rời xa Vĩnh Phong thì số tiền này thuộc về cô.
Bà vừa nói xong thì người quản lí đặt lên trên bàn một cái va li đầy tiền, Hiểu Đồng nướn mày liếc sơ một cái rồi quyết không nhìn nó lần thứ hai. Cô ngẩng mặt nói với bà Mai Hoa.
- Xin lỗi ! Hình như bác lầm rồi. Cháu yêu Vĩnh Phong chứ không phải yêu tiền của anh ấy. Số tiền này cháu không nhận.
- Cô chê ít à. Được ra giá đi – Bà ta nheo mắt nhìn Hiểu Đồng một cái rồi hất tay ra lệnh, người quản lí lập tức đặt xuống bàn một tấm ngân phiếu – Cô cứ việc việc giá đi.
Hiểu Đồng giận run cả người, hai tay co chặt lại, toàn thân căng cứng, nhưng cô nhanh chóng dằn cơn tức giận xuống vì Vĩnh Phong cô nhất định không được chở mặt với mẹ anh. Hiểu Đồng nhìn tờ chi phiếu một cái rồi chồm người tới lấy trong ánh mắt hài lòng của bà Mai Hoa.
Cô sờ nhẹ trên tờ ngân phiếu nhìn ngắm nó thật lâu, chưa bao giờ cô được cầm nó, nó thật là có sức hấp dẫn người khác, cô ngẩng đầu nhìn người quản lí nói :
- Đưa viết cho tôi.
Người quản lí lập tức lôi cây bút được giắc trên túi áo ra đưa cho Hiểu Đồng.Cô không nói gì cúi đầu viết một mạchcác con số. Viết rồi cô đẩy trước mặt bà Mai Hoa.
Bà Mai Hoa nhìn mấy con số xong trừng mắy nhìn hiểu Đồng đầy phẫn nộ. Cô cười khịc một cái nhìn bà nói :
- Nếu bà đáp ứng đủ số tiền này, tôi sẽ lập tức rời xa Vĩnh Phong.
Nói rồi cô liếc nhìn tờ sec một lần nữa,trên tờ sec là các con số 9 dài ngoằngđến nỗi chính bản thân cô cũng khôngbiết nó bao nhiêu số, chỉ biết rằng cô đã ghi đến không còn chỗ nào để ghi nữa. Con số mà cô ghi có lẽ mua đượccả một quả địa cầu. Cô mĩm cười khi lướt trên mặt bà Mai Hoa sự phẫn nộ không thể nói ra, khóe môi bà ta giật giật, mặt tối sầm lại, bởi vì là do bà ta muốn dùng tiền để miệt thị cô, tự cho cô đưa ra giá tiền, bà ta sẽ đáp ứng đủ. Lần này cho bà ta biết thế nào là gậy ông đập lưng ông.
Không muốn nói gì thêm, Hiểu Đồng đứng dậy buông một câu rồi quay lưngbỏ đi :
- Nếu bác đã từng yêu thì phải biết tình yêu chân thật là vô giá.
Nhưng khi Hiểu Đồng định đi thì bà Mai Hoa lấy lại phong độ vốn có của mình, bà nhìn Hiểu Đồng rồi khẽ nhếch môi cười :
- Nếu cô bước ra khỏi đây, cô nhất định sẽ hối hận.
Hiểu Đồng chợt khựng lại, từ từ quay người lại nhìn bà ta nghi ngờ một hồi rồi mới lên tiếng :
- Bác nói vậy là có ý gì.
Bà ta khinh bạc nhìn Hiểu Đồng một cái rồi đưa tay ra sau, người trợ lý lập tức đặt vào tay bà một phong tài liệu. Bà ta liền quăng nó lên cái mặt bàn sang trọng bằng kính, hất đầu ra hiệu cho Hiểu Đồng :
- Cô xem cái này đi rồi nói.
Hiểu Đồng nhìn cái phong bì đựng tài liệu màu vàng kia một lúc lâu sau đó nhìn bà Mai Hoa đang đắc ý, gương mặt cô hơi tái, một cảm giác bất an bỗng trỗi lên khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của bà Mai Hoa.
Học ngành kinh tế cho nên Hiểu Đồng biết đối với dân làm ăn như bà Mai Hoa nếu như không nắm chắc phần thắng, nếu như không nắm được điểmyếu của địch thủ sẽ không tùy tiện đưa ra yêu cầu. Là yêu cầu chứ không phải một đề nghị. Tờ séc vừa rồi chỉ là một thủ thuật thăm dò của bà ấy dành cho Hiểu Đồng.
Cô bước đến bên bàn nhặt cái phong bì lên mở ra xem, bên trong là một sấp hình nam nữ còn rất trẻ chụp bên nhau rất hạnh phúc, cho đến những tấm hình hai người trung niên đang tổ chức sinh nhật cho một bé gái, ảnh người phụ nữ dựa vào vai người đàn ông đó khóc.
Sắc mặt Hiểu Đồng tái nhợt đi khi thấy mấy tấm hình này, rồi cuối cùng tím tái khi cô thấy bệnh án của một phụ nữ. Cô run rẩy nắm chặt những thứ trong tay, nhìn bà Mai Hoa yếu ớt hỏi :
- Bà muốn gì.
- Tốt ! Cuối cùng cô cũng nhận thấy vấn đề rồi. Tôi là người mau lẹ, ý của tôi cô biết rõ – Bà Mai Hoa mĩm cười hài lòng khi thấy thái độ chịu thua củaHiểu Đồng.
- Bà muốn tôi chia tay Vĩnh Phong – Hiểu Đồng nhìn bà ta sắc mặt lạnh tanh hỏi.
- Yêu cầu của tôi với cô không chỉ có vậy. Mà là phải làm Vĩnh Phong triệt để quên cô.
Hiểu Đồng nghe thấy bà ta nói thì lòngbất giác chùn xuống, cảm giác đau nhói tận trong tim. Cô đã quyết tâm sẽ ở bên cạnh Vĩnh Phong dù có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy mà…
Bà Mai Hoa chỉ tay vào tờ giấy nằm bên dưới bệnh án của mẹ cô rồi nói :
- Cô đọc cái đó đi.
Hiểu Đồng đưa mắt nhìn xuống tờ giấybên dưới, khẽ lướt qua, mặt cô tối sầm lại, vò nát tờ giấy trong tay nhìn bà ta căm phẫn :
- Bà …
Nhưng bà Mai Hoa không sợ hãi trước thấy độ tức giậnc ủa Hiểu Đồng mà ngồi nhổm dậy nói :
- Tôi biết Vĩnh Phong tuyệt đối sẽ không rời xa cô. Nó là con tôi nên tôi biết tính tình nó rất ngang bướng và cố chấp. Dù cô có dùng lí do gì để chia tay với nó, nó cũng sẽ không chịu rời xa cô đâu. Nhưng nếu cô chịu làm theo kế hoạch này, Vĩnh Phong chắc chắn sẽ rời xa cô, nghe theo sự sắp đặc của tôi. Vĩnh Phong có thể là một người đàn ông chung thủy nhưng cũng không dễ dàng tha thứ cho sự phản bội.
- Nếu tôi không làm theo kế hoạch của bà thì sao ?
- Tôi sẽ lặp tức nói cho Vĩnh Phong biết người đàn bà năm xưa phá hoại gia đình tôi chính là mẹ cô, chẳng những thế tôi sẽ đích thân đi gặp mẹ cô. Để tôi xem tận mắt người đàn bà hồ ly cướp chồng của người khác như mẹ cô là hạng người gì.
Hiểu Đồng nghe thấy bà Mai Hoa nhụcmạ mẹ mình thì lửa giậnđùng đùng, vì Vĩnh Phong cô có gắng nhẫn nhịn bà ta nhưng cô tuyệt đối không cho ngườikhác nhục mạ mẹ mình. Cô nhìn bà Mai Hoa bằng đôi mắt đầy lữa đỏ lớn tiếng nói :
- Tôi cấm bà không được nhục mạ mẹ tôi, không được gọi mẹ tôi là hồ ly tinh.Mẹ tôi không cướp chồng bà, nếu mẹ tôi muốn cướp chồng bà thì không bà còn có thể là phu nhân của chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong hay sao. Chẳng phải mẹ tôi đã rời xa chồng bà trước hay sao. Vốn dĩ không có mặt của mẹ tôi thì gia đình bà đã không hạnh phúc rồi. Nếu bà cóthể làm chồng và gia đình mình hạnh phúc thì chồng bà đâu có đến tìm mẹ của tôi. Nếu có trách thì trách bản thân bà mới đúng.
Bà Mai Hoa nghe Hiểu Đồng mắng thì tức giận đập bàn đứng bật người dậy nhìn trừng trừng Hiểu Đồng, cô cũng nhìn thẳng lại bà quyết không lùi bước.
- Cô câm miệng lại cho tôi. Năm đó tôi bỏ qua cho mẹ cô, không có nghĩ là lần này tôi cũng bỏ qua.
- Nếu bà dám làm gì mẹ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tah cho bà.
- Cô nghĩ cô có khả năng đó sao – Bà Mai Hoa nói giọng thách thức.
- Bà cứ thử xem – Hiểu Đồng cũng đanh mặt cao giọng đáp trả.
Bà Mai Hoa nhìn thấy vẻ mặt không hềsợ của Hiểu Đồng thì biết lời đe dọa của mình không ăn thua gì. Nhưng sau đó, bà nhếch môi cười ngồi xuống.
- Cô quên là mẹ cô bị bệnh tim không chịu được xúc động mạnh à.
- Bà đang lấy tính mạng mẹ tôi ra đe dọa tôi à. Bà thật đê tiện – Hiểu Đồng mắng.
- Đúng vậy. Cô phải biết những người làm ăn thường bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của bản thân.
- Chỉ cần tôi đồng ý làm theo kế hoạch của bà thì bà sẽ bỏ qua cho mẹtôi đúng không ? – Hiểu Đồng dằn cơn giận xuống hỏi.
- Đúng vậy.
- Bà nói nhất định phải giữ lời – Hiểu Đồng hỏi dò lại.
- Tất nhiên – Bà Mai Hoa bình thản trảlời, khá hài lòng khi cuối cùng Hiểu Đồng đã bị bà khuất phục.
- Nếu tôi thực hiện kế hoạch của bà xong thì bất luận như thế nào thì bà phải coi chuyện của mẹ tôi là không tồn tại. Không được lấy nó ra uy hiếp tôi nữa.
Bà Mai Hoa suy nghĩ một lát rồi gật đầu :
- Được, tôi hứa với cô.
- Được vậy thì tôi đồng ý với bà.
Đôi mắt Hiểu Đồng bỗng đỏ cả lên, cô muốn khóc nhưng không thể khóc trước mặt bà ta. Cô nghĩ đến Vĩnh Phong, nghĩ đến vẻ mặt đau lòng của cậu khi thấy cô làm những việc đó. Cô nhắm mắt lại kìm nén nỗi đau torng lòng rồi mở mắt ra nhìn bà Mai Hoa nói :
- Cho tôi một ít thời gian đi.
- Bao lâu.
- 1 tháng.
- Được.
- Quyết định vậy đi. Sau khi thực hiện xong, hy vọng sẽ không gặp lại bà nữa – Hiểu Đồng nói xong gật đầu một cái rồi xoay lưng bỏ đi.
- Khoan đã – Tiếng gọi từ sau lưng Hiểu Đồng vang lên làm cô dừng bước quay lại.
- Cầm số tiền này đi đi, tôi sẽ dễ ăn nói với Vĩnh Phong hơn – Bà Mai Hoa hất đầu nhìn số tiền dưới mặt bàn.
Hiểu Đồng nén giận bước tới bên va li tiền trên bàn, cô cúi xuống cằm một cộc tiền lên rồi rút nhẹ mộtt ờ trong số đó, rồi kẹp nó giựa hai ngón tay đưa lên trước mặt bà Mai Hoa nói :
- Coi như đây là số tiền mà tôi bán tình yêu của mình.
Nói rồi cô đi thẳng ra cửa rồi đóng sầm cửa lại. Ra tới cửa, một người gác cửa đã mở cửa cho cô, cô thuận tay nhét tờ tiền 500 ngàn vào trong tay anh ta trong con mắt ngơ ngác của anh ta, rồi cô mĩm cười nói :
- Thưởng cho anh.
Cô quay lưng đi bật cười lớn, lần đầu tiên trong đời cô có thể thẳng tay bo cho người khác một tờ tiền lớn như thế. Nhưng trong lòng lại cảm thấy mặn đắng.
- Cho nên em làm những chuyện này làlàm theo vở kịch mà bà ta vạch ra – Trúc Diễm giận dữ trả lời.
Hiểu Đồng gật đầu.
- Vậy lần trước, chuyện em và giám đốc Vương …- Trúc Diễm lặng lẽ hỏi.
- Em và giám đốc Vương đã chờ Quốc Bảo mấy ngày ở khách sạn Phong Lệ. Cậu ta rất thích cùng bạn gái vào khách sạn này, thấy cậu ta vào thì em và ông ta giả vờ tình tứ vàotheo. Quản lí đã được dặn dò từ trướcnên sắp đặt mọi thứ – Hiểu Đồng xụt xịt trả lời.
- Giám đốc Vương chấp nhận sao ?
- Ông ta vừa mê gái vừa mê tiền, bà Mai Hoa hứa hẹn cho ông ta cơ hội tham gia vào việc buôn bán với tập đoàn lại còn tìm cho ông ta một cô gái trẻ để chơi bời đương nhiên ông ta nhanh chóng đồng ý. Lúc vào phòng, em vào trong buồng tắm ngồi chờ. Để mặc ông ta và cô gái đó mây mưa với nhau chờ Vĩnh Phong đến. Chỉ cần Vĩnh Phong đến là Quản lí Trung sẽ nhá máy cho mọi người hay, cô gái đó sẽ trốn vào trong nhà tắm, còn em thì giả vờ như vừa tắm xong trở ra. Nhìn vào cảnh giường bị nhăn nhúm, quần áo văng khắp nơi như thế thì Vĩnh Phong chắn chắn tin rằng em và ông ta vừa quan hệ xong.
- Em thật ngốc ghếch, tại sao phải chịu khổ như vậy chứ. Sao không dứt khoát bỏ đi nơi khác sinh sống chứ.
- « Bỏ đi », hai chữ này nói ra thì dễ dàng lắm, nhưng không dễ dàng như chị nghĩ đâu. Em và mẹ và bé Đường đã quen với cuộc sống ổn định ở nơi này rồi. Nếu bây giờ mà bỏ đi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu một cách khó khăn. Em thì không sao nhưng mẹ em và bé Đường làm sao có thể chứ. Huống hồ bé Đường còn nhỏ, em không thể bắt nó sống cuộc sống rầy đây mai đó không ổn định. Với lại ở đây có bác sĩ Hữu Nhân, và anh Hữu Thiên biết rõ bệnh tình của mẹ em, nếu đến nơi khác, bệnh của mẹ em tái phát thì sẽ phải khám lại từ đầu rất phiền phức và tốn kém. Còn ciệc học của em nữa, đó là con đường tiến thân duy nhất của em, em phải vất vả thế nào mới học tới đây, không thể vì thế mà từ bỏ. Hơn nữa, với bản tính cố chấp của Vĩnh Phong dù em có bỏ đi đến đâu, anh ấn vẫn sẽ đi tìm cho đến khi gặp mới thôi.
- Chẳng phải mẹ em đã được phẩu thuật rồi hay sao ?
- Chỉ là phẫu thuật trợ tim thôi chị ạ. Nếu muốn khỏi hẳn phải thay tim mới – Hiểu Đồng thở dài nói.
- Chẳng lẻ không còn cách nào khác hay sao ?
- Không còn cách nào khác, chị à. Vì mẹ em, vì bé Đường, dù phải độc ác hơn em cũng phải làm – Hiểu Đồng đau khổ nói, nước mắt lại rơi.
Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng đau xót thở dài.
Chiếc xe hơi màu xám rất sang trọng dưng trước căn nhà màu xanh quen thuộc. Một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi bước ra một cách chậm rãi khỏi xe. Theo sau lưng ông có rất nhiều người, tỏ vẻ cung kính .
Họ giúp ông mở cửa một cách cẩn thận rồi đẩy cửa mời ông bước vào. Ông bước vào một cách ung dung, bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ cực kì sang trọng. Ông đưa mắt quan sát khung cảnh chung quanh, bỗng dâng lên cảm xúc mãnh liệt, dường như ông đã được trở về nơi quen thuộc nhất của mình. Ông nhìn chiếc xích đu đang đong đưa trong gió. Nhớ lại hình ảnh cô bé có gương mặt xinh xắn ngồi trên xích đu, cười vang khi được ông đẩy, bên cạnh đó có một phụ nữ hiền dịu nhìn họ hạnh phúc.
Ông buồn bã thở dài bước vào trong nhà, mùi rượu nồng nặc tỏa ra khắp căn nhà, mọi thứ trong nhà vỡ toang. Một cái thây to lớn đang nằm kẹp giữacái bàn và cái ghế sofa, trông đến tàn tạ.
Ông Vĩnh Nguyên tức giận vô cùng khi thấy căn nhà yêu quí của mình bị đứa con trai đập phá tan nát. Ông gầm lên mấy tiếng :
- Vĩnh Phong.
Nhưng Vĩnh Phong đã say như chết, cậu hoàn toàn không nghe tiếng thét của ông. Ông tức giận quay ra sau lưngra lệnh với những người đang mặc comple đen đi theo sau ông nãy giờ :
- Quăng nó ra khỏi đây cho tôi.
Hai người kia nghe lời bước đến bên cạnh Vĩnh Phong nâng người cậu dậy đưa ra ngoài, nhưng đột nhiên cả người Vĩnh Phong co giật một cái, cậu đưa ta ôm lấy miệng ụa lên vài cái rồi phun ra một luồng máu.
Chap 37
Sáng sớm Hiểu Đồng đến giảng đường, nhưng cố ý tránh mặt Đình Ân nên cô ngồi vào một góc khuất và tránh xa chỗ Đình Ân.
Hiểu Đồng đoán Đình Ân đã biết mọi chuyện qua lời kể của Quốc Bảo. Cho nên cô muốn tránh mặt Đình Ân, vì Đình Ân là một cô gái mộc mạc chân chất không biết nói dối nếu cô gặp Vĩnh Phong thế nào cô cũng sẽ khôngchịu được sẽ nói ra sự thật cho Vĩnh Phong nghe.
Khi đi ra, cô cố tình đi thật nhanh để tránh gặp Đình Ân nhưng Đình Ân đã nhanh chân đuổi theo cô và kéo cô lại.
- Hiểu Đồng ! Mình muốn nói chuyện với cậu.
- Mình không có chuyện gì để nói với cậu hết – Hiểu Đồng dứt khoát từ chối.
Nói xong cô quay lưng bỏ đi nhưng Đình Ân đã hét lên phía sau :
- Cậu có biết Vĩnh Phong xảy ra chuyện gì không hả.
Trái tim Hiểu Đồng giật thót một cái khi nghe Vĩnh Phong xảy ra chuyện. Anh đã xảy ra chuyện gì, không phải là làm chuyện khờ dại gì rồi chứ, trái tim Hiểu Đồng cảm thấy đau đớn vô cùng, nếu mà xảy ra chuyện gì với Vĩnh Phong cô sẽ đau khổ, sẽ ân hận đến không muốn sống nữa, cô hốt hoảng quay người lại hỏi Đình Ân một cách gấp gáp:
- Anh ấy đã xảy ra chuyện gì. Cậu mau nói cho mình nghe đi.
- Cậu cũng còn lo cho anh ấy lắm đúngkhông – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng dò xét – Cậu nói cho mình biết đã xảy ra chuyện gì, mình không tin là cậu lại là loại người như vậy.
Hiểu Đồng cười nhạt nhìn Đình Ân nói :
- Cậu với Thế Nam thật là một cắp xứng đôi. Cả hai người đếu nói giống như nhau, nhưng mà mình nói cho cậu biết, đó chính là con người thật của mình. Cậu tin hay không tin cũng được,mình không quan tâm. Và mình cũng không lo lắng cho Vĩnh Phong chỉ là mình không muốn anh ta làm chuyện khờ dại gì đó rồi mọi người lại đổ hết tội lỗi lên đầu mình.
- Cậu…, cậu làm mình thất vọng quá –Đình Ân đau buồn nói – Vĩnh Phong vì cậu mà đau buồn, uống nhiều rượu đến nỗi bị xuất huyết dạ dày rồi cậu có biết không. Anh ấy ói ra máu rất nhiều, bây giờ đang nằm trong bệnh viện.
- Chỉ có vậy thôi à, cứ tưởng có chuyện gì ghê gớm lắm. Khi nào anh ta chết thì hãy báo cho mình – Hiểu Đồng giả vờ lạnh lùng nói, nhưng tim côđau đến độ như ai bóp chặt.
- Cậu đúng là đồ máu lạnh, Vĩnh Phong vì cậu mà cậu lại nỡ nói như vậy. Mình coi như có mắt không tròng, mới làm bạn với cậu. Từ nay mình không muốn gặp mặt cậu – Đình Ân tức giận mắng.
- Tốt thôi – Hiểu Đồng quay mặt thờ ơnói.
Đình Ân tức giận quay lưng bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng Đình Ân, mắt Hiểu Đồng nhòa nước mắt. Cô không thể khống chế được tuyến lệ của mình được nữa rồi.
Hiểu Đồng vừa bước chân vào bệnh viện đã ngửi ngây mùi thuốc sát trùng. Cô đi đến ngay tầng giành cho bệnh nhân vip, dò bảng tên, thấy bảng tên của Vĩnh Phong thì mửng rỡ. Cô không dám đến gần phòng bệnh, chỉ đứng ở chân cầu thang thoát hiểm nhìn mọi người đi ra đi vào. Đến khi trời tối mịt, mọi người mới đi về hết rồi nhưng cô cũng không dám bước vào. Cô y tá vào truyền dịch cho Vĩnh Phong vừa bước ra thì Hiểu Đồng mới rụt rè đi đến hỏi :
- Chị ơi, cho em hỏi. Bệnh nhân trong phòng bệnh này giờ ra sao rồi chị.
Cô y tá nhìn Hiểu Đồng một lượt rồi mới nói :
- Bệnh nhân bây giờ không sao rồi, vừa truyền dịch xong, đã ngủ rồi. Bây giờ đã quá giờ thăm bệnh, cô về đi, ngày mai hãy đến cho bệnh nhân nghỉngơi.
- Cho em vào nhìn anh ấy một cái rồi sẽ ra liền, em không làm ồn đâu – HiểuĐồng nhẹ giọng năn nỉ.
Nhưng người y tá rất kiên quyết nói :
- Không được. Bệnh viện của chúng tôicó quy định. Tôi không thể tùy tiện cho cô vào được.
Hiểu Đồng thấy cô y tá kiên quyết nhưvậy thì thất vọng quay lưng đi. Nhưng đằng sau nghe tiếng gọi :
- Hiểu Đồng.
Nhận ra giọng nói quen thuộc, Hiểu Đồng lập tức quay đầu lại. Bác sĩ Hữu Thiên đang từ từ tiến lại gần cô cười vui vẻ. Hiểu Đồng cũng mừng rỡ khi gặp Hữu Thiên. Cô y tá thấy Hữu Thiên thì gật đầu chào.
- Em đi đâu vậy – Hưu Thiên hỏi Hiểu Đồng sau khi gật đầu chào cô y tá.
- Em muốn vào thăm Vĩnh Phong nhưng cô y tá không cho vào – Hiểu Đồng vội giải thích với hy vọng Hữu Thiên giúp cô đi vào.
Đúng như Hiểu Đồng nghĩ, Hữu Thiên quay lại bảo cô y tá :
- Đây là người nhà của tôi, cô cho cô ấy vào thăm một chút.
Cô y tá gật đầu một cái rồi bỏ đi. Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng giục :
- Em mau vào thăm cậu ấy đi.
- Em cám ơn anh – Hiểu Đồng mừng rỡnói.
Hữu Thiên không nói gì liền bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng Hữu Thiên khuất ở trong cầu thang, Hiểu Đồng mới mở cửa bước vào trong. Cô nhẹ nhàng bước đến bên giường bệnh, cũng không dám thở mạnh mặc dù tim cô đập rất mạnh.
Gương mặt Vĩnh Phong hốc hác rất nhiều, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi. Nhìn gương mặt tiều tụy kia, Hiểu Đồng muốn rơi nước mắt. Cô đưa tay lên muốn chạm vào gương mặt kia nhưng lại run rẩy không dám, nhưng lí trí đã không ngăn được cái cảm giác muốn chạm tay vào cậu. Cô đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc đang phũ xuống che mắt của Vĩnh Phong. Ngón tay theo đà trượt nhẹ lên gương mặt của cậu vuốt ve nhẹ nhàng. Hiểu Đồngcảm thấy đau khổ vô cùng. Đột nhiên một giọt nước mắt của cô rơi xuống gương mặt cậu, cô hốt hoảng lau nhẹ giọt nước mắt của mình trên mặt cậu rồi vụt đứng dậy lau khô nước mắt đọng trên mặt mình.
Mi mắt Vĩnh Phong bỗng đọng đậy, cậu mở mắt nhìn quanh, bỗng thấy bóng dáng thân thương quen thuộc, đột nhiên cảm thấy ấm áp vô cùng, cốgắng ngồi dậy gọi khẽ :
- Hiểu Đồng….
Cô quay lại nhìn cậu nhưng rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, cô sợ Vĩnh Phong nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.
- Em đến thăm anh à – Vĩnh Phong hỏi nhỏ trong giọng có chút vui mừng.
Hiểu Đồng vội che giấu giọng đã khàn đục của mình, cô lớn tiếng nói :
- Tôi không đến thăm anh, chỉ muốn đến nói cho anh biết rằng anh làm ơn đừng bao giờ làm chuyện ngu ngốc này nữa, chỉ làm hại mình hại người. Tôi không muốn vì anh mà mọi người chỉ trích tôi. Thật không hiểu tại sao anh lại tự hành hạ bản thân mình như vậy, chẳng lẻ là anh muốn tôi thương hại anh, trở về bên anh à. Nhưng xin lỗi nha, tôi không muốn ở bên cạnh của một người không có gì như anh. Cái tôi muốn chỉ là tiền mà thôi. Chỉ là tiền của anh mà thôi.
- Em …- Vĩnh Phong đau đớn nhìn gương mặt lạnh tanh không cảm xúc của Hiểu Đồng không nói nên lời, cuối cùng cậu thở dài buông ra một câu – Em về đi, tôi không muốn nhìn thấy em.
- Yên tâm, tôi cũng chẳng muốn ở đây lâu đâu. Trước khi về, tôi muốn trả cho anh vật này .
Hiểu Đồng tháo chiếc nhẫn duy nhất trên ngón tay giữa của bàn tay trái của mình ra quăng lên chiếc giường Vĩnh Phong nằm nói :
- Từ nay tôi không muốn đeo cái thứ nặng lòng này nữa, anh đi tìm một cô gái khác mà đeo vào. Tạm biệt.
Nói rồi Hiểu Đồng vội vã đi ra ngoài, cô không dám nán lại một phút giây nào để xem sắc mặt của Vĩnh Phong. Bởi vì cô đã không thể ngăn được dòng nước mắt đang tuôn rơi của mình. Cái cảm giác đau hơn bị cắt da cắt thịt đang gặm nhấm trái tim cô.
Cửa phòng vừa đóng sầm lại thì nhữnggiọt nước mắt của Hiểu Đồng thi nhau rơi xuống, cô cắn chặt môi để ngăn tiếng nức nở, vội vàng chạy đi vào thang máy. Cửa thang máy vừa đóng lại, cô đã ngồi khụy xuống khóc nức nở.
Hiểu Đồng bước thất thiểu ra đến cửa bệnh viện thì nghe tiếng còi ở đằng sau vang tới. Quay lại là một ánhđèn chiếu thẳng vào mắt khiến cô bị chói mắt phải dùng tay che lại. Rồi sauđó cô nghe tiếng đỗ xe ngay bên cạnh, mở mắt ra thì thấy Hữu Thiên đang ngồi trong xe cười nói :
- Để anh đưa em về. Trời đã khuya lắm rồi, khó bắt xe lắm.
Hiểu Đồng cũng không từ chối, cô bước qua bên kia mở cửa xe ngồi vào, rồi nhẹ giọng nói cảm ơn.
- Đừng khách sáo. Vĩnh Phong sao rồi?
- Anh ấy đỡ rồi ạ – Giọng Hiểu Đồng khàn đi sau câu trả lời.
Hữu Thiên lặp tức nhận ra liền hỏi :
- Có chuyện gì xảy ra giữa em và VĩnhPhong à.
- Em và anh ấy chia tay rồi – Hiểu Đồng đau đớn trả lời.
Hữu Thiên ngạc nhiên khi nghe Hiểu Đồng trả lời nhưng cậu không nói gì hết cứ im lặng chạy xe theo hướng chỉcủa Hiểu Đồng. Tới nhà, Hiểu Đồng xuống xe cảm ơn và chào tạm biệt Hữu Thiên rồi định đi vào nhà thì Hữu Thiên đã nói với theo :
- Nếu muốn tâm sự hay gặp chuyện gì khó khăn hãy đến tìm anh.
Hiểu Đồng chỉ nhoẻn miệng cười vẩy tay chào tạm biệt với cậu.
Ông Vĩnh Nguyên tức giận nhìn Vĩnh phong đang nằm trên giường bệnh nói:
- Ra viện thì lấp tức về mỹ ngay. Cho con tự do phóng túng nhiều quá rồi đâm ra hư hỏng bê tha như vậy đó. Nói cho con biết bất luận như thế nào, ba cũng quyết bắt con về đó cho bằng được. Con đừng mong chống cự vô ích. Ba sẽ bảo vệ sĩ đưa con đi về tận nơi, con đừng mong chạy thoát.
- Ba yên tâm , con sẽ không bỏ chạy đâu, lần này về đó con sẽ không trở lại đây nữa – Vĩnh Phong nói mà ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm.
Ông Vĩnh Nguyên ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong, chưa bao giờ ông lại thấycậu nghe lời đến như vậy, ông dịu giọng nói :
- Ba lặp tức đi làm giấy tờ cho con.
- Nghe nói, Vĩnh Phong sẽ trở về mỹ, lần này đi rồi sẽ không trở lại – Trúc Diễm vừa ăn cơm vừa nhìn Hiểu Đồngnói.
Nhưng Hiểu Đồng chẳng nói gì, chỉ bình thản gấp thức ăn. Trúc Diễm thấy vậy cũng không nói gì thêm nữa cho đến khi cả hai ăn xong thì tính tiền ra về.
Vừa đến trước cửa nhà thì đã thấy một bóng đen đang hút thuốc. Hiểu Đồng coi như không thấy cứ thế mở cửa bước vào trong nhà. Trúc Diễm nhìn Vĩnh Phong rồi nhìn bóng Hiểu Đồng thở dài nói :
- Cậu vào đi, có gì cứ nói hết đi. Chị sẽ đến nhà bạn ngủ nhờ một đêm.
Nói rồi cô quay đi.
Hiểu Đồng vào nhà nhưng không khóa cửa, cô để cửa chờ Trúc Diễm vào nhưng người vào lại là Vĩnh Phong. Cô đang soạn đồ chuẩn bị đi tắm thì Vĩnh Phong mở cửa bước vào. Cô trừng mắt hỏi :
- Anh vào đây làm gì. Về đi.
Nhưng Vĩnh Phong vẫn cứ tiếp tục bước vào và tiến tới chỗ cô.
- Em cần tiền của tôi phải không ? Chỉ cần ai bỏ tiền ra thì em sẽ thuộc về người đó đúng không ? Vậy thì đây …
Cậu móc trong túi quần ra một cộc tiền dày cộm rồi quăng lên trên cao, những đồng tiền polyme bay khắp nơi rồi từ từ rơi là đà xuống mặt đất che lấp gương mặt của hai người.
Hiểu Đồng còn đang sững người thì một bàn tay kéo cô lại gần mình, thô bạo hôn lên môi cô. Nhưng Hiểu Đồng cắn chặt răng lại quyết không để cho cậu xâm phạm vào trong. Nhưng không vì thế mà Vĩnh phong bỏ cuộc. Hai bên giằng co nhau kịch liệt, Hiểu Đồng muốn đẩy Vĩnh Phong ra nhưng không được còn bị cậu đẩy ngược lên giường. Rồi nhanh chóng đè lên người cô bắt đầu chiếm đoạt.
Hiểu Đồng vẫn kiên quyết chống cự, cô dùng hết sức để đẩy Vĩnh phong ra khỏi người mình nhưng sức cô không thể nào bì được với sức của Vĩnh Phong. Hai tay cô bị cậu túm chặt đưa cao lên đầu, bàn tay còn lại nhanh chóng luồn vào áo cô khiến Hiểu Đồng sợ hãi oằn người lên. Cô muốn thét lên ngăn hành động của cậu lại nhưng nhanh chóng bị lưỡi cậu xông thẳng vào trong cuồng quét.
Chiếc áo sơ mi cô đang mặc trên người bị giật tung các nút ra. Môi Vĩnh Phong từ từ trượt xuống bên dưới xương quai xanh của cô rồi di chuyển lên vành tai cô nói khẽ :
- Hiểu Đồng ! Tôi đã trả tiền cho cô rồi.
Cả người Hiểu Đồng như bị sét đánh, câu nói này có sức tổn thương vô cùnglớn, trái tim lần nữa bị bóp nghẹn. Cậu đang xem cô là một ********, là thật sự xem cô là một ********. Cô bất lực buông tay không chống cự nữa, cả người không còn chút sức sống. Nước mắt tự nhiên lăn xuống.
Vĩnh Phong di chuyển môi đi xuống cổcô rồi đi xuống ngực cô, nhưng đập vào mắt cậu là sợi dây truyền mặt concá heo của cô. Trên đó có chiếc nhẫnbằng gỗ mà cậu đã làm tặng cô. Bất chợt cậu dừng lại, tay đưa lên nắm lấy chiếc nhẫn, nắm chặt nó trong lòng bàn tay ấn mạnh rồi tay đưa tay bóp cổ Hiểu Đồng một cái khiến cô đau đến độ hự lên một tiếng.
- Có biết bây giờ tôi chỉ muốn bẻ gãy cái cổ xinh đẹp này ra làm hai không. Nhưng mà tôi lại không nhẫn tâm làm như vậy.
Rồi cậu đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô nhẹ nhàng như sợ làm cô đau rồi nói :
- Đừng khóc, anh đã từng hứa sẽ không làm em khóc nữa mà.
Nói rồi cậu nhổm dậy ra khỏi người cô đau khổ nói :
- Tôi hận em. Từ nay tôi không còn muốn nhìn thấy mặt em nữa.
Nói rồi cậu đóng sầm cửa bỏ đi. Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt bi thương.
« cậu ấy sẽ đi mỹ… sẽ không trở về nữa… »- Cậu nói này chợt vang lên bên tai của Hiểu Đồng thấy lòng đau nhói, muốn chạy đến giữ cậu lại để cậu đừng đi. Không muốn từ nay không được gặp cậu nữa, muốn nói rằng cô yêu cậu nhưng mà cô không thể. Cô nắm chặt sợi dậy truyền trên cổ mình « Vĩnh Phong nếu đã dứt khoát ra đi thì hãy quên em triệt để »,rồi bật người dậy, thay áo đuổi theo.
Vĩnh phong đang từ từ chậm bước giữa trời đêm tối mịch không trăng không sao, mây đen che phủ. Một vòng tay ập đến ôm chầm lấy cậu từ sau lưng, vòng tay rất quen thuộc như chính trò chơi mà hai người thường chơi. Vòng tay giữ bước chân cậu lại, rồi gõi khẽ tên cậu :
- Vĩnh Phong.
Trái tim đau đớn của Vĩnh Phong run nhẹ, cái ôm nhẹ nhàng cùng tiếng gọi ấy dường như đã xóa tan mọi oán hận trong lòng cậu. Nhưng sau đó, bàn tay đang ôm cậu bỗng xòe ra , để lộ chiếc nhẫn gỗ hình con cá heo cùng với một giọng nói :
- Trả lại cho anh.
Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa trồi lên lại bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu. Cậu gỡ tay cô ra, xoay người lại đau đớn nói :
- Người đã không còn thì lấy vật để làm gì.
- Vậy thì chỉ còn cách vứt bỏ đi – Nói xong Hiểu Đồng xoay người quăng chiếc nhẫn đi.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng với chút đau khổ còn lại hỏi :
- Trong khoảng thời gian bên nhau, emđã từng có chút nào yêu anh chưa.
- Chưa từng.
Hiểu Đồng vừa nói xong thì Vĩnh Phong cười lớn, cậu cười một cách đau đớn, những giọt nước mắt đã bắt đầu rơi, cậu nói :
- Vậy thì em đi đi. Hãy về đi, từ nay chúng ta coi như chưa hề quen nhau. Từ trước đến giờ đều là do em nói chúng ta chia tay đi. Nhưng bây giờ thìtôi sẽ nói : Chúng ta chia tay đi.
Mưa đột nhiên rơi xuống rất mạnh, Hiểu Đồng đứng nhìn Vĩnh Phong lòng đau thắt, ông trời đỗ mưa thật đúng lúc vì như vậy những giọt nước mắt của cô sẽ theo màn mưa rơi xuống. Vĩnh Phong không thể nào táh6y được những giọt nước mắt đau đớn của cô.
- Được, cứ coi như chưa hề quen nhau.
Nói rồi cô quay lưng bước đi , nghe đâu đó vang lên bên tai lời bài hát :
« Người ơi hết rồi, hết thật rồi, phút chia ly em đã muốn không quay đầu
Vì em biết rằng nếu quay lại, đôi chânem không thể nào bước nổi
Và em hiểu rằng, giữa đôi mình, chút dư âmvẫn đang cháy chưa ngươi lòng
Tàn đêm mất rồi, bước đi người, cất bước đi, anh đi trước đi người ơi
1 2 3 chia đôi lối về »
« Đúng vậy, Hiểu Đồng mày tuyệt đối không được quay đầu lại, không thể quay đầu lại nếu không mày sẽ phá hết mọi thứ, mày sẽ bỏ hết tất cả mà chạy đến bên anh ấy. Tuyệt đối không thể quay đầu lại » – Hiểu Đồng vừa đi vừa tự nhủ với bản thân. Nước mắt của cô không còn hòa trong nước mưa nữa mà chảy ngược vào tim lạnh ngắt.
Nép ở một bên tường cô lặng lẽ nhìn Vĩnh Phong, đang dứng dưới trời mưa,ngẩng mặt đón những giọt mưa để xóa tan hình ảnh của Hiểu Đồng trong trái tim cậu rồi lảo đảo đi về. Hiểu Đồng vội vàng chạy lại chỗ cũ, cô ra sức bò dưới dất dùng tay tìm kiếm cái vật nhỏ xíu mà cô đã vứt đi.
Trúc Diễm nãy giờ vẫn đứng đó nhìn hai người, cô chạy đến kéo Hiểu Đồngđứng dậy nói :
- Bỏ đi, về nhà đi. Sáng mai hãy tìm nếu không em sẽ bệnh mất.
Nhưng Hiểu Đồng xô Trúc Diễm ra, côlại tiếp tục bò dưới đất bàn tay lần mòdưới đất tìm kiếm, vừa khóc vừa nói :
- Em phải tìm lại chiếc nhẫn đó, đó là của vĩnh Phong làm cho em, đó là tìnhyêu của anh ấy dành cho em, em phải tìm lại nó.
Trúc Diễm thấy không khuyên được Hiểu Đồng bèn bò người dưới đất tìm phụ cô. Chẳng biết là mất bao lâu nhưng cuối cùng Hiểu Đồng cũng mò được cái vật tròn nhỏ đó, cô vui mừng reo lên, nắm chặt nó trong tay :
- Em tìm được rồi, em tìm được rồi.
Nhưng sau đó, cô cảm thấy choáng voáng, đầu óc nặng trịch, mí mắt từ từ khép lại, cô ngã xuống bất tỉnh trong tiếng kêu thất thanh của Trúc Diễm.
Trúc Diễm bê tô cháo nóng hổi đến bên giường Hiểu Đồng khuyên nhủ :
- Em mau ăn chút gì đi, em bị sốt cao như vậy mà không chịu ăn gì, không chịu uống thuốc thì làm sao khỏi bệnhchứ.
- Chị cứ mặc kệ em đi – Hiểu Đồng mệt mỏi nói, mắt cô nhắm ghiền lại.
- Thiên Minh đến đây mà thấy em nhưvầy lại trách chị mất.
Nhưng Hiểu Đồng cũng không buồn cục cựa.
- Hôm nay Vĩnh Phong sẽ lên máy bay – Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng thở dài nói – Thiên Minh đã đi tiễn cậu ấy.
Vừa nghe xong, Hiểu Đồng bèn ngồi bật dậy, cô định lao xuống giường nhưng bị Trúc Diễm giữ lại :
- Em muốn đi đâu.
- Em muốn ra sân bay nhìn anh ấy lần cuối. Lần này nữa là em sẽ không thể nhìn anh ấy được nữa rồi. Em phải đi ra sân bay – Hiểu Đồng bật khóc nói.
- Không được, chị không cho em đi đâu hết, em đang bệnh nặng như vậy – Trúc Diễm kiên quyết nói.
- Em xin chị, chị cho em đi đi – Hiểu Đồng kiệt sức đến nỗi không thể vùngtay ra khỏi tay Trúc Diễm đành khóc năn nỉ cô.
- Muốn chị cho em đi thì em phải ngoan ngoãn ăn hết tô cháo này rồi uống thước cho chị – Trúc Diễm thở dài nói.
- Em sẽ ăn, em sẽ ăn – Hiểu Đồng vội vàng nói, cô bê tô cháo lên nhưng dường như không còn sức nữa, suýt chút nữa đổ tô cháo xuống đất, may mà Trúc Diễm chụp kịp.
- Để chỉ đút em ăn.
Hiểu Đồng nhanh chóng nuốt cháo, cô không còn biết được cháo có nóng hay không đến độ Trúc Diễm phải nhắc nhở.
- Coi chừng nóng.
Sân bay…
Vĩnh Phong ôm từng người từng người bạn chia tay. Quốc bảo nhìn Vĩnh Phong đau buồn muốn khóc nói :
- Anh không trở về nữa sao.
Vĩnh Phong cười buồn nói :
- Ừ – Rồi quay sang vỗ vai Thế Nam – Có rảnh thì mọi người qua thăm mình nha.
Thiên Minh nhìn Vĩnh Phong như có điều muốn nói nhưng lại thôi, nhưng rốt cuộc cậu cũng mở miệng :
- Vĩnh Phong ! Cậu nhất định phải trở về, nếu không cậu sẽ hối hận suốt đời, Hiểu Đồng cô ấy…
- Đừng nhắc đến cô ấy nữa – Vĩnh Phong đã ngắt lời cậu.
Sau đó cậu tạm biệt mọi người và bước vào trong.
Ở một góc tường, Hiểu Đồng che miệng, cắn chặt môi ngăn tiếng khóc, nước mắt cô nhòe ra. Có rất nhiều người quay quanh Vĩnh Phong nhưng cô vẫn nhận ra bóng dáng cao gầy của cậu, cho đến khi cậu bước vào bên trong, cô mới dựa tường khóc nức nở. Trúc Diễm ôm chầm lấy cô chua xót.
- Mình về thôi. Chị ra ngoài gọi xe trước.
Hiểu Đồng gật đầu. Cô đứng im lặng khóc cho đến khi không thể khóc được nữa thì buồn đau vước ra bên ngoài. Tâm trí cô đã theo Vĩnh Phong vào bên trong máy bay. Cô bước đi như người vô hồn. Cô không tìm Trúc Diễm mà cứ đi thẳng ra phía trước một cách vô thức. Cô bước ra bên đường lúc nào không hay biết, đúng lúc một chiếc xe chờ tới, đột nhiên vang lên tiếng kèn inh ỏi, nhưng đầu óccô nóng dần lên hỗn loạn, cô không còn nhĩ được gì hết, chỉ khẽ quay đầuvề hướng chiếc xe kia rồi từ từ ngã xuống.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét